NPC Dưỡng Nhãi Con Ở Thế Giới Vô Hạn Lưu

Chương 7: Chú cún

Trước Sau

break

Đột nhiên, từ trong bóng tối mịt mùng truyền đến một loạt tiếng bước chân vui vẻ, dồn dập, tiếng bước chân đó nhanh chóng đến gần hơn, dường như có thứ gì đó đang chạy về phía cậu.

Đào Tụ vội vàng "bùm" một tiếng đóng sập cửa lại.

Mặc dù cánh cửa này là một chiều, nhưng nếu có người ở bên kia cánh cửa, vậy góc nhìn của đối phương sẽ là: một cánh cửa hiện ra từ hư không, sau khi người trong cửa đi ra, cánh cửa lại biến mất khỏi hư không.

Để tránh bị nhìn thấy gây ra náo động, cậu luôn cẩn thận lựa chọn địa điểm bên kia cánh cửa.

Chỉ mong người bên kia cánh cửa vừa rồi không nhìn thấy cậu.

Đào Tụ khẽ thở dài một hơi, quyết định đi ăn tối trước.

Vừa mới quay người, cậu liền không khỏi dừng bước, mở to hai mắt.

"Bùm—bùm, bùm!"

Có người đang gõ cửa ở phía đối diện cánh cửa này!

Đào Tụ ngẩn ngơ chớp mắt: Vì hỏng nên cánh cửa một chiều lại biến thành hai chiều?

Người bên kia có thể nhìn thấy…

Cậu chỉ cảm thấy thái dương ẩn ẩn đau nhức: Trong phòng tự dưng xuất hiện một cánh cửa, người bên kia cánh cửa chắc chắn sợ đến chết khiếp rồi?

Cậu tạm thời không có cách nào sửa được cánh cửa này, giao thiệp với người bên kia cánh cửa, người ta đưa ra bất kỳ yêu cầu bồi thường nào cũng không quá đáng.

Một lúc lâu sau, Đào Tụ bóp nhẹ thái dương, bắt đầu nghĩ trong lòng một lời lẽ thích hợp.

Cậu hít sâu một hơi mở lại cánh cửa: "À, xin lỗi, tôi cũng không biết cánh cửa này làm sao, vừa mở ra đã đến nhà anh, xem ra tôi cũng bị thiệt một phòng chứa đồ, chúng ta có thể đừng báo cảnh sát trước được không, ngồi xuống nói chuyện được không, anh muốn bồi thường gì tôi đều cố gắng làm được—"

"A!"

"Bùm" một tiếng, một con chó Samoyed lông trắng như tuyết, to bằng người, mắt đỏ rực từ trong cửa xông ra, nhiệt tình nhào vào người cậu.

Đào Tụ ngửa mặt ngã xuống đất, mắt nổ đom đóm, hoàn hồn lại, liền phát hiện một cái đầu chó trắng khổng lồ nóng hổi đang cọ vào cổ cậu, trong cổ họng nó phát ra tiếng gừ gừ, không hề khách sáo mà làm nũng.

Nó dường như rất để ý đến việc thanh niên nhìn thấy răng và lưỡi của nó, vì vậy cái miệng dài ngoằng ngậm chặt, chỉ dùng chóp mũi tỏa ra hơi nóng khẽ cọ vào má thanh niên.

Đào Tụ: "???"

Cậu cũng biết mình đặc biệt được các loài vật nhỏ yêu thích, nhưng một con chó tùy tiện đã thích cậu đến mức này thì cũng quá khoa trương rồi!

Đào Tụ khó nhọc đẩy con chó lớn ra, ôm đầu gối ngồi dậy, nhếch môi nhìn con chó lớn: "Vậy là vừa rồi gõ cửa là nhóc à? Chủ nhân của nhóc đâu?" Cậu không thể giao thiệp với chó về các vấn đề bồi thường được.

Chó lớn ngồi trên mặt đất nghiêng đầu, tròng mắt đỏ đặc biệt sáng lấp lánh, cái đuôi lông trắng khổng lồ ngoan ngoãn lại nhanh chóng ve vẩy trên mặt đất — dáng vẻ đó, giống như đang xin thức ăn.

Đào Tụ vòng qua nó nhìn căn phòng: Vẫn tối đen như mực, yên tĩnh đến quỷ dị, đoán chừng chủ nhân vẫn chưa tan làm về, chó có chút đói bụng rồi.

Đào Tụ bất đắc dĩ nhìn con chó: "Mặc dù nhà anh không có thức ăn cho chó, nhưng vẫn có thứ nhóc có thể ăn đấy. Nhóc đợi một lát nha, để anh đi lấy."

Trong nhà cậu còn một ít thịt bò và bông cải xanh, thịt sống nói chung đều có ký sinh trùng, cho vật nuôi ăn thì vẫn nên hấp lên thì tốt hơn.

Đôi mắt đỏ của chú chó trong nháy mắt sáng lên, nó vui vẻ lăn một vòng trên mặt đất lại ngoan ngoãn ngồi xuống.

Đào Tụ không nhịn được cười một tiếng, đứng dậy tùy tiện đóng cửa, đi về phía nhà bếp.

Nửa giờ sau, cậu bưng một cái đĩa mười inch ra khỏi bếp, trong đĩa đầy thịt bò và bông cải xanh đã hấp chín và để nguội, cậu đến trước phòng chứa đồ, mở lại cửa, cẩn thận đặt đĩa ở phía bên kia cửa, để tránh quá trình cho chó ăn làm bẩn thảm, cậu còn đặt khăn trải bàn của nhà mình lên trên.

Không hiểu sao, khi đưa cánh tay vào, cậu luôn cảm thấy nhiệt độ trong căn phòng đó thấp hơn nhà cậu rất nhiều.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc