(NP) Trêu Chọc Nam Chính Xong, Nàng Mị Ma Mềm Mỏng Được Sủng Đến Phát Điên

Chương 25: Thẩm Kinh Dã bị Nguyễn Kiều vả mặt

Trước Sau

break

Yến Tri Hành gật đầu chắc chắn, giọng nói trầm thấp xen lẫn sự kích động không thể che giấu.

"Thành phần chính của thuốc ức chế CR-7 theo lý thuyết chỉ có thể làm chậm tốc độ suy giảm hoạt động của tế bào, ban đầu tôi cứ nghĩ..."

Anh dừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ.

"Hiệu quả trẻ hóa của Nguyễn Kiều trong vài phút ngắn ngủi là do thuốc ức chế đã kết hợp với gen trong cơ thể cô ấy. Cho đến khi xảy ra sự khác thường do giọt máu kia gây ra..."

Anh hít sâu một hơi, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Nguyễn Kiều, hòa quyện với sự say mê nghiên cứu của một nhà khoa học.

"Trùng khớp hoàn toàn với những ghi chép trong hồ sơ tuyệt mật."

"Bây giờ tôi có tám mươi phần trăm chắc chắn rằng đoạn gen đặc biệt trong cơ thể cô ấy chính là chuỗi Eros."

Một bầu không khí tĩnh lặng nặng nề bao trùm căn phòng.

Mùi hương ngọt ngào đậm đà vẫn còn đó, nhưng không thể phá vỡ sự nặng nề bất chợt này.

Tạ Tự Thu hít sâu một hơi, nén lại cơn sóng gió trong lòng, khôi phục lại vẻ điềm đạm thường ngày:

"Tôi đã từng xem qua tập hồ sơ này... Nếu thực sự là như vậy, thì việc trong thời gian này tinh thần thể bị mất kiểm soát, lại gần cô ấy thì cơn đau tinh thần sẽ thuyên giảm, quả thực đã có lời giải thích."

"Sự tồn tại của cô ấy chính là một quả bom hẹn giờ đủ sức lật đổ cục diện hiện tại của cả tinh vân."

Dù gọi là bom hẹn giờ, nhưng đây lại là một quả bom xứng đáng để cả tinh vân điên cuồng tranh giành, là một lá bài tẩy vô địch mạnh nhất.

Tặc tinh vân, ngay cả khi đối phó với Liên minh, cũng tuyệt đối không để lá bài tẩy bảo vệ bản thân thu hút sự chú ý của chúng.

Ánh mắt Tạ Tự Thu nhìn Nguyễn Kiều mang theo chút áy náy, như thể đang xin lỗi vì trước đây đã nghi ngờ cô là gián điệp do tặc tinh vân phái tới.

Phó Duật Quân khi nghe Yến Tri Hành giải thích thì ánh mắt trở nên phức tạp, sau đó anh cũng vơi bớt sự hoài nghi.

Thảo nào mỗi lần gặp Nguyễn Kiều, anh luôn không kiểm soát được bản thân.

Ánh mắt anh rơi xuống đôi tay đang ôm Nguyễn Kiều của Thẩm Kinh Dã, có khoảnh khắc anh mất kiểm soát.

Anh nén lại ham muốn lao tới giành lấy cô, giọng nói lạnh lẽo như dao, mang theo sự quả quyết không cho phép nghi ngờ:

"Chuyện này, chỉ vài người chúng ta được biết, tạm thời không báo cáo lên hội đồng Liên minh, đặc biệt là mấy lão già ở nhà."

Ánh mắt anh quét qua từng người có mặt, cuối cùng dừng lại trên người Thời Dịch đang ôm lấy Tạ Tự Thu.

"Tự Thu, Thời Dịch cần cậu phải lo liệu đấy."

Cơ thể nhỏ bé của Thời Dịch run lên không tự chủ được, chưa đợi Tạ Tự Thu lên tiếng, cậu nhóc đã bày tỏ thái độ trước:

"Các anh chị cứ yên tâm, chuyện hôm nay em tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa lời, tất cả những hồ sơ bất lợi cho chị Nguyễn Kiều em sẽ mã hóa và khóa chặt ở tầng sâu nhất của chương trình."

Cậu nhóc hơi ngẩng đầu, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Nguyễn Kiều, hai má cũng bất chợt ửng hồng.

"Em... Em cũng thích chị Nguyễn Kiều, em muốn cùng mọi người bảo vệ chị Nguyễn Kiều."

Giọng trẻ con đáng yêu ngày càng nhỏ dần, bàn tay nhỏ bé ôm lấy gấu quần của Tạ Tự Thu siết chặt lại, lúng túng đến mức không biết phải làm sao.

Lục Chước Dương bực bội vò rối mái tóc đỏ, liếc nhìn góc nghiêng khiến tim người ta đập loạn nhịp của Nguyễn Kiều rồi nhanh chóng dời mắt đi:

"Biết rồi! Rắc rối thật đấy!"

Yến Tri Hành im lặng gật đầu, cất hình ảnh ba chiều đi:

"Còn về kết quả cuối cùng ra sao, vẫn phải xem tình hình phân tích mẫu máu lần này, tôi đi ngay đây."

Anh lắc lắc mẫu máu đang được đặt trong hộp giữ nhiệt.

Anh cẩn thận đến mức không đưa nó vào phòng thí nghiệm qua lối đi đặc biệt.

"Đợi đã."

Thẩm Kinh Dã uể oải bế Nguyễn Kiều đứng dậy từ trên sô pha, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trong không trung.

Căn phòng thí nghiệm vừa biến mất nay lại xuất hiện trước mặt mọi người.

"Đi đường này nhanh hơn."

Anh đưa tay gõ nhẹ lên chóp mũi nhỏ nhắn của Nguyễn Kiều, âu yếm nói:

"Không ngờ Kiều Kiều lại có nhiều bí mật đến vậy, chúng ta cùng đi xem nhé."

Nguyễn Kiều bám lấy áo Thẩm Kinh Dã, mặc cho anh bế bước vào phòng thí nghiệm của Yến Tri Hành.

Phó Duật Quân và Tạ Tự Thu đi theo ngay phía sau.

Lục Chước Dương bồn chồn đi lại, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Nguyễn Kiều như bị đóng đinh.

Trong căn phòng thí nghiệm tối tân lạnh lẽo, thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.

Các thiết bị tinh vi hoạt động hết công suất, thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh khiến tâm trí Nguyễn Kiều bị xáo trộn.

Yến Tri Hành nhanh chóng đặt ống lấy máu vào máy phân tích, cài đặt xong xuôi chương trình mới quay người lại.

Ánh mắt anh lướt qua cánh tay của Thẩm Kinh Dã, dừng lại trên gương mặt kiều diễm của Nguyễn Kiều vì hơi thở Ma Vương vẫn chưa tan hết:

"Bây giờ, trước tiên chúng ta cùng làm rõ thân phận của Nguyễn Kiều nhé."

Phó Duật Quân lên tiếng trước, giọng nói trầm thấp phá vỡ sự tĩnh lặng:

"Dựa vào thông tin tôi điều tra được, Nguyễn Kiều kể từ khi nhập học chưa từng đi thực tập. 

Vậy mà hai ngày trước, Chung Trừng Ý lại nói em từng thực tập ở phân viện Viện Nghiên cứu Dị năng trong ba tháng. 

Một học sinh diện đặc tuyển từ tinh cầu cấp thấp như em làm cách nào để thuyết phục người ta để em chủ động rời đi và xóa sạch hoàn toàn đoạn ký ức này?"

"Với thân phận và năng lực của em, không đủ để che giấu qua mạng lưới tình báo của tôi đâu."

Ánh mắt anh như sợi xích lạnh lẽo, khóa chặt lấy Nguyễn Kiều.

"Em đã dùng cái gì để đe dọa cô ấy? Hay là... Cô ấy đã biết những chuyện không nên biết?"

Sao lại không thể xóa sạch hoàn toàn được chứ?

Nguyễn Kiều bĩu môi trong lòng, cô có vận may của cá chép vàng, lại sở hữu công cụ gian lận mạnh mẽ là tác giả.

Cho dù anh là chủ nhân của cả tinh vân này thì cô vẫn có thể giấu anh một cách lặng lẽ.

Nguyễn Kiều co rúc trong lòng Thẩm Kinh Dã, dường như làm vậy mới có cảm giác an toàn.

Gương mặt nhỏ nhắn hơi tái đi, ánh mắt ngây thơ xen lẫn sự sợ hãi:

"Không phải đe dọa... Là lừa gạt."

Giọng cô run run, mang theo sự yếu đuối của người vừa thoát nạn:

"Chung Trừng Ý nói với em rằng cấp cao của viện nghiên cứu... Có người có... Ý đồ xấu với em."

"Cô ấy nói những người như chúng em không có tinh thần lực, lại đến từ tinh cầu cấp thấp, không có chỗ dựa, nếu cứ tiếp tục ở lại đó thì sẽ trở thành đồ chơi."

"Cô ấy... Cô ấy vẽ ra viễn cảnh rất đáng sợ, hơn nữa cô ấy bảo có thể giúp em xóa bỏ dấu vết thực tập ở viện nghiên cứu, còn giúp em tìm giáo viên quen biết của cô ấy để giới thiệu em vào Viện Nghiên cứu Khoa học. Em... Em mới nộp đơn xin nghỉ việc."

"Sau đó, Chung Trừng Ý đã bỏ ra một số tiền lớn giúp em che giấu đoạn thực tập này."

"Đồ ngu ngốc!" 

Lục Chước Dương không kìm được mà mắng khẽ.

"Người khác nói gì mà em cũng tin à? Chỉ có kẻ ngốc mới tiêu nhiều tiền vì người khác mà không đòi hỏi đền đáp. Chậc, tôi ghét nhất mấy chuyện tào lao này!"

Nước mắt của Nguyễn Kiều lập tức đong đầy khóe mắt, cô bướng bỉnh phản bác:

"Em chỉ muốn bảo vệ bản thân thôi! Nếu em phản kháng... E rằng bây giờ em đã trở thành chuột bạch trong phòng thí nghiệm rồi."

Cô kéo cổ áo Thẩm Kinh Dã, tủi thân hỏi:

"Anh ơi~. Chẳng lẽ em muốn bảo vệ bản thân cũng là sai sao?"

Thẩm Kinh Dã dịu dàng giúp cô vuốt lại vài lọn tóc mái dính trên má, rồi đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên bờ môi mềm mại của cô:

"Kiều Kiều làm rất tốt, gặp kẻ xấu thì phải bảo vệ bản thân. Đây là phần thưởng cho em nhé."

Khi ngẩng mặt lên, vẻ mặt của Thẩm Kinh Dã đã trở nên trầm xuống, anh đứng thẳng người dậy, bất bình chất vấn:

"Tri Hành, viện nghiên cứu của các cậu mỗi năm nộp nhiều dự án như vậy chỉ để kiếm tinh tệ nuôi sâu bọ thôi sao? Lại còn rảnh rỗi để đi làm những trò bẩn thỉu này."

"Tôi không ngại việc Hoàng gia phải nhúng tay vào quản lý giúp đâu."

Yến Tri Hành quản lý viện nghiên cứu của phân viện học viện, đây cũng là lần đầu tiên anh nghe đến chuyện này.

Anh đẩy chiếc gọng kính vàng, giọng nói lạnh lùng:

"Tôi sẽ điều tra triệt để toàn bộ viện nghiên cứu, sẽ không để bất kỳ ai phải chịu uất ức. Đương nhiên, viện nghiên cứu luôn chào đón em quay lại bất cứ lúc nào."

Nói rồi, ánh mắt say mê nghiên cứu của anh lại rơi lên gương mặt của Nguyễn Kiều, khóe môi mang theo nụ cười khó đoán.

Nguyễn Kiều bị ánh mắt nhìn thấu tâm can của Yến Tri Hành làm cho cảm thấy không thoải mái, cô theo bản năng rúc sâu hơn vào lồng ngực ấm áp của Thẩm Kinh Dã.

Dường như làm vậy mới có thể né tránh được ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can người khác của anh.

Thẩm Kinh Dã tinh ý nhận ra hành động của người trong lòng, cánh tay anh vô thức ôm cô chặt hơn, lạnh lùng liếc Yến Tri Hành một cái.

"Cậu cho rằng viện nghiên cứu của cậu là nơi tốt đẹp gì sao? 

Hoàng gia chúng tôi có nhiều vị trí như vậy, chẳng lẽ còn không đáp ứng được cho Kiều Kiều?"

Nguyễn Kiều chớp chớp đôi mắt nai sáng ngời, thì thầm nhắc nhở:

"Anh ơi, em muốn đến phòng thí nghiệm của giáo sư Các Lạc Tư."


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương