"Ưm..."
Cơ thể Phó Duật Quân chợt cứng đờ, phát ra một tiếng rên rỉ ngắn ngủi.
Hương thơm ngào ngạt và quen thuộc xoa dịu thần kinh anh vô cùng dễ chịu, bàn tay đang kìm kẹp cằm Nguyễn Kiều trong tích tắc buông lỏng ra.
Một cơn đau nhói nhỏ truyền đến, cô thế mà lại dám như trút giận, dùng răng cắn nhẹ một cái không nhẹ không nặng lên đó.
"Phó thiếu quên nhanh như vậy sao?"
Giọng nói của Nguyễn Kiều vang lên dán sát vào yết hầu nhạy cảm của anh, mang theo hơi thở nóng bỏng như lông vũ lướt qua, lại giống như dòng điện chạy dọc cơ thể.
"Trong mơ, anh chính là người đã dạy em như vậy, khi đối mặt với sự chất vấn, chủ động tấn công mới là thượng sách."
Đôi môi cô không rời khỏi vùng da đó, thậm chí còn được đà lấn tới cọ cọ vài cái, giọng điệu vừa mờ ám vừa mang tính khiêu khích.
Trong biệt thự, chỉ còn lại tiếng thở dốc đan xen, không được bình tĩnh của hai người.
Vị trí ngứa ngáy âm ỉ nơi xương cụt không còn kêu gào nữa, tinh thần căng thẳng của Nguyễn Kiều cũng được xoa dịu đi vài phần.
Cũng may là chiếc đuôi này vẫn có thể khống chế được, chỉ cần được cung cấp năng lượng kịp thời và không để mất kiểm soát, cô sẽ không dễ dàng bị lộ tẩy.
Phó Duật Quân cứng đờ người như một bức tượng đá lạnh lẽo, nơi bị cô gặm nhấm giống như bị bàn là nóng bỏng áp vào, cảm giác đau nhói nhỏ bé kích thích thần kinh anh.
Đáng sợ hơn là luồng nhiệt kỳ lạ kia đang không một tiếng động lan tỏa xuống phía dưới lớp da vùng yết hầu.
Anh có thể dễ dàng cảm nhận được sự căng cứng và run rẩy nhẹ của cơ thể mềm mại, kiều diễm trong vòng tay mình.
Khác với đêm qua ở quán bar, khi cô mạnh dạn đụng chạm khắp người anh, bây giờ cô rõ ràng đang rất sợ anh.
Nghĩ đến đây, lông mày anh càng nhíu chặt hơn.
Hơi ấm quen thuộc thuộc về cô khơi dậy những ký ức của hai người.
Trong bóng tối, những cái vuốt ve táo bạo của cô, cơ thể quấn lấy nhau trên ghế sô pha và ngay lúc này, đôi môi cùng hàm răng đang áp vào điểm yếu của anh...
Điều chí mạng nhất là cả hai lần, anh đều không thể nảy sinh bất kỳ sát ý nào với cô gái nhỏ trong lòng, thậm chí còn muốn bảo vệ cô lại.
[Ha ha ha ha ha, Duật, không ngờ cũng có ngày cậu bị một cô gái đối phó, hơn nữa lại còn là cái hố do chính tay cậu đào.]
Lẫm Việt đang cười lăn cười lộn trong thức hải của Phó Duật Quân.
Giây tiếp theo, cậu đã xuất hiện dưới chân Nguyễn Kiều, âu yếm cọ vào bắp chân trắng ngần của cô:
[Ưm... Thơm quá, mềm quá, thoải mái quá, con mèo được cô ấy vuốt ve chắc chắn phải hạnh phúc lắm đây.]
Phó Duật Quân trợn trắng mắt, đột nhiên cảm thấy cục bông trắng đang rúc dưới chân Nguyễn Kiều có chút chướng mắt.
[Nhìn cái bộ dạng của cậu kìa, đã biến thành mèo rồi, dẫn cậu ra ngoài cũng thấy mất mặt.]
Lẫm Việt mặc kệ Phó Duật Quân, tiếp tục cọ qua cọ lại dưới chân Nguyễn Kiều.
Nguyễn Kiều cảm nhận được cục bông nhỏ nhắn mềm mại đang cọ dưới chân, thấy ngứa ngáy nên muốn vuốt ve.
Phó Duật Quân bị phớt lờ đột nhiên nổi giận, giọng nói trầm thấp, khàn khàn rít qua kẽ răng:
"Làm càn!"
Bàn tay đang giam cầm gáy Nguyễn Kiều mạnh mẽ siết lại, gần như muốn bóp nát chiếc gáy thon thả của cô.
"Ưm!"
Nguyễn Kiều đau đớn kêu lên, buộc phải ngẩng đầu lên, đôi môi cuối cùng cũng rời khỏi vùng da khiến cô mê mẩn theo bản năng.
Cả người cô theo quán tính ngã về phía sau.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng trắng như tia chớp lao lên tựa lưng ghế sô pha.
"Gào..."
Lẫm Việt vốn đang cọ xát đầy vui vẻ dưới chân Nguyễn Kiều đột nhiên phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp, đầy uy hiếp.
Cơ thể nhỏ bé của cậu lập tức phình to, trong chớp mắt hóa thành một con bạch hổ dũng mãnh, khổng lồ, che chắn Nguyễn Kiều vững chắc ở phía sau.
Đôi đồng tử vàng dựng thành một đường thẳng lạnh lẽo, thân thể to lớn tỏa ra khí thế áp bức của một kẻ săn mồi hàng đầu.
Phó Duật Quân khựng lại, thể thức tinh thần của anh thế mà lại đang chống lại anh!
[Lẫm Việt, cậu làm cái gì vậy?]
[Đương nhiên là bảo vệ cô ấy rồi. Duật, cậu làm cô ấy đau đấy. Cậu không thấy cô ấy đang rất sợ sao? Hơn nữa, cô ấy nói không đúng à? Trước đây cậu từng nói những lời như vậy mà...]
Giọng nói của Lẫm Việt nổ tung trong thức hải của Phó Duật Quân, mang theo sự mạnh mẽ và bao che trước nay chưa từng có.
[Im miệng lại!]
Phó Duật Quân lạnh giọng cắt ngang lời nói lải nhải của Lẫm Việt, vệt đỏ bất thường trên vành tai lan ra nhanh chóng.
Anh nhìn Nguyễn Kiều đang ló nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, tái nhợt từ phía sau lưng Lẫm Việt, đôi mắt đẫm lệ như đang lên án nhìn anh.
Ngọn lửa vô danh trong lòng anh lại càng bùng cháy dữ dội.
Sinh vật nhỏ bé này thế mà chẳng làm gì cả đã khiến thể thức tinh thần của anh quay lưng, tuyệt đối không thể để cô lại chỗ của tên điên Thẩm Kinh Dã này được nữa.
Con bạch hổ khổng lồ không lùi bước nửa bước, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, trong đôi đồng tử vàng không có chút lùi bước nào.
Bầu không khí trong phòng khách lạnh lẽo đến đáng sợ.
Nguyễn Kiều trốn sau lưng thân hình rộng lớn, ấm áp của Lẫm Việt, khẽ vươn tay túm lấy một nhúm lông mềm mại trên gáy nó.
Bàn tay mềm mại như không có xương vuốt ve từng nhịp, trong lòng cô trào dâng một cảm giác an tâm.
Lẫm Việt cảm nhận được mùi hương trên người Nguyễn Kiều càng lúc càng đậm, cộng thêm hơi ấm truyền đến từ phía gáy.
Đôi mắt sắc lạnh của cậu cũng dịu đi vài phần.
Sắc mặt Phó Duật Quân âm trầm như muốn nhỏ ra nước, anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại quyền chủ động:
[Lẫm Việt, tránh ra.]
"Nguyễn Kiều, em đi theo tôi."
Anh phải làm cho rõ rốt cuộc mùi hương kỳ lạ trên người Nguyễn Kiều là gì mà có thể làm dịu cơn đau tinh thần, thậm chí khiến thể thức tinh thần của anh thoát khỏi sự khống chế.
Nếu để cô ở lại chỗ của Thẩm Kinh Dã, tình hình sẽ chỉ càng lúc càng mất kiểm soát.
"Đi... Đi đâu cơ?"
Giọng Nguyễn Kiều mang theo một chút run rẩy, bàn tay túm lấy lông của Lẫm Việt siết chặt hơn.
Đi theo anh ta? Đùa nhau à!
Mặc dù người cô chọn ban đầu quả thực là anh ta.
Nhưng đó chẳng qua là để thoát khỏi sự giam cầm của Chung Trừng Ý, hơn nữa vào lúc đó, ở địa điểm đó, chỉ có một mình anh ta ở đó mà thôi.
Tên điên Thẩm Kinh Dã kia tuy nguy hiểm, nhưng ít ra hiện tại anh ta rất có hứng thú với cô, coi cô như vật sở hữu để bảo vệ.
Hơn nữa, chỉ cần dùng đúng cách, Thẩm Kinh Dã sẽ không mất kiểm soát.
Cô còn có thể nhân tiện giải quyết vấn đề đói khát của mị ma.
Còn về cái điệu bộ thẩm vấn phạm nhân này của Phó Duật Quân, lỡ như đến lúc đó anh ta nhốt cô vào nhà giam Tinh Tế, rồi lại phát bệnh thì đúng là toi mạng.
"Không để em tự do lựa chọn."
Phó Duật Quân giơ tay, định kéo lấy cổ tay trắng ngần của Nguyễn Kiều đang đặt trên gáy Lẫm Việt.
Lẫm Việt cảm nhận được sự căng thẳng của Nguyễn Kiều, thân hình khổng lồ hơi hạ xuống, cơ bắp căng cứng, sẵn sàng hành động.
Đôi đồng tử vàng khóa chặt lấy Phó Duật Quân, tiếng gầm gừ trong cổ họng càng rõ ràng hơn, như thể giây tiếp theo sẽ vồ tới.
Không khí lạnh lẽo như ngưng đọng lại, cơ hàm căng cứng của Phó Duật Quân hơi giãn ra:
[Lẫm Việt, chẳng lẽ cậu không muốn đưa Nguyễn Kiều về biệt thự của mình? Hay là cậu thích ở biệt thự của người khác và chiếm đoạt bạn gái của người khác hơn?]
Hai chữ "bạn gái" được nhấn mạnh rất rõ ràng.
Lẫm Việt như bị chạm đến giới hạn cuối cùng, cơ thể dũng mãnh, cao lớn "bụp" một tiếng, thu nhỏ lại thành một cục bông nhỏ.
Cậu dùng hai tay hai chân bám chặt lấy quần áo của Nguyễn Kiều.
Cũng may là trước đó khi Thẩm Kinh Dã nghe tin Tạ Tự Thu đến đã cố tình khoác thêm cho cô một chiếc áo khoác ngoài, nếu không chiếc váy quây của Nguyễn Kiều đã bị Lẫm Việt kéo hở một mảng lớn rồi.
[Tôi đã bảo cậu đưa cô ấy đi từ sớm rồi mà, bây giờ cô ấy đã trở thành bạn gái của người khác mất rồi. Tuy nhiên, tôi đồng ý với cách làm này của cậu lần này, chúng ta chuồn thôi, chuồn nhanh thôi.]
Trong giọng điệu của Lẫm Việt không hề có sự trách móc về việc cướp bạn gái của người khác, mà tràn ngập sự phấn khích vì sau này có thể dính lấy Nguyễn Kiều mọi lúc mọi nơi.
Nguyễn Kiều bị sự thay đổi đột ngột làm cho trở tay không kịp.
Cảm nhận được quần áo sắp bị Lẫm Việt kéo tuột xuống, cô vội vàng dùng hai tay đỡ lấy mông hổ của Lẫm Việt.
Phó Duật Quân thì nhân cơ hội nắm lấy cổ tay Nguyễn Kiều, thô bạo kéo cô ra ngoài.
Nhiệt độ nóng bỏng từ cổ tay truyền đến, Nguyễn Kiều cứng đờ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, ngập tràn sương mù và tủi thân chạm phải đôi mắt không chút độ ấm của Phó Duật Quân:
"Phó thiếu, Thẩm Kinh Dã nói em không được rời khỏi biệt thự."
Giọng nói mềm mại xen lẫn tiếng nức nở, thế nhưng Phó Duật Quân vẫn không hề lay động mà tiếp tục kéo cô đi.
"Tít… Tít… Tít…"
Tiếng báo động chói tai bất ngờ vang lên trong biệt thự.
Động tác của Phó Duật Quân rõ ràng khựng lại, anh thấp giọng chửi thề:
"Chết tiệt!"