“Thả giống cái đó ra!”
Trên một hành tinh hoang vắng, một tiểu đội mặc trang phục mang dấu hiệu đặc trưng của Đế quốc đang đối đầu với một nhóm trùng tộc trước mặt.
Trận đại chiến lần trước kết thúc với thất bại của trùng tộc, nhiều tên trong số chúng đang cố sống sót trên hành tinh hoang này. Bọn họ hoàn toàn có thể dễ dàng tiêu diệt trùng tộc ở đây, nhưng vào lúc này, kẻ địch lại dùng một giống cái làm con tin để uy hiếp.
Tỷ lệ đực cái trong Đế quốc cực kỳ mất cân bằng, đã đến mức 1:10000.
Mỗi một giống cái đều được bảo vệ nghiêm ngặt theo luật pháp tối cao của Đế quốc, được hưởng đặc quyền cao quý nhất.
Để tránh những tổn thương cho giống cái quý giá này, bọn họ buộc phải cẩn thận.
Bất ngờ, một thanh kiếm năng lượng xuất hiện từ hư không, lướt nhanh và chính xác, đâm thẳng vào đầu tên trùng tộc kia.
Khi mọi người phản ứng lại, giống cái bất tỉnh đã được Cảnh Dục ôm lấy trong tay. Sau đó nhanh chóng rời khỏi cùng giống cái.
“Chỉ huy Cảnh Dục phải không? Không phải đang nghỉ phép sao? Sao lại xuất hiện ở đây?”
“Đang ôm trong ngực kia… hình như là bạn đời của anh ấy.”
Những người lính vừa dọn sạch bọn trùng tộc còn lại đang trên đường về bèn nói chuyện phiếm. Khi nghe câu này, họ đều cứng mặt, một lúc lâu mới có người thốt lên: “Có phải giống cái đó rất cáu kỉnh, còn tinh thần lực chỉ ở cấp D không?”
Mọi người nhìn nhau, cũng từng nghe danh những hành vi tàn bạo của giống cái đó.
Nhưng ở Đế quốc đực nhiều cái ít, thư tôn hùng ti, dù có lo lắng cho Cảnh Dục đến mấy, họ cũng không dám làm tổn thương giống cái kia.
Cảnh Dục nhanh chóng trở lại phi thuyền. Tuy giống cái trong tay đang bất tỉnh nhưng gương mặt tròn trịa, da thịt trắng nõn thoáng ửng hồng nhẹ như hoa anh đào nở rộ trong mùa xuân, xinh xắn động lòng người.
Cảnh Dục nhìn cô trong tay, ánh mắt màu hổ phách thoáng chút tự giễu.
Anh nhanh chóng đặt giống cái vào khoang chữa trị để kiểm tra toàn thân.
Chỉ số cơ thể bình thường, không có tổn thương gì, chỉ là bị sốc nhẹ. Theo dữ liệu hiển thị, cô sẽ sớm tỉnh lại thôi.
Anh suy nghĩ một lát, thở dài như chấp nhận số phận rồi chậm rãi quỳ xuống trước mặt giống cái bất tỉnh.
Đây là quy tắc với tư cách thú phu anh phải tuân theo.
Giống cái trước mặt quá quen thuộc, chính là người từng cưỡng ép, làm nhục anh không biết bao lần, cũng chính là vợ chủ của anh.
Nhưng là bạn đời của cô, anh phải đảm bảo an toàn cho cô. Nếu không sẽ bị Đế quốc trừng phạt.
Mặc Nhiễm bừng tỉnh, còn chưa thở ra hơi đã phát hiện mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Mọi thứ xung quanh đều chưa từng thấy trước đây, lúc cô cúi nhìn, lại thấy một chàng trai rất đẹp đang quỳ bên cạnh khiến cô hốt hoảng giật mình kêu to.
“Cô đã tỉnh rồi, có chỗ nào không thoải mái không?”
Giọng nói thật dễ nghe, như làn gió xuân nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng lại mang chút lạnh lùng xa cách, như sự im lặng sau cơn gió, khiến người ta khó lòng nắm bắt.
Mặc Nhiễm quan sát kỹ, dáng người đối diện cao gầy, dù đang quỳ nhưng tư thế thẳng như cây tùng. Đôi mắt sâu thẳm như bầu trời đêm tĩnh lặng. Lông mày thanh mảnh, thoải mái, toát lên sự điềm tĩnh nhẹ nhàng. Sống mũi cao, nét mặt thanh tú khiến khuôn mặt anh thêm phần sắc cạnh.
Cả người đều toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách.
Dù không rõ tình huống hiện tại ra sao, nhưng thấy có người quỳ trước mặt, Mặc Nhiễm hơi mất tự nhiên: “Tôi không khó chịu đâu, anh đứng dậy đi.”