(NP) Nữ Phụ Học Viện Quý Tộc Cũng Phải Đối Mặt Với Cảnh

Chương 28: Hàng giả

Trước Sau

break

Hệ thống nghi ngờ mình nghe nhầm.

Nhưng rõ ràng, Lâm Trĩ thực sự thấy Thẩm Hựu Niên rất đáng thương.

Lâm Trĩ khẽ thở dài, rảo bước đi về phía đó.

Kẻ cầm đầu gây khó dễ cho Thẩm Hựu Niên là con của một họ hàng xa nhà họ Khương, phải tốn không ít công sức mới có thể bước chân vào nhà họ Thẩm.

Sau khi được mời, cha mẹ anh ta đã dặn đi dặn lại, nhất định phải để lại ấn tượng tốt trong lòng Khương Khinh Vân, như vậy sau này sẽ giúp ích cực lớn cho doanh nghiệp gia đình.

Vì thế anh ta chọn cách đi tiên phong, làm khó vị con riêng đã khiến Khương Khinh Vân khó chịu suốt mười mấy năm qua này.

Anh ta cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ chán ghét, nói: 

"Con riêng thì phải có dáng vẻ của con riêng, mày đừng tưởng bước chân được vào nhà họ Thẩm thì đã thực sự là người nhà họ Thẩm rồi, chẳng qua chỉ là may mắn hơn chút thôi, có tác dụng quái gì đâu."

Thẩm Hựu Niên dùng ánh mắt liếc nhìn Lâm Trĩ ở đằng xa, khẽ cười một tiếng, cố ý chọc giận Khương Vĩ Văn: 

"Nhưng tôi chính là người có số hưởng hơn anh đấy."

Cậu nhìn Khương Vĩ Văn từ trên xuống dưới một lượt rồi bảo: 

"Cha mẹ anh phải chạy vạy khắp nơi, đi làm cháu cho người ta mới giúp anh có mặt trong buổi tiệc ngày hôm nay, nhưng chỉ cần tôi bước ra ngoài, ai thấy tôi mà chẳng phải gọi một tiếng nhị thiếu gia nhà họ Thẩm."

"Dĩ nhiên, nếu không phải nhờ buổi tiệc hôm nay, cả đời này anh cũng chẳng có cửa mà tiếp xúc với tôi đâu."

Giọng nói Thẩm Hựu Niên vô cùng ấm áp, nhưng lời thốt ra lại đâm trúng tim đen người khác.

Không ngoài dự đoán, Khương Vĩ Văn đã bị chọc giận thành công.

Đám người xung quanh hắn đều là cùng một loại người, những kẻ không thể trèo cao tới nhà họ Thẩm nhưng lại luôn cần nịnh bợ gia tộc này.

Thấy Thẩm Hựu Niên dù là con riêng nhưng lại tỏ vẻ thanh cao, bọn chúng liền thêm dầu vào lửa với Khương Vĩ Văn: 

"Anh Khương, thằng ranh này ngông cuồng quá, chúng ta phải cho nó một bài học."

"Đúng thế, tôi mới thấy loại con riêng mặt dày thế này lần đầu đấy."

"Không nhịn được đâu anh Khương, anh là cháu trai của dì Khương cơ mà, bị một thằng con riêng bắt nạt thì ra cái thể thống gì nữa!"

"Đúng vậy!"

"Không thể nuốt trôi cục tức này được."

Khương Vĩ Văn thấy mọi người xung quanh đều ủng hộ mình, trong đầu anh ta lúc này chỉ toàn là cảnh tượng mình vì bắt nạt Thẩm Hựu Niên mà trút được cơn giận cho Khương Khinh Vân, rồi được bà ấy coi trọng.

Anh ta xắn tay áo lên, nói: "Thằng nhóc, đây là do mày tự chuốc lấy đấy nhé."

Thẩm Hựu Niên nhìn bóng dáng màu vàng nhạt ở đằng xa, khóe môi khẽ nhếch lên một cách kín đáo.

"Vậy sao? Tôi còn tưởng các người nhát gan rồi chứ."

Giây tiếp theo, một nắm đấm của Khương Vĩ Văn đã lao thẳng về phía Thẩm Hựu Niên.

...

Tầng hai.

Tống Dự ngồi bên cửa sổ sát đất, tự nhiên cũng chú ý đến cảnh tượng này.

Bà khẽ hếch cằm, chỉ xuống đám người ồn ào phía dưới, hỏi: 

"Đó là đứa con riêng của Thẩm Phong Hiên phải không?"

Khương Khinh Vân cầm tách trà, đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ, hờ hững nói: 

"Chắc là vậy."

Nghe câu trả lời này, Tống Dự có chút ngạc nhiên: "Chắc là vậy?"

Khương Khinh Vân bất lực nhún vai: "Tôi cũng không quen cậu ta."

Tống Dự bật cười: "Dù sao cậu cũng được coi là mẹ trên danh nghĩa của Thẩm Hựu Niên, vậy mà cậu còn không quen nó sao?"

"Ai bảo Thẩm Phong Hiên cứ luôn tìm cách chia rẽ mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Hựu Niên làm gì." 

Về chuyện này, Khương Khinh Vân cũng thấy rất bất lực.

"Nói thật lòng nhé, tôi chẳng bận tâm việc ông ta có bao nhiêu đứa con riêng bên ngoài đâu."

Dù sao cũng không có tình yêu, dù có nhảy múa trước mặt bà thì cũng chỉ khác gì nuôi thêm một con chó con mèo đâu.

Nhà họ Thẩm bây giờ bên ngoài hào nhoáng bên trong mục nát, Thẩm Phong Hiên cũng chỉ có thể lừa được mấy cô bé chưa trải sự đời thôi, chứ những kẻ tinh đời đều biết rõ quyền lực nhà họ Thẩm đang nằm trong tay Khương Khinh Vân này rồi.

Thay vì nịnh bợ Thẩm Phong Hiên, chẳng thà đi nịnh bợ bà ấy còn hơn.

Khương Khinh Vân tiếp tục đưa mắt nhìn về phía đó, đột nhiên tò mò thốt lên: 

"Ơ, kia là Tiểu Trĩ phải không?"

...

Thẩm Hựu Niên không tránh được nắm đấm của Khương Vĩ Văn.

Khuôn mặt tuấn tú của cậu ngay lập tức hiện lên vết sưng đỏ.

"Cũng chỉ đến thế mà thôi." 

Chiều cao của Khương Vĩ Văn không bằng Thẩm Hựu Niên, lúc đầu anh ta còn hơi chột dạ, nhưng nghĩ đến việc bên cạnh mình có nhiều người thế này, chẳng lẽ lại không đánh thắng được Thẩm Hựu Niên.

Khương Vĩ Văn ra tay rất nặng, Thẩm Hựu Niên xoa xoa vết sưng đỏ trên mặt, ép mình rặn ra một chút nước mắt.

Khương Vĩ Văn dường như vẫn chưa hả giận, ngay khi anh ta định tiếp tục đánh Thẩm Hựu Niên thì…

"Các người đang làm cái gì thế?" 

Giọng của Lâm Trĩ vang lên từ phía sau bọn họ.

Đôi mắt Thẩm Hựu Niên khẽ lóe sáng.

Khương Vĩ Văn đang quay lưng về phía Lâm Trĩ, nghe thấy động tĩnh liền lập tức quay đầu lại, khi thấy chỉ có một mình Lâm Trĩ, anh ta khinh khỉnh nói: 

"Tôi cứ tưởng là ai, sao hả? Chỉ có một mình cô mà cũng muốn làm anh hùng cứu mỹ nam à?"

Lập tức có tên đàn em hùa theo: 

"Cũng chẳng biết mở mắt ra mà nhìn xem anh Khương của chúng tôi là ai, anh Khương là cháu trai của phu nhân nhà họ Thẩm đấy, cô là cái thá gì mà dám xen vào chuyện của anh Khương."

Rõ ràng, bọn họ không nhận ra nguyên chủ.

Lâm Trĩ cũng chẳng biết bọn họ là ai.

"Thế à?" 

Lâm Trĩ nghi hoặc: "Sao tôi lại không biết dì Khương có đứa cháu trai như thế này nhỉ?"

Hầu hết người nhà họ Khương cô đều biết, nhìn cái bản mặt lạ hoắc của tên này, phần lớn lại là loại họ hàng bắn đại bác chẳng tới rồi.

Khương Vĩ Văn hoàn toàn không thấy mình đang nhận vơ, anh ta bảo: 

"Đó là vì cô không đủ tư cách để biết tôi."

Anh ta làm ra vẻ đại nhân đại lượng nói: 

"Bây giờ nếu cô xin lỗi tôi một câu, tôi sẽ không tìm cô gây phiền phức nữa, dù sao cũng tại cô thích lo chuyện bao đồng."

Đúng là giọng điệu thật lớn lối.

Lâm Trĩ cuối cùng cũng hiểu ra.

Địa vị của Thẩm Hựu Niên ở nhà họ Thẩm còn không bằng một con mèo con chó, đến cả những kẻ không tên không tuổi cũng có thể tùy ý bắt nạt.

Cũng chẳng trách vì sao bao năm qua Thẩm Hựu Niên cứ phải ở tịt bên nước ngoài.

Theo lý mà nói, Lâm Trĩ muốn chinh phục Thẩm Chấp thì nên tránh xa Thẩm Hựu Niên ra mới đúng.

Nhưng biết sao được, mức độ hảo cảm của Thẩm Hựu Niên dành cho cô cao tới tận 99%, mà điều đáng nói là Lâm Trĩ chẳng tìm thấy bất kỳ mảnh ký ức nào về cậu trong trí nhớ của nguyên chủ cả.

Điều này càng chứng minh Thẩm Hựu Niên là một chàng trai đầy ắp tình yêu thương.

"Haizz." 

Lâm Trĩ thở dài một tiếng.

Đúng là nhân vật làm nền thì mãi là nhân vật làm nền, thường xuyên bị biên kịch cho "mất não".

Cô nói: "Hay là có khả năng, các người mới là kẻ không đủ tư cách để biết tôi? 

Ồ đúng rồi, bộ quần áo anh đang mặc trên người là mẫu thiết kế từ hai năm trước sắp bị đào thải rồi, còn đôi giày của anh nữa…"

Lâm Trĩ nhìn Khương Vĩ Văn từ trên xuống dưới, ngây thơ hỏi: "Sao lại là hàng giả thế?"

Sắc mặt Khương Vĩ Văn bỗng chốc trở nên khó coi vô cùng.

Tên đàn em bên cạnh đứng ra bảo vệ Khương Vĩ Văn: 

"Mắt cô mù thì đi mà chữa đi, đôi giày anh Khương đang đi rõ ràng là mẫu mới nhất của Gucci, là thứ mà cả đời này cô cũng chẳng mua nổi đâu."

Khi nghe thấy hai chữ "mắt mù", trong đôi đồng tử đẹp đẽ của Thẩm Hựu Niên thoáng qua một tia thâm trầm.

Lâm Trĩ nhún vai: "Vậy các người không tin thì cứ đi mà hỏi anh Khương của các người ấy."

Biểu cảm của Khương Vĩ Văn rõ ràng là đã bị cô nói trúng tim đen, chỉ có đám đàn em mới mù quáng bảo vệ hắn thôi.

Nhưng rõ ràng ở đây không chỉ có đám đàn em của Khương Vĩ Văn, còn có vài người khác vốn không thân với anh ta, nhưng vì muốn lấy lòng Khương Khinh Vân nên mới bước lên cùng một con thuyền với anh ta.

Mấy người đó liền vội vàng cúi đầu nhìn kỹ đôi giày của Khương Vĩ Văn.

Khương Vĩ Văn tức giận nhảy dựng lên: 

"Nhìn cái gì mà nhìn! Cô ta nói gì các người cũng tin à?!"

"Tôi còn bảo đồ trên người các người đều là hàng giả đấy, các người có tin không?"

Thấy Khương Vĩ Văn thẹn quá hóa giận, có người bên cạnh trầm ngâm một lát rồi lên tiếng.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương