Lâm Trĩ bị hành động của Trần Úc làm cho giật nảy mình.
"Cậu đứng lên nói chuyện tử tế xem nào."
Sao mới nói được vài câu đã quỳ xuống thế này.
Trần Úc thấy vẻ mặt Lâm Trĩ không có dấu hiệu giận dữ mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đứng dậy nói:
"Chị ơi, chị đừng giận em nhé."
"Không giận."
Lâm Trĩ đâu có ngốc, cô nhìn ra được Trần Úc đang mượn việc công để trả thù riêng và cả những lời cậu ta cố tình mồi chài để Kỷ Phỉ nói ra nữa.
Phải thừa nhận rằng, Trần Úc ngày thường trông có vẻ lêu lổng nhưng tâm cơ thì chẳng thiếu chút nào.
"Cậu phát hiện Kỷ Phỉ bắt cá nhiều tay từ bao giờ thế?"
"Em nói ra chị đừng có trách em đấy."
Trần Úc lại một lần nữa rào trước đón sau.
"Không trách đâu."
"Chính là cái lần chị quẹt cháy cả thẻ tín dụng vì Kỷ Phỉ ấy."
Trần Úc tức giận nói:
"Chị vừa mới cứu anh ta ra khỏi chợ đen xong, thế mà anh ta vừa quay lưng đã cầm tiền vào quán bar bao gái."
Nói đến đây, Trần Úc càng nghĩ càng bực:
"Không phải em nói chứ, ai mà quẹt cho em mấy chục triệu như thế, em tình nguyện làm chó cho người ta luôn."
Lâm Trĩ bây giờ cứ nghe thấy chữ "chó" là lại đau đầu, cô vội xua tay:
"Chỉ có lần đó thôi sao?"
Trần Úc thành thật lắc đầu nói:
"Thực ra còn rất nhiều lần nữa, nhưng tại chị thích Kỷ Phỉ quá mà, trước đây em mới nói xấu anh ta một câu chị đã đòi tuyệt giao với em rồi."
?
"Chúng ta là anh em tốt đã từng cắt máu ăn thề đấy nhé, sao chị có thể vì một thằng đàn ông lạ hoắc bên ngoài mà bỏ rơi em cơ chứ!"
Trần Úc lên tiếng oán trách đầy nước mắt, cứ như thể Lâm Trĩ đã gây ra tội ác tày trời gì vậy.
Lâm Trĩ nghe ra được sự oán hận nồng đậm trong giọng điệu của Trần Úc.
Được rồi, chuyện này nguyên chủ làm đúng là hơi thiếu đạo đức thật.
Trần Úc bỗng đổi giọng:
"Cũng may bây giờ chị đã tỉnh ngộ, không tiếp tục đâm đầu vào cái cây héo Kỷ Phỉ đó nữa."
"Cóc ba chân thì khó tìm chứ đàn ông hai chân thì đầy rẫy ngoài kia.
Với thân phận của chị, thiếu gì đàn ông tình nguyện lao vào như thiêu thân.
Em nghe nói tối nay ở Mê Dạ mới đến mấy anh người mẫu chất lượng lắm, đi thôi, em mời chị đi chơi."
Lâm Trĩ lắc đầu từ chối.
Trần Úc ngạc nhiên: "Không lẽ chị vẫn còn vương vấn Kỷ Phỉ sao?"
Đã đến nước này rồi mà Lâm Trĩ vẫn không quên được Kỷ Phỉ, không biết anh ta đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho cô nữa.
Chết tiệt, biết thế lúc nãy cậu ta đã bồi thêm mấy cú vào mặt thằng cha đó rồi.
"Không phải."
Lâm Trĩ buông một câu khiến người ta chấn động: "Tôi định theo đuổi Thẩm Chấp."
!
Đồng tử Trần Úc chấn động dữ dội.
Im lặng, một sự im lặng như chết chóc.
Trần Úc nghẹn nửa ngày mới không nhịn được mà đưa ra lời khuyên:
"Hay là... Chị ơi, chúng ta cứ theo đuổi Kỷ Phỉ tiếp đi."
Ít ra gia thế của Kỷ Phỉ cậu ta còn dám đắc tội, chứ đổi sang Thẩm Chấp, Trần Úc tưởng tượng thôi đã thấy hãi.
Nếu bố cậu ta biết cậu ta dám đánh Thẩm Chấp, chắc chắn ông ấy sẽ tống cổ cậu ta ra khỏi nhà ngay lập tức để đi lang thang đầu đường xó chợ.
Nghĩ đến đó, Trần Úc cảm thấy cuộc đời chẳng còn chút hy vọng nào.
Lâm Trĩ thấy buồn cười, nói: "Yên tâm đi, nhân phẩm của Thẩm Chấp tốt hơn Kỷ Phỉ nhiều."
Dù sao cũng là F1 – hình mẫu chính trực và thanh khiết nhất trong lòng mọi người ở học viện Si Á, chưa bàn đến chuyện khác thì nhân phẩm của Thẩm Chấp chắc chắn là hàng cực phẩm rồi.
"Không phải vì lý do đó."
Trần Úc ngập ngừng một lát rồi ấp úng nói: "Chủ yếu... chủ yếu là vì Thẩm Chấp là gay."
!
Lâm Trĩ sững sờ.
"Ai nói với cậu thế?"
Nam chính ngôn tình là gay, chuyện này sao có thể chứ.
"Chị không thấy Giang Tùy Chi lúc nào cũng dính lấy anh ta như hình với bóng à?
Trên diễn đàn đều bảo hai người họ có gian tình đấy."
Lâm Trĩ im lặng.
Cô nói: "Trên diễn đàn còn bảo tôi là liếm cẩu của Kỷ Phỉ kia kìa."
Bây giờ cô cũng đâu có thèm liếm Kỷ Phỉ nữa, qua đó có thể thấy mấy chuyện trên diễn đàn chỉ là đồn thổi bóng gió thôi.
"Nhưng vấn đề là trước đây chị thực sự, thực sự rất liếm Kỷ Phỉ mà."
Trần Úc nhỏ giọng lầm bầm: "Diễn đàn cũng đâu có nói sai."
Lâm Trĩ không nể tình cốc vào đầu Trần Úc một cái đau điếng, nói:
"Giờ không liếm nữa chẳng phải là được rồi sao."
"Vậy nên sau này Thẩm Chấp không làm gay nữa là được chứ gì?"
Trần Úc xuýt xoa ôm đầu, chợt hiểu ra:
"Chị định bẻ thẳng Thẩm Chấp sao?"
Cậu ta lập tức đổi thái độ ủng hộ nhiệt tình:
"Chị cứ yên tâm mà theo đuổi đi, Giang Tùy Chi có đánh tới thì em sẽ đỡ cho chị!"
"..."
Trần Úc hết thuốc chữa rồi.
Lâm Trĩ thở dài, cô mở điện thoại tìm khung trò chuyện với Giang Tùy Chi rồi gửi một tin nhắn.
Lâm Trĩ: [Các anh hiện đang ở đâu?]
Đối phương trả lời rất nhanh.
Giang Tùy Chi: [Ở quán bar, mà khoan đã, cái gì mà "các anh ở đâu", ngoài tôi ra cô còn muốn hỏi ai nữa?]
Lâm Trĩ không hề né tránh, thản nhiên gõ lại hai chữ.
[Thẩm Chấp.]
Giang Tùy Chi: [Vãi thật, cô định theo đuổi anh Chấp thật à?
Tôi nói cho cô biết, anh Chấp nhìn thì có vẻ tốt tính nhưng thực chất là rất thâm sâu đấy, anh ấy không dễ lừa như Kỳ Từ đâu, không phải cứ dăm ba câu là cô dỗ người ta về trạng thái phôi thai được đâu nhé.]
Có thể thấy, Kỳ Từ chính là đại diện cho hình mẫu "ngốc bạch ngọt" trong hội F4.
Đáng tiếc, ngốc bạch ngọt tuy tốt nhưng cũng đồng nghĩa với việc cực kỳ dễ bị người khác lôi kéo.
Lâm Trĩ không đủ tự tin để nghĩ rằng mình sẽ là sự tồn tại duy nhất trong lòng Kỳ Từ.
Ngược lại, kiểu tính cách đối với ai cũng tốt, đối với ai cũng bình đạm như Thẩm Chấp mới là người lý trí nhất, cũng là người khó bị chia rẽ nhất.
Chỉ cần sau này Lâm Trĩ chinh phục thành công Thẩm Chấp, dù cả thế giới có nói Lâm Trĩ độc ác, đang lợi dụng anh, Lâm Trĩ cũng tin rằng Thẩm Chấp sẽ cam tâm tình nguyện.
Giang Tùy Chi: [(Vị trí) Mê Dạ, anh Chấp cũng ở đây.]
Ánh hoàng hôn cuối ngày rải rác trong con hẻm vắng lặng, nửa khuôn mặt của Tô Thiển Hề chìm trong bóng tối, tay cô ấy nắm chặt con dao găm, nhưng cả hai bàn tay đều run rẩy vì sợ hãi.
Mũi dao hướng xuống dưới, nhắm thẳng vào Kỷ Phỉ đang hôn mê bất tỉnh.
Kỷ Phỉ để lộ nửa khuôn mặt vẫn còn bầm tím vì bị đánh, ánh bạc từ con dao phản chiếu lên đôi mắt đang nhắm nghiền của anh ta.
Kỷ Phỉ hoàn toàn không hay biết gì.
Giây tiếp theo, con dao găm mạnh mẽ đâm xuống.
Nhưng nó lại dừng lại ngay sát cổ họng của Kỷ Phỉ.
Tô Thiển Hề đỏ hoe mắt, toàn thân run rẩy dữ dội.
"Vẫn không làm được sao?"
Giọng nói thanh lãnh của một thiếu niên bất ngờ vang lên sau lưng Tô Thiển Hề, cô ấy giật mình kinh hoàng quay đầu lại.
Thiếu niên khẽ thở dài đầy nuối tiếc, tỏ vẻ rất thất vọng:
"Thật đáng tiếc, uổng công tôi đặc biệt giúp cậu đánh ngất hắn ta."
Tô Thiển Hề mím môi không nói gì.
Thiếu niên tiến lại gần Tô Thiển Hề, giọng điệu hờ hững nhưng tàn nhẫn:
"Mọi nguồn cơn tội ác của cậu đều bắt nguồn từ hắn, rõ ràng là ghét hắn đến thế, tại sao không giết hắn đi?"
"Hắn còn sống ngày nào, hắn sẽ còn làm hại cậu ngày đó."
Tô Thiển Hề cắn chặt môi, nước mắt đọng lại nơi hốc mắt chực trào.
Thiếu niên thấp giọng dụ dỗ:
"Bây giờ cậu giết hắn, hoàn toàn có thể đổ tội cho Lâm Trĩ."
"Trên bao tải có dấu vân tay của Trần Úc, Kỷ Phỉ chết rồi, đối tượng bị nghi ngờ đầu tiên chính là Trần Úc, Trần Úc sẽ không khai ra Lâm Trĩ, nhưng đám đàn em khác thì không chắc đâu."
Cậu ta chân thành cứ như thể đang suy nghĩ cho Tô Thiển Hề thật lòng.
"Sẽ không ai nghi ngờ cậu, cậu có thể tiếp tục yên ổn ở lại học viện Si Á."
Đóa hoa trắng nhỏ của học viện quý tộc vốn mỏng manh, không nơi nương tựa, là một nhánh tầm gửi dễ bị bắt nạt và vô hại nhất.
Ngoài việc dựa dẫm vào nam chính, cô ấy gần như chẳng còn đường nào để đi.
Sẽ không ai nghi ngờ một nhành tầm gửi bị ức hiếp mà chẳng dám phản kháng.
"Không còn Kỷ Phỉ, Lâm Trĩ cũng sẽ không bắt nạt cậu nữa."
"Chỉ cần cậu đâm xuống, cậu sẽ được giải thoát."
Tô Thiển Hề giống như thực sự bị thiếu niên mê hoặc, cô ấy giơ cao con dao găm.
Giây tiếp theo, một tiếng "cạch" vang lên.
Con dao rơi xuống mặt đất.
Tô Thiển Hề vô vọng ngồi thụp xuống, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ, tiếng nức nở vỡ vụn tràn ra khỏi cổ họng, cô ấy lắc đầu nghẹn ngào:
"... Không... Không được, tôi sợ lắm."
"À, vậy thì đúng là đáng tiếc thật."
Thiếu niên tiếc nuối nói: "Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ giết chết hắn."