Lưu Quan Âm thắng Vương Linh một ván, tựa như chú gà trống đánh thắng trận nơi đầu làng, bà ấy ưỡn ngực, che miệng cười thầm, rồi dẫn hai người rời đi.
Đi qua dãy hành lang gấp khúc, Lưu Quan Âm càng nghĩ càng đắc ý, tâm trạng sảng khoái vô cùng.
Bà ấy bày ra phong thái của bậc mẹ chồng, không tiếc lời khen ngợi Diệp Ngọc đã làm rất tốt.
Diệp Ngọc lập tức bày tỏ lòng trung thành, nịnh nọt hùa theo:
"Mẫu thân vui vẻ là được, nhi tức không thiên vị người thì còn có thể thiên vị ai được chứ?"
Nàng có thể cảm nhận được người nhà họ Vệ vẫn luôn ngấm ngầm bài xích nàng.
Lần ra ngoài thăm dò địa hình này nàng đã tìm được nơi ưng ý, chỉ cần lần sau có cơ hội ra cửa, nàng liền có thể thoát khỏi nhà họ Vệ, dùng kế giả chết để cao chạy xa bay.
Thế nhưng đám thù địch của Vệ Vân Kiêu cứ liên tục kéo đến gây rối.
Nàng phải dỗ dành Lưu Quan Âm cho thật khéo, vạn nhất Vệ Vân Kiêu lần này có mệnh hệ gì, bà ấy cũng đừng vì thế mà cấm túc nàng, khiến nàng sau này không thể ra khỏi cửa được nữa.
Những lời này khiến Lưu Quan Âm cảm thấy ấm lòng, bà ấy dừng bước, liếc nhìn Diệp Ngọc một cái.
Thần thái lộ ra vẻ hài lòng một cách miễn cưỡng.
"Lần này ngươi làm rất tốt. Cha ngươi tuy không ra gì, nhưng đứa con gái như ngươi cũng tạm coi là xứng làm dâu nhà họ Vệ ta. Sau này hãy cùng Kiêu nhi sống cho thật tốt, đừng quên trong vòng nửa năm phải mang long thai cho ta."
Nói xong, Lưu Quan Âm phất khăn tay rời đi.
Diệp Ngọc ngẩn người, không phải chứ, làm gì có ai lại mắng cha người ta "không ra gì" ngay trước mặt con gái mình như thế?
Dù đó cũng chẳng phải cha ruột của nàng, nhưng Diệp Ngọc nghe xong vẫn thấy có chút không thoải mái.
Vệ Vân Vi gượng cười đầy ái ngại: "Tẩu tử, tẩu đừng để tâm."
Diệp Ngọc hoài nghi không hiểu, mở miệng hỏi:
"Vi muội muội, nhà họ Tô và nhà họ Vệ rốt cuộc có tư oán gì?"
Vệ Vân Vi sững lại, đôi mắt thuần khiết thoáng hiện chút vẻ phức tạp.
"Hóa ra tẩu tử không biết sao?"
Diệp Ngọc nhìn thấy biểu cảm của Vệ Vân Vi, liền giả bộ ngây ngô:
"Ta vốn được nuôi dưỡng nơi thâm khuê, ít khi biết chuyện bên ngoài, ngoại trừ cầm kỳ thi họa ra, mẫu thân chưa bao giờ tiết lộ cho ta bất cứ điều gì."
Vệ Vân Vi kinh ngạc trong chốc lát.
Mẫu thân nàng ấy mỗi khi chịu uất ức ở đâu đều tìm đến nàng ấy trút bầu tâm sự đầu tiên.
Thế nhưng nàng ấy ở trong nhà thấp cổ bé họng, ngoại trừ việc cùng mẹ sầu não ra thì chẳng còn cách nào khác.
Nghĩ đến đây, nàng ấy không khỏi nảy sinh chút ngưỡng mộ, tẩu tử quả thực được người nhà bảo vệ quá tốt.
"Nếu tẩu tử đã không biết, vậy tốt nhất là cả đời này không biết vẫn hơn."
Nói rồi, Vệ Vân Vi cũng xoay người rời đi.
Linh Chi đứng phía sau vẫn luôn lo sợ phập phồng, chỉ sợ Vệ Vân Vi nói ra chân tướng sẽ dọa Diệp Ngọc chạy mất.
Cũng may cô nàng không nói.
Linh Chi khẽ thở phào một hơi.
…
Diệp Ngọc trở về viện của mình tắm rửa thay y phục.
Lúc này, nàng đang ngồi trước gương soi bóng mình, Linh Họa đang chải tóc cho nàng.
Phương Tông vội vã chạy tới: "Thiếu phu nhân, công tử về rồi ạ."
Vệ Vân Kiêu xếp hàng thứ hai trong nhà, nhưng trong viện này, đám nô bộc không bao giờ gọi theo thứ bậc như vậy.
Diệp Ngọc nhận được tin, vội vàng chạy qua đó.
Dù nàng sắp đi rồi, nhưng nàng vốn là một kẻ diễn kịch có tâm, vở này vẫn phải diễn cho tròn.
Nàng cố gắng chỉnh đốn lại dáng vẻ, khiến mình trông có vẻ lo lắng đến thắt ruột thắt gan hơn một chút.
Băng qua hành lang, giả sơn và hồ nước xanh ngắt, nàng mới tới được Thanh Huy Viện nằm cách chỗ nàng rất xa.
Có thể thấy, Vệ Vân Kiêu chẳng muốn có chút liên hệ nào với nàng cả.
Đến cả viện ở cũng cách nhau một đông một tây, chỉ sợ dính líu đến nhau dù chỉ một chút.
Thế này lại quá tốt, nàng chẳng cần phải nhọc lòng nghĩ cách cự tuyệt hắn nữa.
Đến Thanh Huy Viện, vừa vào chính đường đã thấy dáng vẻ thảm hại của Thạch Nghiên.
Hắn mình đầy vết máu, chịu mấy vết thương, đại phu đang băng bó cho hắn.
Hắn vã mồ hôi hột, miệng cắn chặt một chiếc khăn, thấy Diệp Ngọc cũng chỉ đơn giản gật đầu chào, thật sự đau đến mức không nói nên lời.
Diệp Ngọc cũng không làm phiền hắn, trực tiếp tiến vào nội thất.
Tổ mẫu, mẫu thân, Vệ Vân Vi cùng những người khác của nhị phòng cũng đều đã có mặt.
Vương Xuân Nguyệt đang mang thai, sợ huyết quang xung khắc với đứa trẻ nên không tới.
Vệ Vân Kiêu nằm trên giường, sắc mặt có chút mệt mỏi, trắng bệch.
Dù thân thể suy nhược, nhưng đôi mắt ưng vẫn sáng rực có thần.
Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, đôi lông mày đen đậm xếch lên tận thái dương, ngũ quan góc cạnh sắc nét, hốc mắt sâu thẳm.
Đại phu vừa băng bó xong vết thương cho hắn, cáo từ rời đi.
Lúc này Vệ Vân Kiêu vừa ho vừa an ủi Lão phu nhân:
"Tổ mẫu, người đừng lo lắng, tôn nhi không sao."
Thành môn Hiệu úy đã đến kịp thời, tóm gọn đám hắc y nhân kia.
Hắn đã phái người dặn dò Kinh triệu doãn phải tra tấn suốt đêm, nhất định phải lôi kẻ chủ mưu đứng sau ra ánh sáng.
Đồng thời hắn cũng đã xin nghỉ nửa tháng với Lang trung lệnh, ra vẻ với bên ngoài rằng mình đang hôn mê bất tỉnh, tính mạng treo sợi tóc.
Lão phu nhân mắt rưng rưng lệ:
"Làm sao ta có thể không lo cho con được chứ?
Thương thế nặng như vậy, có phải rất đau không?"
"Tổ mẫu, tôn nhi không đau."
Quanh giường hắn vây kín người, người một câu ta một lời.
Diệp Ngọc căn bản không chen vào nổi.
Đợi đến khi tỳ nữ bưng bát thuốc tới, Lão phu nhân mới sực nhớ đến Diệp Ngọc.
"Tô Vân, lại đây nào~."
Lão phu nhân vẫy tay gọi Diệp Ngọc đang đứng ngoài đám đông.
Mọi người dạt ra nhường đường, khiến Vệ Vân Kiêu vừa quay đầu đã thấy Diệp Ngọc đang chậm chạp bước đến bên cạnh.
Nghĩ đến cái điệu bộ "bôi mỡ vào chân" rồi chuồn mất dạng vô cùng sảng khoái của nàng lúc trước, hắn khẽ hừ một tiếng trong mũi.
Có điều, nàng gọi cứu viện cũng đủ kịp thời, trước sau gọi tới hai đợt người, nếu không hắn cũng chẳng dễ dàng thoát thân như vậy.
Diệp Ngọc bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn, quỳ gối bên giường cười nói:
"Tổ mẫu, tôn nhi tức tới rồi đây ạ."
Một bát thuốc ấm nóng đặt vào tay nàng.
"Phu quân con bị thương, sau này con chịu trách nhiệm thay thuốc và đút thuốc cho nó."
Đối mặt với đôi mắt ưng của Vệ Vân Kiêu, lưng Diệp Ngọc toát mồ hôi lạnh.
"Tổ mẫu, con vụng về lắm, sợ hầu hạ phu quân không chu đáo."
Lão phu nhân kiên nhẫn bảo: "Làm vài lần là sau này sẽ thuần thục thôi."
"Mau cho nhị ca uống thuốc đi, nếu không thuốc sẽ nguội mất." Vệ Vân Tuyết hối thúc.
Nàng ta vừa mới biết tin quyền quản gia trong nhà đã chuyển sang tay đại phòng, sau này nàng ta không thể nghênh ngang trước mặt Vệ Vân Vi, khoe khoang quần áo mới và trang sức được nữa.
Dù nàng ta có tiền để mua, nhưng tiền từ công quỹ và tiền từ túi riêng của nhị phòng vẫn có sự khác biệt.
Cả phủ này ai mà chẳng biết nhị ca không thích Tô thị, bất cứ tình huống nào có thể khiến đại phòng khó xử, nàng ta đều sẽ không bỏ qua.
"Nhị tẩu, nếu tẩu không biết làm thì cứ để muội, muội sợ nhị ca nếu không uống thuốc kịp thời sẽ đau đến chết mất."
Vệ Vân Tuyết nói năng có vẻ rất ra ngô ra khoai, đôi mày nhíu lại rưng rưng:
"Chẳng biết nhị ca có đau lắm không?"
Diệp Ngọc đành cắn răng múc một thìa thuốc đút cho hắn.
Vệ Vân Kiêu không né tránh, im lặng há miệng uống.
Diệp Ngọc ngước mắt, chạm phải một ánh nhìn thâm sâu, đôi gò má thoáng ửng hồng.
Trông hắn có vẻ không giống như muốn chém nàng, vậy thì cứ tiếp tục đút thuốc thôi.
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, Diệp Ngọc đút từng thìa một.
Chẳng may đút hơi vội, Vệ Vân Kiêu bị sặc, nước thuốc màu nâu tràn ra từ khóe miệng.
Diệp Ngọc cuống cuồng lấy khăn tay lau đi, những người khác chỉ im lặng quan sát, sắc mặt mỗi người một vẻ.
Vệ Vân Kiêu đã chịu đủ cảnh bị người ta nhìn ngó như xem kịch, hơn nữa hắn còn đang để trần nửa thân trên, không đắp chăn.
Hắn xua tay: "Tổ mẫu, tôn nhi mệt rồi, để Tô thị ở đây chăm sóc là được, mọi người hãy về nghỉ ngơi đi."
Lão phu nhân lo lắng suốt nửa ngày, thấy người không sao mới yên tâm lại, tinh thần vừa nới lỏng thì mệt mỏi lập tức ập đến.
Bà ấy dặn dò Diệp Ngọc chăm sóc Vệ Vân Kiêu cho tốt, rồi dẫn theo một đoàn người rầm rộ rời đi.
Căn phòng trong nháy mắt trở nên trống trải, chỉ còn lại Diệp Ngọc đang lúng túng và một Vệ Vân Kiêu đang bệnh tật nằm đó.
Diệp Ngọc tiếp tục đút thuốc cho xong, bát đã cạn, nhiệm vụ của nàng coi như hoàn thành, nàng đứng dậy định chuồn lẹ.
Một bàn tay lớn thô ráp lập tức chộp lấy cổ tay nàng, lực đạo cực mạnh, như muốn bóp nát xương cốt nàng.
Thân hình Diệp Ngọc căng cứng, giật bắn mình, từ phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp khàn khàn:
"Phu nhân, nàng vội vã rời đi như vậy sao?"
Tim Diệp Ngọc đập thình thịch liên hồi, hắn không lẽ định tính sổ chuyện nàng bỏ mặc hắn mà chạy lấy người trước đấy chứ?