"Thế nào? Nếu không thì tôi..."
Lam Doanh mở khóa màn hình điện thoại, mở giao diện trò chuyện với Hoắc Cửu Triết, sau đó lắc lắc chiếc điện thoại trước mặt Thời Dạ, ý muốn nói nếu anh không cho cô xem mặt, cô sẽ đi mách tội.
Thời Dạ hết cách, đành phải ngẩng đầu lên.
Một gương mặt đẹp trai đến mức kinh thế hãi tục hiện ra ngay trước mắt Lam Doanh.
Do lâu ngày sống trong bóng tối, làn da của anh trắng đến mức quá mức.
Ngoại hình của anh mang đậm nét của các nhân vật đẹp trai quyến rũ, đường nét sâu sắc và góc cạnh.
Trong hốc mắt thuôn dài là đôi mắt sáng ngời như hắc diệu thạch.
Hàng lông mi cong, rậm rạp cả trên lẫn dưới thực sự đẹp đến mức khó tin.
Bên dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi đẹp với độ dày vừa phải, màu môi hơi sẫm, rất phù hợp với hình tượng nhân vật của anh.
Trời đất ơi, Lam Doanh suýt thì hít một hơi lạnh, tim đập thình thịch liên hồi.
Gương mặt này hoàn toàn trùng khớp với mọi tưởng tượng của cô về nam chính trong truyện tranh, nhưng tại sao anh ta chỉ là nam phụ?
Lại còn là một kẻ liếm cẩu nữa chứ.
Tác giả à, có phải bà đang làm việc của con người không vậy?
Hoắc Cửu Triết đã giao Thời Dạ cho cô, đúng là hời cho một nhân vật nữ phụ qua đường như cô rồi.
Đây đúng chuẩn là một anh chàng đẹp trai, mang phong cách quyến rũ cuốn hút.
Để anh ở bên cạnh, dù chỉ để ngắm nhìn thôi cũng thấy vui mắt rồi, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.
Thời Dạ chỉ ngẩng đầu lên một lúc rồi lại cúi xuống, trở lại tư thế ban đầu.
Anh nhìn qua kẽ tóc, tiếp tục quan sát cô gái trước mặt.
Cô Lam này cũng thật kỳ lạ, sau khi xem dung mạo của anh, biểu cảm của cô thay đổi liên tục, lúc thì bất ngờ, thẫn thờ, nghi hoặc, rồi lại tức giận, nhẹ nhõm, nghiêm túc.
Những cảm xúc đó cứ thay đổi luân phiên trên gương mặt cô.
Có phải là do gương mặt mình quá tầm thường, làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cô không, nghĩ vậy nên anh lại càng cúi đầu thấp hơn.
"Cô Lam, nếu không còn chuyện gì khác, tôi xin phép ẩn thân đây."
"À, đợi một chút."
Thời Dạ vừa định giấu mình đi thì phải dừng lại, xoay người đứng thẳng:
"Cô Lam, cô còn căn dặn gì nữa không?"
"Anh đi đâu?"
"Nấp vào chỗ tối, những nơi mà cô Lam không nhìn thấy."
Lam Doanh nghĩ đến những chỗ anh ta có thể ẩn nấp đều liên quan đến sự riêng tư của mình, cô liền rùng mình một cái:
"Đừng nấp nữa, khi ở trong phòng của tôi, anh cứ ở ngay chỗ nào mà tôi có thể nhìn thấy là được rồi.
Tôi sợ lúc nào đó lại xảy ra tình huống như đêm qua."
"Nhưng mà..."
"Đúng rồi, anh... Nghề như các anh có ngủ không?"
Lam Doanh vén chăn ngồi dậy trên giường, tò mò chờ đợi câu trả lời.
"Tất nhiên là có rồi."
"Đừng có đứng đó nữa, anh ra ghế sô-pha ngồi nói chuyện đi."
Cô chỉ vào chiếc ghế sô-pha ba người đặt cạnh cửa sổ.
Thời Dạ ngập ngừng một lúc rồi cũng bước tới sô-pha ngồi xuống.
Dáng ngồi của anh thẳng tắp như một học sinh tiểu học, khiến cô không khỏi bật cười.
Nhìn nụ cười tươi tắn của cô, trong một khoảnh khắc, Thời Dạ có chút thẫn thờ, nhưng rồi anh nhanh chóng thu lại vẻ mặt đó.
Lam Doanh tựa vào chiếc gối lớn, đắp kín chăn, chống cằm suy tư:
"Tôi cứ tưởng những vệ sĩ riêng như các anh thì không ngủ cơ đấy."
"Chúng tôi cũng là con người bình thường thôi, cô Lam."
Thời Dạ buột miệng nói, nhưng sau đó lại cảm thấy câu trả lời của mình có phần khiếm nhã, nên nói tiếp:
"Chỉ là chúng tôi ngủ không sâu giấc lắm."
Lam Doanh không hề tức giận mà còn vỗ tay một cái, tỏ vẻ đã hiểu:
"Đúng rồi, sao mình lại không nghĩ đến điều này nhỉ?"
Vẻ mặt đáng yêu của cô khiến ánh mắt của Thời Dạ khẽ dao động.
"Nếu vậy thì anh cứ ngủ trên chiếc ghế sô-pha đang ngồi đó là được rồi."
"À, đúng rồi."
Cô như chợt nhớ ra điều gì, nhảy xuống giường, đi chân trần vào phòng thay đồ.
Một lúc sau, cô bước ra với một chiếc chăn lớn màu nâu sẫm trên tay.
Cô đi đến trước mặt Thời Dạ, đưa chiếc chăn cho anh.
"Này, tuy ở đây có hệ thống điều hòa nhưng khi ngủ vẫn rất dễ bị cảm lạnh, anh cầm lấy mà đắp."
Thời Dạ sững sờ, chỉ vô thức đưa tay ra nhận lấy chiếc chăn mà không biết phải nói gì.
Lam Doanh buông một tay xuống, tay kia vẫn giữ trước ngực.
Cô mỉm cười nói:
"Bây giờ chúng ta làm quen lại một cách nghiêm túc nhé. Tôi tên là Lam Doanh."
Thời Dạ đặt chiếc chăn xuống, vừa định đưa tay ra bắt thì lại rụt về, dùng vạt áo lau đi rồi mới đưa tay ra nắm nhẹ lấy tay cô:
"Thời Dạ."
Anh vừa nói xong đã rút tay về ngay lập tức.
Lam Doanh hài lòng trở về giường của mình:
"Đã bắt tay nhau rồi, từ bây giờ chúng ta là bạn bè nhé.
Sau này mong anh giúp đỡ nhiều hơn."
"Vâng."
Thời Dạ vẫn cúi đầu, ngồi ngay ngắn.
"Đúng rồi, khi vào nhà họ Bạch, anh không cần phải dùng những cách đặc biệt nữa đâu.
Ngày mai tôi sẽ xin phép Bạch tổng, đề xuất thêm dấu vân tay của anh.
Vì Bạch tổng đã cho anh ở bên cạnh tôi, chắc anh ấy sẽ đồng ý thôi."
"Vâng."
"Vậy thì, chúc anh ngủ ngon nhé, Thời Dạ - vệ sĩ của tôi."
Nói rồi, cô tắt đèn đi.
Thời Dạ ngồi trong bóng tối, bất động, khó đoán được cảm xúc.
Phải một lúc lâu sau anh mới đứng dậy, bước tới bên chiếc ổ mèo.
Anh biết những chú mèo đang cuộn tròn ngủ kia là của cô.
Anh nhìn vào bàn tay vừa bắt tay cô, khẽ nắm lại như muốn giữ lấy điều gì đó, nhưng khi mở tay ra, cảm giác ấy lại tan biến.
Kể từ khi em gái ở trại trẻ mồ côi qua đời, Thời Dạ đã không còn tiếp xúc gần gũi với phụ nữ như vậy nữa.
Lúc đó, ở trại trẻ mồ côi, anh và em gái cũng từng nuôi một đàn mèo hoang như thế này.
Anh bước đến bên giường, dưới ánh trăng, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của cô gái trên giường.
Cô gái này không hề có chút đề phòng nào với một người đàn ông trưởng thành như anh.
Cô chu đáo chỉ cho anh chỗ nghỉ ngơi, thậm chí còn lấy chăn ấm cho anh.
Sự hào phóng, tốt bụng và xinh đẹp của cô rất đáng để bảo vệ.
Thời Dạ đắp lại góc chăn cho Lam Doanh, trong lòng thầm hứa:
"Cô Lam, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt, không phụ lòng tin."
Sáng hôm sau, khi thức dậy, Lam Doanh thấy chiếc chăn cô đưa cho Thời Dạ tối qua đã được gấp gọn gàng trên ghế sô-pha, còn Thời Dạ thì đã biến mất không thấy tăm hơi.
Khá lắm, anh chàng này lại ẩn thân rồi.
Cô lắc đầu, thức dậy đánh răng, rửa mặt, mặc bộ đồ công sở rồi đi ra ăn sáng.
Hôm nay có một điều kỳ lạ là Bạch Thư Hằng không ra ngoài sớm mà ngồi trong phòng ăn, vừa xem tin tức tài chính trên máy tính bảng vừa chờ cô.
Thấy cô đi vào, anh đặt máy xuống và chào:
"Chào em."
"Chào Bạch tổng."
"Đêm qua em ngủ có ngon không?"
"Dạ, cũng tạm ổn."
Cuộc trò chuyện của hai người vẫn giữ khoảng cách như trước, khiến trong lòng Bạch Thư Hằng không khỏi bất đắc dĩ.
"Vậy thì tốt, em mau ăn sáng đi, lát nữa anh cùng em đến công ty."
Bàn tay cầm thìa của cô khựng lại.
Cô đặt thìa xuống và nói:
"Em thường đi bộ đến công ty để rèn luyện sức khỏe, Bạch tổng nếu có việc thì cứ đi trước cũng được."
"Anh cũng muốn rèn luyện sức khỏe nên đi bộ cùng em."
Bạch Thư Hằng tiếp lời.
"Vậy cũng được."
Cô không muốn tranh cãi thêm, vì cô biết dù nói gì thì anh cũng sẽ làm theo ý mình.
Nói xong, Lam Doanh vùi đầu vào ăn cháo.
Trong khi đó, Bạch Thư Hằng không còn tâm trạng đọc tin tức nữa, anh chỉ lướt trên màn hình chờ cô ăn xong.
Sau bữa sáng, Lam Doanh kể cho Bạch Thư Hằng nghe về chuyện của Thời Dạ.
Bạch Thư Hằng vui vẻ đồng ý việc thu thập dấu vân tay của Thời Dạ.
Tuy nhiên, anh từ chối việc để Thời Dạ ngủ trong phòng cùng cô.
Khi nghe tin đêm qua Thời Dạ ở lại phòng Lam Doanh cả đêm, anh suýt nữa thì đập nát chiếc máy tính bảng trên tay.
Nhìn lồng ngực phập phồng dữ dội của anh, có lẽ anh đã phải kìm nén cơn tức giận.
Cô cũng cảm thấy việc đó không hay nên đã đồng ý với sự sắp xếp của anh, để Thời Dạ tạm thời ở trong phòng dành cho người giúp việc còn trống.