Lam Doanh giả vờ giãy giụa mở to đôi mắt, đúng lúc cả đêm không uống nước nên cổ họng khô khốc.
Cô hạ thấp giọng hơn nữa:
"Bác sĩ Diệp... Tối qua hình như tôi bị cái gì đó đâm vào cổ..."
"Ừm, quả nhiên là người rất nhạy bén."
Diệp Tư Niên đeo một chiếc găng tay y tế mới bước đến trước giường cô.
"Anh... Anh làm gì vậy?"
Thấy anh lại gần, cô trở nên căng thẳng, cố hết sức lùi về phía bên kia giường để né tránh.
"Lam Doanh, nếu là em, tốt nhất là nên ngoan ngoãn một chút, để khỏi bị tôi đâm thêm một mũi nữa."
Cái gã biến thái này, hoàn toàn lợi dụng chức vụ để làm việc riêng.
Nếu anh dành sự quan tâm này cho Bạch Sương Sương, có lẽ đã đạt được cái kết hoàn hảo 1v1 từ lâu rồi.
Trên mặt Lam Doanh lộ rõ vẻ chán ghét.
Cô cố tình chuyển chủ đề:
"Hay là... Bác sĩ Diệp, anh qua xem cho Sương Sương trước đi?"
Diệp Tư Niên nheo đôi mắt phượng, hai tay nâng lấy khuôn mặt cô:
"Tôi vừa từ chỗ cô ấy đến đây."
"Anh..."
Anh dùng một chút lực, quay mặt Lam Doanh sang một bên, ghé sát vào cổ cô quan sát:
"Ừm, may mà không có vấn đề gì."
"Nói nhảm, đâm tôi một nhát thì có thể có vấn đề gì chứ, đồ đàn ông tồi."
Lam Doanh mím môi, lầm bầm nhỏ tiếng.
Diệp Tư Niên buông mặt cô ra, vừa cởi găng tay xong thì những ngón tay hơi lạnh lại véo lấy cằm cô:
"Cô Lam, tôi đâu có bị điếc."
Hôm nay anh đeo một chiếc kính gọng vàng trông càng giống một kẻ cặn bã nho nhã.
Đẹp trai thì đúng là đẹp trai thật, dù thế nào thì tay anh cũng rất đẹp, cô không kìm được mà nuốt nước bọt.
"Cái biệt danh 'đàn ông tồi' nghe không hay cho lắm, hay là gọi tôi là Tư Niên đi, gọi bác sĩ Diệp nghe xa cách quá."
Anh siết nhẹ ngón tay.
Lam Doanh vốn đã ê ẩm cả người, nay cằm cũng bắt đầu đau nhức.
"Chúng ta ở trong bệnh viện là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân, nên tôi mới gọi anh là Bác sĩ Diệp. Bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta chỉ là người dưng nước lã."
Lam Doanh trừng mắt phượng, từng lời thốt ra đanh thép.
"Chậc chậc chậc, quả nhiên là rất thu hút người khác."
Diệp Tư Niên nhẹ nhàng kéo tay một cái, kéo cả khuôn mặt đang bị giữ của cô ngã về phía mình, thuận thế ôm cô vào lòng.
"Xem ra lại phải tiêm cho em một mũi rồi."
"Bạch... Thư... Hằng!"
Lam Doanh cố gắng kêu lên, nhưng do xương hàm bị khống chế nên không thể nói ra một câu hoàn chỉnh, chứ đừng nói đến việc la hét.
"Đừng quên nghề nghiệp của tôi là gì. Muốn ngăn em kêu cứu, tôi có hàng tá cách."
Hai tay cô cũng bị Bạch Thư Hằng bắt ra sau lưng, giữ chặt trong tay.
Cái gã biến thái này ăn gì mà lớn vậy, nhìn thì gầy gò nhưng sức lực lại lớn như thế.
"Tôi... Sẽ khai... hết, được... Chưa."
Lam Doanh như mất hết sức lực và cách đối phó, đành chọn cách "nhượng bộ" tạm thời, dù sao thì chỉ cần tránh né các câu hỏi then chốt là được.
"Như thế mới phải chứ."
Diệp Tư Niên nới lỏng ngón tay đang giữ cằm cô ra một chút:
"Tôi xin rửa tai lắng nghe."
"Tôi có một giấc mơ, mơ thấy có người muốn làm hại tôi. Giấc mơ đó rất chân thực và nó xảy ra ngay tại buổi tiệc thời trang ngày hôm qua, nên tôi mới chuẩn bị sẵn bình xịt và dùi cui điện."
Cô nói như thật, ánh mắt cũng không hề né tránh.
Thế nhưng Diệp Tư Niên vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh lùng như tảng băng trôi, không biết anh có tin hay không.
Lam Doanh mặc kệ anh và tiếp tục nói:
"Vì luôn đề phòng động tĩnh xung quanh nên tôi mới quan sát thấy đám người Lâm Mính dường như muốn gây bất lợi cho Sương Sương.
Là bạn thân của cô ấy, tất nhiên tôi phải ra tay giúp đỡ.
Bây giờ tôi cảm thấy rất may mắn vì nhờ có giấc mơ đó mà tôi đã mang theo đồ phòng thân."
Câu trả lời của cô nghe có vẻ hoang đường, nhưng lại có tính hợp lý nhất định, không thể bắt bẻ được.
"Đơn giản như vậy thôi sao?"
Diệp Tư Niên không phải là người dễ bị lừa, anh vẫn tỏ vẻ bán tín bán nghi.
"Chứ anh nghĩ sao? Bị anh đâm một mũi oan uổng mà không thèm xin tha, để rồi đợi bị anh xử lý chắc?"
"Ừm, nghe cũng có lý, tạm thời tin em."
Diệp Tư Niên cũng không có ý định buông tay.
"Anh làm tôi đau rồi."
Cô run run bờ vai, làm vẻ "uất ức", khóe mắt thậm chí còn rỉ ra vài giọt nước mắt.
Cô nhớ trong truyện, Diệp Tư Niên rất dễ mềm lòng trước dáng vẻ yếu đuối, ngấn lệ của Bạch Sương Sương.
Dù không biết có hiệu quả với anh hay không, nhưng cứ thử xem sao.
Diệp Tư Niên nhìn người đẹp ở ngay trước mắt mà tim đập lỡ một nhịp, yết hầu cuộn lên xuống.
Anh ho nhẹ một tiếng, chỉnh lại vẻ mặt rồi buông tay đang kìm kẹp cô ra.
Ngay khi thoát khỏi Diệp Tư Niên, cô liền xoay người bước xuống giường.
"Bác sĩ Diệp, bây giờ anh đã có câu trả lời của tôi rồi, tôi có thể đi được chưa?"
Cô không muốn ở lại bên cạnh tên bệnh kiều này thêm một giây nào nữa.
"Tôi đi xem Sương Sương trước đây."
"Rầm!"
Cánh cửa phòng bệnh bị đá tung một cách thô bạo.
Người đá cửa là vệ sĩ vạm vỡ mặc đồ đen, phía sau là trợ lý Trương.
Sau đó, cả hai né sang một bên để chừa lối đi.
Bạch Thư Hằng bước vào với gương mặt lạnh như tiền:
"Diệp Tư Niên, cậu đừng có quá đáng!"
Nói rồi, anh bước lên bế bổng cô gái vẫn đang ngơ ngác vì cảnh tượng vừa rồi lên.
"Ai bảo vệ sĩ của cậu quá yếu ớt, bị đâm hai cái là ngất xỉu. Hơn nữa, dù sao đây cũng là địa bàn của tôi."
Diệp Tư Niên với nét mặt u ám sượt qua vai Bạch Thư Hằng.
Khi đi ngang qua cửa, anh dừng bước, không quay đầu lại:
"Phí sửa cửa, Bạch tổng, nhớ chuyển khoản cho tôi nhé."
Ra khỏi cửa lại đụng phải Lăng Tùng, haiz, đúng là khiến người ta phiền lòng.
Lăng Tùng lại cho rằng việc có một kẻ kỳ quặc như Diệp Tư Niên đối đầu với Bạch Thư Hằng cũng không tồi, có khi điều này lại có lợi cho anh.
Cái gã Bạch Thư Hằng giả tạo này, cũng giống như Lư Dục Cảnh, ngoài việc ôm cô một cái thì chẳng bao giờ tiến xa hơn.
Trong khi đó, anh đã vượt lên trước, dù sao cô cũng đã hôn anh một cái.
Nghĩ đến đây, Lăng Tùng lại chạm tay lên má trái của mình với vẻ mặt vô cùng tận hưởng, sau đó rút điện thoại ra gọi một cuộc.
"Từ hôm nay hãy giúp tôi bán khống cổ phiếu của Tập đoàn Lâm Thị, cho đến khi nó bị đình chỉ giao dịch và hủy niêm yết."
Lăng Tùng tất nhiên bị vệ sĩ chặn ngoài phòng bệnh, anh đành phải rời đi.
Sau này còn rất nhiều thời gian, không cần phải vội, Bạch Thư Hằng không phải là đối thủ của anh.
Trong phòng bệnh.
Lam Doanh vỗ nhẹ vào vai Bạch Thư Hằng.
"Bạch tổng, anh có thể đặt em xuống được chưa?"
Bạch Thư Hằng ôm chặt lấy cô và bước ra ngoài.
Ở chỗ của Diệp Tư Niên, không thể nán lại thêm một khắc nào nữa, lỡ đâu anh ta lại làm gì cô thì sao.
"Đi thôi, chúng ta xuất viện."
"Ủa? Em muốn qua xem cho Sương Sương."
"Em ấy mới ngủ, chiều nay anh sẽ làm thủ tục chuyển viện cho em ấy, đợi ổn định xong anh sẽ đưa em đi xem em ấy."
Bạch Thư Hằng tuyệt đối không để cô ở lại bệnh viện của Diệp Tư Niên.
Trong khi đó, cô nghĩ chuyển viện cũng tốt, như vậy có thể tránh xa Diệp Tư Niên.
Cô vốn định qua thăm Bạch Sương Sương cho phải phép rồi không cần phải đến nữa.
Dù sao cũng không bị thương nặng, vị bác sĩ kia nói nghiêm trọng chẳng qua là vì nể mặt Diệp Tư Niên mà thôi.
"Được, nhưng... Dù sao cũng phải cho em thay quần áo đã chứ..."
Lam Doanh nhìn bộ quần áo bệnh nhân trên người mà thở dài.
"Được. Wilson, vào đi."
Trợ lý Trương xách một chiếc túi bước vào, cung kính đưa cho Bạch Thư Hằng.
Anh ta thầm cảm thán ông chủ của mình thực sự quá yêu, đến tận bây giờ vẫn ôm khư khư không chịu buông.
"Lam Doanh, đây là quần áo và giày dép Bạch tổng đã chuẩn bị cho cô."
Lúc này, Bạch Thư Hằng mới miễn cưỡng đặt cô lên giường.
Lam Doanh cầm túi định vào nhà vệ sinh thì bị anh kéo lại.
"Em đi đâu?"
"Em đi vào nhà vệ sinh thay đồ."
"Thay ở đây. Tôi không yên tâm về em."
"Hả?"
"Tất cả ra ngoài hết."
Bạch Thư Hằng ra lệnh cho người khác rời đi.
"Được rồi, em thay đồ đi."
"Còn anh thì sao, Bạch tổng..."
Lam Doanh nhìn anh chờ đợi hành động của anh ta.
"Tôi ở ngay đây, tôi không nhìn đâu."
Bạch Thư Hằng quay lưng lại, đứng quay lưng về phía cô.
"Xong thì gọi tôi."
Không thể nào, điều này làm sao một cô gái độc thân từ trong bụng mẹ như cô xử lý được?
Một người đàn ông lớn như vậy đứng ngay trước mặt mình, dù quay lưng lại thì cô cũng ngại ngùng.
Hơn nữa... Chiếc đầm hôm qua là dạng trễ một bên vai, nên bây giờ cô không có áo lót, chỉ có... Miếng dán ngực.
"Bạch tổng... Hay là anh cứ ra ngoài đi?"
Cô muốn đấu tranh thêm một chút.
Bạch Thư Hằng đứng im như tượng, không phản hồi lời cô, trực tiếp hóa thân thành Bất Động Minh Vương.
Thôi thì đâm lao phải theo lao vậy, cứ xem anh như một NPC hay một hình nền là xong, nhanh chóng thay quần áo rồi về nhà.
Lam Doanh mở túi ra xem, bên trong ngoài bộ đồ ra thì còn có cả tất da, đồ lót và toàn là kích cỡ của cô, đúng là chu đáo đến mức thái quá.
Cô thậm chí còn nghĩ rằng nếu Bạch Thư Hằng không phải là nam chính, cô thực sự đã rung động trước sự quan tâm chu đáo của anh.
Chỉ tiếc là anh đã được định sẵn là người của Bạch Sương Sương.
Cô không khỏi thở dài.
Bạch Thư Hằng hỏi:
"Sao thế?"
Anh dường như lúc nào cũng chú ý đến từng cử động của cô, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
"Không sao. Anh đừng quay lại nhé, em chưa xong đâu."
Lam Doanh lên tinh thần, sợ rằng giây tiếp theo anh sẽ quay lại nên nhanh chóng mặc quần áo xong.
"Được, tôi đợi em."
Nhịp tim của Bạch Thư Hằng bắt đầu rối loạn từ khi anh quay lưng đi.
Dù quay lưng về phía cô nhưng trong căn phòng nhỏ, anh không thể kìm được việc hình dung vóc dáng của Lam Doanh, từng tấc một, từng lần một.
Anh sẽ lén lút lấy giày của cô ra xem cỡ, cũng sẽ tìm cách để người giúp việc báo cáo kích cỡ nội y của cô.
Anh chợt cảm thấy trong lòng mình có một con quỷ dữ tàn ác đang không ngừng cắn nuốt nội tâm thanh cao của mình.
Anh cảm thấy mình có lẽ đã điên thật rồi, nhưng anh sẵn lòng cam tâm tình nguyện chìm đắm trong sự điên cuồng này, bởi vì anh đã đợi quá lâu rồi.
Thay đồ xong, cô muốn ra ngoài.
Bạch Thư Hằng nắm lấy cổ tay, kéo cô về phía mình, ôm lấy vòng eo thon và đỡ lấy tay kia của cô.
"Ôm hay là đỡ, em chọn đi."
"Em chọn..."
"Không có lựa chọn thứ ba."
"Được rồi, vậy cứ thế này đi."
Lam Doanh quay nửa khuôn mặt sang một bên, dùng tóc che đi một nửa, cô chỉ ước gì có thể lấy chiếc áo khoác vest của Bạch Thư Hằng trùm lên đầu.
Cô thực sự không muốn phải xấu hổ, với thân phận và địa vị của Bạch Thư Hằng, việc xuất hiện thế này có khi lại lên trang nhất.
Bạch Thư Hằng rất hài lòng với hành động chủ động áp sát của cô.
Suốt chặng đường đến tận trên xe, họ không gặp một ai, thậm chí cả nhân viên y tế cũng không thấy.
Thực ra, Bạch Thư Hằng đã ra lệnh dọn dẹp đường đi từ trước.
Tất nhiên điều này cũng có sự ngầm đồng ý và phối hợp của Diệp Tư Niên.
Diệp Tư Niên đứng bên cửa sổ phòng làm việc, lặng lẽ nhìn xuống dưới lầu.
Anh thấy Bạch Thư Hằng đang ôm cô lên xe rời đi, anh hạ thấp lông mày, ánh mắt sâu thẳm như mực, những ngón tay như ngọc đang cầm một chiếc khuyên tai, viên kim cương hồng lấp lánh đầy ma mị.
Anh lặp lại câu nói của cô:
"Ở trong bệnh viện là quan hệ bác sĩ và bệnh nhân, gọi tôi là bác sĩ Diệp, bước ra khỏi cánh cửa này là người dưng nước lã sao?
Chặn và xóa kết bạn đúng không... Người dưng..."