(NP) Kinh Ngạc! Cô Nàng

Chương 23: Nhắc mới nhớ, nhắc tới từ "to", thì chỗ đó của anh...

Trước Sau

break

"Xem ra ở các vòng game sau, có thể thêm thắt một vài tình tiết khó nhằn hơn xoay quanh mấy cô nàng này."

Anh ta mỉm cười đắc ý: "Ví dụ như nữ khách mời có lượng fan cao nhất sẽ được quyền hẹn hò 1v2, tu la tràng (đấu trường tình ái) kịch tính thế này ai mà chẳng thích xem..."

Phó đạo diễn nói: "Hiện tại thì cô Nguyễn đang có lượng fan cao nhất đấy ạ."

Thẩm Tông nhướng mày đầy ẩn ý, gật đầu.

Thả con săn sắt, bắt con cá rô.

Năm phút sau, ba phần bít tết sắc hương vẹn toàn đã được bày biện hoàn chỉnh trên đĩa.

Hệ thống tán dương: [Ký chủ, tay nghề nấu nướng của cô khá lắm đấy, bít tết mà không bị teo đi miếng nào.]

Ngu Kiều vừa định bưng đĩa đi thì ngửi thấy mùi hương nước hoa Jo Malone thoang thoảng bao trùm lấy mình.

"Cẩn thận nóng đấy, cô Ngu."

Cô chậm nửa nhịp, chớp chớp hàng mi, đôi môi mềm mại đỏ mọng hơi hé ra vì ngạc nhiên.

Lồng ngực của Nhiếp Thần Sinh... cứng thật đấy.

Nhiếp Thần Sinh giữ lấy cánh tay cô, nhẹ nhàng bưng lấy phần bít tết vẫn còn bốc khói nghi ngút từ tay cô.

Cơ thể mềm mại của cô va thẳng vào người anh, tựa như một cục bông gòn, lại còn tỏa ra mùi hương mê hoặc.

Người đàn ông cười khẽ một tiếng đầy ẩn ý.

Vậy mà cũng bị dọa cho giật mình.

Cái gan tung tin đồn nhảm lúc trước đâu rồi?

Anh lùi lại nửa bước, lười biếng dựa vào tủ lạnh, đuôi mắt sắc lạnh hạ xuống nhìn cô, dưới đôi mày kiếm ngạo nghễ là bờ môi gợi cảm hơi cong lên.

Con ngươi đen láy khóa chặt lấy Ngu Kiều, ánh mắt đầy giễu cợt.

"Đa tạ cô Ngu, mùi thơm lắm, chắc chắn là rất ngon, tôi rất thích."

[Các khách mời khác đều đang nấu ăn, bên này đang làm cái gì thế kia. (ngẩn người) (mặt đỏ bừng) (ăn cơm) (ăn cơm)]

[Cũng là đang "nấu ăn" mà, mọi người mau tranh thủ ăn cơm đi thôi, mặc dù bữa cơm này nghe có vẻ quái gở, nhưng mà thơm quá, hít hà... Nhiếp Thần Sinh có vóc dáng đẹp thật, cơ bắp đầy bộc phá.]

[Cảm giác đầy ám muội, sao Ngu Kiều đứng với ai cũng tạo ra cảm giác "ngược luyến tàn tâm" thế nhỉ, là ảo giác của tôi à?]

Ngu Kiều ngẩn người hai giây rồi chớp mắt: "Không có gì, anh thích là được."

Cô ngó lơ Nhiếp Thần Sinh đang tỏa ra sự xâm chiếm mạnh mẽ, đưa phần bít tết còn lại cho Kỳ Lăng Ngộ bên cạnh.

"Thầy Kỳ, đây là của anh."

Kỳ Lăng Ngộ chằm chằm nhìn vào vệt đỏ trên má cô.

Ngu Kiều cũng bê phần bít tết của mình lên quầy bar, đôi mắt nai long lanh chớp chớp, môi mím nhẹ.

"Thầy Kỳ, trên mặt tôi có dính gì sao?"

Kỳ Lăng Ngộ sải bước tiến về phía cô vài bước.

Ngu Kiều cũng lùi lại phía sau vài bước.

Dưới ánh đèn ấm áp, Kỳ Lăng Ngộ tỏa ra hormone lười biếng đầy phóng túng, anh nheo mắt cười khẩy:

"Cô Ngu này, cô nóng lắm à?"

Ánh mắt soi mói đó hoàn toàn không có ý định rời khỏi gương mặt Ngu Kiều.

Đôi mắt ướt át, má đỏ ửng, đôi môi mềm mại khẽ hé.

Biểu cảm như thế này, là vì người đàn ông khác sao…

Kỳ Lăng Ngộ liếc nhìn Nhiếp Thần Sinh.

Trong lòng bỗng dưng dâng lên một tia bực dọc khó hiểu, đôi mắt thoáng hiện lên sự chiếm hữu khó chịu.

Dường như cảm giác bức bối của lúc ban đầu khi bị cô coi như không khí lại quay về.

"Nếu không, sao mặt cô lại đỏ thế?"

Không khí bỗng chốc trầm xuống, vài người xung quanh nhìn sang với ánh mắt dò xét.

Khán giả trong phòng livestream cũng dồn hết sự chú ý vào gương mặt Ngu Kiều.

Hệ thống: [Đúng là không hổ danh phản diện, nói chuyện vẫn vô tình như thiết lập nhân vật, chẳng nể mặt ai, làm cô xuống đài không được luôn.]

Một người đàn bà độc ác cố tình giả vờ ngượng ngùng là thứ khiến người ta phản cảm nhất, hệ thống cho rằng Kỳ Lăng Ngộ nhất định đang mỉa mai, châm biếm cô.

[Đinh! Phát hiện địch ý từ Kỳ Lăng Ngộ, chỉ số ngược tâm +1.]

Ngu Kiều hơi ngước mắt, ánh nhìn đầy vẻ vô tội, ngơ ngác, lại thêm vài phần xấu hổ sợ sệt.

"Đúng là có chút nóng thật, thầy Kỳ, anh có thể giúp tôi cởi dây buộc ở sau lưng được không, tôi với không tới..."

Nghe thấy những lời này, Kỳ Lăng Ngộ – người lúc nãy còn đầy vẻ mỉa mai – bỗng chốc đờ người.

Anh sao?

Nhịp tim đập nhanh hơn vài nhịp.

Như lửa gặp gió, chỉ một câu nói ngắn ngủi đã khơi gợi bao ý niệm trong lòng người.

Ngu Kiều dường như không phát hiện ra biểu cảm của anh, trước ống kính, cô vô tư quay lưng về phía anh, nghiêng mặt nhìn anh với giọng ngọt ngào:

"Cảm ơn anh, thầy Kỳ."

Cơ hàm Kỳ Lăng Ngộ cứng đờ, hít hà hương thơm tỏa ra từ mái tóc cô, trong lúc cởi dây thắt lưng sau lưng cho cô, anh còn cong môi liếc nhìn Nhiếp Thần Sinh.

"Được."

Hệ thống: [?]

Cốt truyện lại bắt đầu có chút sai sai rồi.

Kỳ Lăng Ngộ vòng tay qua thân hình cô, ngón cái khẽ lướt qua đôi má nóng hổi, rồi khôi phục lại dáng vẻ nho nhã lười biếng, môi nhếch nụ cười.

"Hất tóc lên đi, cô Ngu."

Ngu Kiều nghe lời hất tóc lên, rồi mím môi, vô tình nói:

"Thầy Kỳ, mùi cam trên người anh thơm thật đấy."

Đầu ngón tay Kỳ Lăng Ngộ như bị câu nói này làm cho bỏng rát.

Đáy mắt thoáng vẻ chấn động, đối phương vẫn cứ dịu dàng, xinh đẹp và vô tội, dường như hoàn toàn không biết mình vừa nói ra những lời khiến người khác hiểu lầm, tưởng tượng đến mức nào.

Đây là đang quyến rũ anh sao?

Quả nhiên là loại lẳng lơ!

Kỳ Lăng Ngộ nhướng mày, nhưng lại nhận ra biểu cảm của mình không đúng, vội vàng đè xuống, giọng khàn khàn.

"Cô thích à? Muốn dùng chung loại với tôi không?"

Ngu Kiều chầm chậm: "?"

[Không phải chứ... Sao biểu cảm của Kỳ Lăng Ngộ lại trông tận hưởng đến thế nhỉ?]

[Chị em nói đúng lắm, tôi cũng muốn nói, Kỳ Lăng Ngộ lúc nãy miệng độc địa là thế, giờ lại ngoan ngoãn giúp đỡ…]

[Còn có cả màn nước hoa dùng chung nữa kìa, làm ơn đi, ám muội thật sự luôn ấy! Hai người trong cuộc này đang làm trò gì vậy!]

[Lúc nãy anh ta còn liếc nhìn nam thần Nhiếp nữa, đây là màn tu la tràng chuyên dành cho Ngu Kiều sao?!]

[Thuộc tính bệnh kiều bụng dạ đen tối này đỉnh quá, đỉnh lưu vẫn là đỉnh lưu, chiêu trò nhiều thật, Ngu Kiều chắc bị "câu" chết rồi.]

[Ai câu ai cơ, nam thần Kỳ trong show hẹn chò rõ ràng giống chú cún nhỏ tranh sủng hơn mà, có được nói ra không đấy?]

[Vãi lầu trên cẩn thận lời ăn tiếng nói, cẩn thận fan hậu viện nhà họ Kỳ kéo đến tận nhà đấy.]

Cố Mẫn Mẫn đang bày đĩa, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền thắc mắc:

"Thầy Kỳ và cô Ngu bồi dưỡng ra cảm giác CP nhanh thật đấy, nhìn ngọt thật sự."

Cô ấy hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt dán chặt lên người Ngu Kiều của mấy người đàn ông bên cạnh.

Hoài Niệm An dường như cũng không để ý, cô ấy cũng hùa vào trêu chọc:

"Đúng thế thật, có cảm giác CP lắm."

Ôn Lê Chu nghi hoặc: "Tôi còn tưởng chỉ là giúp đỡ đơn thuần thôi chứ."

Nguyễn Tích Ninh lướt mắt qua Ngu Kiều, cong môi cười:

"Ngu Kiều biết làm nũng thật đấy... Đến tôi còn muốn giúp nữa là."

Nhưng chẳng ai đáp lại cô ta, ai nấy đều bận bịu việc riêng.

Nguyễn Tích Ninh đứng tại chỗ, nhìn từ xa cảnh Ngu Kiều được hai người đàn ông vây quanh, bàn tay cầm đĩa thức ăn vô thức siết chặt.

Ống kính quay cận cảnh bữa tối của từng khách mời, khán giả vừa xem vừa thèm thuồng nhỏ dãi.

[Cảm giác bánh Soufflé của Cố Mẫn Mẫn và Hoài Niệm An ngon thật đấy.]

[Thịt vải của Ôn Lê Chu làm cũng vàng ươm, hoàn hảo thật.]

[Mạnh Trì Yến làm món gì thế kia? Ồ, súp kem nấm à, trông ngon quá.]

[Đây không phải show hẹn hò sao? Cứ tưởng lạc vào "Đầu lưỡi trên đầu ngón tay" không đấy, hi hi...]

[Còn có gà thủ công của Phó Trì Diệp nữa, thơm quá. À nhắc tới gà, thì chỗ đó của anh ấy...]

[Có to không... Ngại quá, mượn câu đùa nhạt, nhắc tới "to", thì chỗ đó của anh ấy...]


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương