(NP) Cứu Với! Đội Ngũ Nhân Vật Chính Cứ Nằng Nặc Đòi Nuôi Tôi - Một Nữ Vương Tang Thi

Chương 6: Ảo cảnh

Trước Sau

break

Năm người tiếp tục tiến sâu vào bên trong, khi đến khu vực ngập nước nghiêm trọng nhất ở giữa đường hầm, nước đã ngập đến ngang thắt lưng.

"Đi chậm thôi, chú ý dưới chân nhé!" Cố Sơ Tễ hạ giọng nhắc nhở.

Nếu mực nước này dâng cao là do đường hầm ở đâu đó bị nứt vỡ.

Thì những thứ tiến vào trong đường hầm không chỉ có nước sông, mà còn có cả những hiểm họa... Chưa biết dưới mặt nước.

Trần Duật Phong nói: "Đội trưởng! Dưới nước phía trước có thứ gì đó đang bơi tới!"

"Chuẩn bị chiến đấu!" 

Cố Sơ Tễ nắm chặt chiếc xẻng trên tay, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Dòng nước ở đây đục ngầu, tầm nhìn gần như bằng không, cộng thêm mực nước ngập đến thắt lưng đã hạn chế rất nhiều khả năng di chuyển của mấy người.

"Mẹ kiếp! Có thứ gì đó đang kéo chân tôi!" 

Lục Giản hít mạnh một ngụm khí lạnh, cơ thể đột ngột chìm xuống, trên mặt nước đục ngầu sủi lên một chuỗi bong bóng.

Anh bị sặc nước ho sặc sụa, vùng vẫy ném ngọn lửa về phía dưới chân. 

Thế nhưng, sức mạnh của ngọn lửa dưới nước không những bị giảm đi đáng kể, mà vì tầm nhìn quá thấp nên anh không thể tấn công chính xác vào đầu của nó.

Ngay khi cảm nhận được lực siết trên cổ chân ngày càng mạnh, dòng nước bên cạnh đột ngột bị xé toạc!

Rắc…

Là tiếng xương gãy, Lục Giản cảm nhận được dưới chân nhẹ hẳn đi, lập tức ngoi lên mặt nước để ho.

Anh ngẩng đầu lên thì thấy chính Giang Nhập Họa đã ra tay giúp đỡ mình.

"Cảm... Cảm ơn."

[Ting, phát hiện cảm xúc tích cực phức tạp, bắt nguồn từ: Lục Giản, giá trị yêu thương +1, tiến độ nhiệm vụ hiện tại: 1/30.]

Cô xách trên tay cái đầu tang thi vừa bị chặt đứt, mấy người cũng nhìn rõ hình dáng của nó. 

Đó là một biến dị thể cấp một, cơ thể được bao phủ bởi một lớp thực vật màu xanh giống như rêu, tay và chân có màng.

Thấp thoáng trên khuôn mặt và quần áo là vết sẹo, chính là nhóm người đã cướp chiếc thuyền nhỏ của họ lúc trước.

"Là... Là hắn ta!" 

Trần Duật Phong nhận ra gã mặt sẹo đó, giọng nói căng thẳng: "Thuyền của bọn họ bị lật rồi!"

Cố Sơ Tễ nhắc nhở: "Đừng phân tâm, chú ý dưới nước. Kẻ biến bọn họ thành ra như thế này mới thực sự là nguy hiểm."

Đúng lúc bầu không khí đang chìm trong sự im lặng đè nén, một tiếng ngâm nga du dương như tiếng hát của tiên nữ bỗng từ trong sâu thẳm bóng tối phía trước truyền đến.

Giọng hát nhẹ nhàng này đã dễ dàng đưa cả bốn người vào ảo cảnh.

Mọi thứ trước mắt lặp lại như những gì đã xảy ra ở kiếp trước trước mặt Cố Sơ Tễ. 

Đó là năm thứ hai của mạt thế, trong một lần đợt sóng tang thi bao vây căn cứ, các thành viên trong đội lần lượt ngã xuống trước mặt anh.

Đôi mắt Cố Sơ Tễ đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng dữ dội. 

Anh vẫn bất lực, vẫn không thể đưa họ sống sót một cách trọn vẹn.

"Bố ơi, đừng trách anh ấy, chắc tại phanh xe có vấn đề thôi, anh ấy cũng không cố ý lái xe tông con đâu."

Thiếu niên tóc bạc nhếch môi cười nhạt ở nơi người bố không nhìn thấy.

Lục Giản nhìn khuôn mặt có vài phần giống mình mà tức đến nghiến răng nghiến lợi. 

Anh tung ngọn lửa màu xanh tấn công dữ dội: 

"Lục Tri Ý! Lại giả vờ đáng thương, khổ sở ở đây à!"

Trần Duật Phong dường như lại trở về những ngày tháng ở trại trẻ mồ côi năm xưa, khi những đứa trẻ lớn hơn cướp đi phần quà vặt của cậu, đẩy cậu ngã xuống đất rồi tung nắm đấm.

Nước mưa lạnh lẽo trộn lẫn với bùn đất tràn vào mũi và miệng cậu. 

Cảm giác cô đơn và tuyệt vọng bao trùm lấy cậu như một thực thể.

Cậu co người lại, giống như hàng ngàn lần trước đây, cầu nguyện có người đến cứu mình, nhưng lại thừa biết rằng sẽ chẳng có ai đến.

Phó Thời Yến cau mày chặt, lý trí gào thét trong đầu, không ngừng nhắc nhở bản thân: Đây là giả, tất cả chỉ là ảo giác do tấn công tinh thần tạo ra.

"Anh hai, đừng cau mày nữa mà, mấy ông già trong hội đồng quản trị lại làm anh tức giận à?" 

Một cô bé mặc chiếc váy công chúa nhỏ tinh xảo cố gắng kiễng chân chạm vào hàng lông mày đang nhíu chặt của anh.

Giọng cô bé ngây thơ, mang theo sự trong sáng của một người được nuông chiều từ bé.

"Tâm Tâm..." 

Yết hầu Phó Thời Yến chuyển động, trong cổ họng lan tỏa một vị đắng cay như rỉ sắt.

Cô em gái út của anh, là viên ngọc quý trong tay nhà họ Phó, thậm chí còn chưa kịp đón sinh nhật lần thứ tám đã bị... Ngay trước mắt anh. Anh thậm chí không muốn nhớ lại cảnh tượng máu me be bét đó nữa.

"Thời Yến, mẹ đã bảo con bao nhiêu lần rồi, ở nhà thì đừng nghĩ đến chuyện công việc nữa." 

Một giọng nữ dịu dàng vang lên sau lưng anh.

Mẹ của anh, người nghệ sĩ dương cầm nổi danh kinh thành ngày nào, lúc này đang quay người lại từ trước cây đàn piano ba chân, đầu ngón tay dường như vẫn còn vương vấn dư âm của bản xô-nát vừa rồi.

"Qua đây đi, hôm nay mẹ đặc biệt làm món gan ngỗng sốt nấm cục mà các con thích nhất đấy."

Bố của anh, người đang mặc một chiếc tạp dề không hề phù hợp với thân phận của ông, đích thân bưng khay ăn bằng bạc từ trong bếp đi ra, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, thư thái.

Bố mẹ...

Họ đã nhiễm virus, sắp biến thành tang thi. Vì anh và em gái, họ đã nắm tay nhau nhảy từ trên lầu xuống.

"Anh hai mau qua đây! Hôm nay bố đích thân xuống bếp đấy nhé!" 

Phó Thời Tâm một tay kéo mẹ, một tay vẫy về phía anh, cười đến mức đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết.

Không có tang thi, không có mạt thế, không có sự thối rữa và cái chết. 

Trước mắt anh là những người thân mà ngày đêm mong nhớ, anh chỉ cần bước tới là có thể chạm vào hơi ấm quen thuộc đã lâu.

Đôi chân anh dường như có ý thức riêng, không thể kiểm soát mà bước về phía trước một bước nhỏ.

Tỉnh lại... Tỉnh lại... Mau tỉnh lại...

Lý trí đang la hét điên cuồng, nhưng cảm xúc lại giống như cơn sóng thần gần như nhấn chìm anh hoàn toàn.

Cả bốn người đều rơi vào ảo cảnh ở các mức độ khác nhau.

Phía trước, trên một bục bẩn thỉu, một biến dị thể cấp ba đang ngồi đó.

Cơ thể của nó bị biến đổi nghiêm trọng, trên người phủ một lớp vảy màu xanh lam, chiếc đuôi màu xanh đen khẽ khuấy động dòng nước bẩn.

Tiếng hát quỷ dị phát ra từ cổ họng nó.

Mục đích của tiếng hát này là để thu hút con mồi. 

Là đồng loại, Giang Nhập Họa hoàn toàn không hiểu tại sao bốn người lại có biểu hiện say sưa xen lẫn đau đớn như vậy.

Đối với cô, tiếng hát của nó cũng chẳng khác nào âm thanh móng tay cào trên bảng đen đối với con người.

Giang Nhập Họa nhìn nó, bình thản nói ra một sự thật: "Ngươi, rất ồn."

Nó sững sờ, tiếng hát khựng lại, đôi mắt đục ngầu chuyển động, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Giang Nhập Họa.

Nó có thể cảm nhận rõ ràng rằng thứ trước mặt tuy mang lớp da của con người, nhưng toàn thân lại tỏa ra khí tức của đồng loại.

Nó tưởng rằng cô không hài lòng vì nó đã cướp con mồi của cô, nó giơ ngón tay lên làm dấu một, miệng phát ra những âm thanh rít rít.

Giang Nhập Họa lắc đầu: "Một người cũng không cho ngươi được."

Giang Nhập Họa không phóng thích uy áp. 

Nó tưởng rằng đẳng cấp của cô cùng lắm chỉ cao hơn nó một chút nên nhe răng, mượn đà lao lên, hung hãn nhào về phía Giang Nhập Họa.

Chiếc váy dày của Giang Nhập Họa hút đầy nước bẩn, nặng trĩu kéo cơ thể cô xuống, điều này đã hạn chế rất nhiều khả năng di chuyển.

Nó nấp dưới lớp nước bẩn, lao về phía cô với tốc độ rất nhanh.

Giang Nhập Họa giơ rìu cứu hỏa lên, ngay khoảnh khắc nó đến gần, cô nghiêng người chém xuống.

"Khè!"

Cánh tay phải của nó bị chặt đứt, phát ra những tiếng kêu la chói tai.

"Chậc." 

Giang Nhập Họa hơi nghiêng đầu, trên mặt lộ ra một chút không hài lòng.

Chiếc váy nặng quá.

Động tác chậm đi mất một nửa, chém bị lệch mất rồi.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương