(NP) Cứu Với! Đội Ngũ Nhân Vật Chính Cứ Nằng Nặc Đòi Nuôi Tôi - Một Nữ Vương Tang Thi

Chương 26: Tôi không quan tâm mình xếp thứ mấy

Trước Sau

break

Sáng hôm sau, Giang Nhập Họa đẩy cửa ra, Lục Giản đang cầm một bát canh gừng nóng đứng ngay trước cửa, anh cúi đầu, không biết đã đợi ở đó bao lâu.

Nhìn thấy cô, ánh mắt Lục Giản sáng lên, anh vô thức đứng thẳng người hơn: 

"Cô, cô dậy rồi à?"

Giọng nói của anh tràn ngập sự căng thẳng. Sau đó, anh đưa bát canh gừng đã được dùng dị năng hâm nóng lại đến độ hoàn hảo cho cô:

"Hôm sau khi uống say rất dễ bị đau đầu, cô uống chút canh này đi, người sẽ thấy dễ chịu hơn."

Giang Nhập Họa nhận lấy chiếc bát sứ ấm áp nhưng không uống ngay.

Lục Giản tưởng cô không yên tâm, vội vàng bổ sung thêm với sự lúng túng đầy sốt sắng: 

"Trong này không cho thêm thứ gì khác đâu, thật đấy."

Giang Nhập Họa gật đầu xem như đáp lại: "Còn chuyện gì nữa không?"

Lục Giản hạ giọng, tốc độ nói cực nhanh: “Tôi... Tôi có thể hỏi, cô thích mẫu người như thế nào không?"

Hỏi xong, anh lập tức mím chặt môi, ánh mắt dao động một thoáng rồi lại ép bản thân phải nhìn thẳng vào cô.

Chủ đề này chuyển hướng quá đột ngột, nhưng tư duy của Giang Nhập Họa vốn chẳng đi theo lẽ thường.

Ánh mắt cô lướt qua gương mặt đang lộ rõ vẻ căng thẳng của anh, bình thản đáp: "Tôi thích người biết nghe lời."

Trong lòng Lục Giản thắt lại, anh lập tức nghĩ ngay đến Trần Duật Phong – người gần như răm rắp nghe theo mọi lời Giang Nhập Họa nói.

Nghe lời sao?

Lục Giản thầm nghiến răng, anh cũng làm được điều đó, chỉ cần cô vẫy tay, anh...

Một vài suy nghĩ quá đỗi trực diện và trần trụi khiến vành tai anh nóng ran.

"Còn gì nữa không?" Lục Giản gặng hỏi.

"Tôi còn thích người nho nhã."

Hai chữ "nho nhã" giống như một chiếc búa nhỏ gõ mạnh vào tim Lục Giản. 

Anh gần như ngay lập tức nghĩ đến Cố Sơ Tễ, thậm chí có thể miêu tả cả Phó Thời Yến, duy chỉ có bản thân mình là hoàn toàn chẳng liên quan.

Một cảm giác không cam lòng mãnh liệt trào dâng, Lục Giản tiếp tục hỏi dồn: 

"Còn gì nữa không? Ví dụ như vóc dáng chẳng hạn? Cơ ngực hay cơ bụng gì đó..."

Ánh mắt Giang Nhập Họa theo lời anh nhìn xuống phần ngực đang căng lên của anh, giống như đang đánh giá một cách kỹ lưỡng, sau đó cô chậm rãi nói: 

"Cơ ngực của Cố Sơ Tễ cũng rất lớn, cơ bụng, cũng có."

Câu nói này giống như một mũi tên lạnh lẽo đâm vào khiến Lục Giản vừa chua xót vừa bức bối.

Anh gần như theo bản năng giữ lấy bàn tay đang để trống của Giang Nhập Họa, áp lên phần bụng có đường nét rõ ràng của mình, giọng điệu vội vã, mang theo sự thôi thúc muốn chứng minh điều gì đó:

"Thật mà, cô không nhìn xem của tôi cũng đâu có kém cạnh!"

Một tiếng cười rất khẽ bật ra từ khóe môi cô, dường như cô đang bị phản ứng của anh chọc cười.

Nếu là ngày thường, Lục Giản đã sớm nhảy dựng lên vì cảm thấy mình bị trêu chọc.

Nhưng lúc này, nhìn gương mặt Giang Nhập Họa ở ngay trước mắt, cảm nhận được xúc cảm từ đầu ngón tay cô, anh lại hiếm khi sinh ra cảm giác e thẹn và sự tự ti vì sợ không bằng người khác.

Giọng Lục Giản trầm xuống, vẻ ngông nghênh trước đó đã tan biến không còn tăm tích, giọng điệu ngập tràn sự cầu xin:

"Anh... Anh có được không? Tiểu Họa, trước đây đều là lỗi của anh, là do anh ngu ngốc, em tha lỗi cho anh có được không? Anh... Anh sẵn sàng..."

Anh hít một hơi thật sâu, giống như đã dùng hết toàn bộ sức lực: 

"Anh sẵn sàng làm người đến sau, anh không quan tâm mình xếp thứ mấy."

Anh nhìn chằm chằm vào mắt Giang Nhập Họa, tim đập thình thịch, chờ đợi câu trả lời của cô.

Thế nhưng, chưa đợi Giang Nhập Họa kịp mở lời, một giọng nói bình thản đã vang lên từ phía sau lưng anh:

"Lục Giản, cậu đang làm gì đấy?"

Cố Sơ Tễ đứng cách đó vài bước từ lúc nào, nét mặt hờ hững.

Ánh mắt anh dừng lại trên bàn tay đang nắm chặt cổ tay Giang Nhập Họa của Lục Giản, sau đó chậm rãi dời lên trên, chạm vào ánh mắt của Lục Giản giữa không trung.

Cố Sơ Tễ bước tới, kéo tay Giang Nhập Họa ra khỏi tay anh: 

"Lục Giản, nói chuyện thì cứ nói chuyện, đừng có động tay động chân, kẻo xúc phạm đến cô Giang."

Lục Giản hừ lạnh một tiếng, định lên tiếng chế giễu.

Đúng lúc này, Trần Duật Phong đi lên lầu, thấy ba người đang chặn ở hành lang thì vẻ mặt đầy nghi hoặc: 

"Ủa? Đội trưởng, anh Lục, chị, sao mọi người đều ở đây vậy?"

Cố Sơ Tễ giữ vẻ mặt tự nhiên: "Tình cờ gặp thôi."

Trần Duật Phong gật đầu, tự nhiên khoác vai Giang Nhập Họa, đưa cô đi xuống nhà ăn ở tầng dưới:

"Chị ơi, đầu chị còn đau không? Em có nấu cháo, chúng ta xuống ăn chút gì nhé."

Ánh mắt Cố Sơ Tễ rời khỏi bóng lưng Giang Nhập Họa, một lần nữa rơi xuống người Lục Giản đang đứng cứng đờ tại chỗ.

Cố Sơ Tễ bước đến gần hơn hai bước, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng vô cùng: 

"Cậu thích Giang Nhập Họa?"

Lục Giản ưỡn thẳng sống lưng, tâm lý buông xuôi, thẳng thắn thừa nhận: "Đúng vậy, tôi thích cô ấy."

Cố Sơ Tễ nghe vậy, trên mặt không lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Anh nhạt nhẽo buông một câu: "Lại thêm một con chó điên xoay quanh cô ấy." 

Nói xong, anh không nhiều lời thêm, quay người đi xuống lầu.

Lục Giản đứng tại chỗ, siết chặt nắm đấm.

Anh vẫn tin tưởng vào khả năng phán đoán của Cố Sơ Tễ với tư cách là đội trưởng, khi đi làm nhiệm vụ sẽ vô điều kiện ủng hộ quyết định của anh, phối hợp ăn ý.

Nhưng trong chuyện riêng tư, liên quan đến Giang Nhập Họa, họ đều ngầm hiểu với nhau…

Đây là một cuộc cạnh tranh công bằng, không ai chịu từ bỏ, cũng chẳng ai chịu nhượng bộ.

Dù sao thì việc yêu cầu người khác phải vị tha trong chuyện tình cảm, bản thân nó đã là một sự ích kỷ và khắt khe nhất.

Lục Giản biết mình đã thua ngay từ vạch xuất phát.

Dù là sự trầm ổn của Cố Sơ Tễ hay sự nũng nịu của Trần Duật Phong, anh đều không tranh lại.

Thế nhưng, anh có thể không cần mặt mũi, anh có thể làm người đến sau.

Bất kể cuối cùng Giang Nhập Họa chọn ai, anh đều sẵn lòng đứng sau người đó, chỉ cần có một chỗ đứng là đủ.

Tại nhà ăn, Cố Sơ Tễ và Lục Giản lần lượt xuống ngồi vào bàn.

Trần Duật Phong liếc nhìn hai người, cố tình tỏ ra chủ quyền khi nhích lại gần Giang Nhập Họa, giọng nói vừa đủ nghe, mang theo sự nũng nịu và thân mật có chủ ý:

"Chị ơi, chị có nhớ chuyện tối qua chị đã hứa với em không?"

Gò má cậu ửng đỏ, ánh mắt lấp lánh, trông vừa e thẹn vừa khó nói:

"Tối qua chị đã làm với em, chị đã hứa với em..."

Động tác bưng bát cháo của Giang Nhập Họa hơi khựng lại, cô hỏi hệ thống trong đầu: 

[Tối qua tôi đã hứa gì thế?]

[... Không hứa chuyện gì đặc biệt cả.]

Cố Sơ Tễ hiểu rõ tâm tư nhỏ của cậu, nét mặt vẫn không thay đổi, chỉ thong thả ăn cháo.

Một khi đã xác định được tâm ý, Lục Giản không có ý định buông tay. 

Anh ngồi thẳng vào chỗ trống bên cạnh Giang Nhập Họa, giọng điệu thân mật gần như làm nũng, nhưng đủ để tất cả mọi người trên bàn ăn đều nghe rõ:

"Tiểu Họa, vừa nãy chẳng phải em còn muốn kiểm tra vóc dáng của anh sao? 

Giờ không sờ thử một chút à? Hàng thật giá thật, đảm bảo em hài lòng."

Ầm!

Một tiếng sét vô hình nổ tung trong đầu Trần Duật Phong!

Những hành động bất thường trước đây của Lục Giản liên tục được tua lại trong đầu cậu.

Những sự quan tâm gượng gạo, vẻ căng thẳng khi say rượu và cả đoạn hội thoại ở hành lang lúc nãy.

Lục Giản sao? Sao lại là Lục Giản? Sao anh ta có thể như vậy?

Trần Duật Phong căm ghét đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn cố gắng duy trì hình tượng cún con ngây thơ của mình.

"Anh Lục, anh đang nói gì vậy? Chẳng phải anh biết em và chị ấy đang tâm đầu ý hợp sao? Sao lại còn cướp người thế này?"

Lục Giản nói với giọng điệu có phần ác ý: 

"Cướp người? Duật Phong à, bức tường này chẳng phải vẫn chưa viết tên cậu lên đó sao? Sao tôi lại không thể xây thêm vài viên gạch chứ?"

Cố Sơ Tễ thong thả múc một thìa cháo. 

Cũng đã đến lúc nên có người quản lý cái cậu đồng đội tốt này rồi, để tránh việc cậu ta cứ dụ dỗ Tiểu Họa dồn hết sự chú ý lên người mình.

Trần Duật Phong ước gì có thể tạo ra một cơn lốc thổi bay Lục Giản lên trời, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra tủi thân, xích lại gần Giang Nhập Họa, giọng nói trầm xuống, mang theo tiếng nức nở:

"Chị ơi, rõ ràng anh ấy biết tâm ý của em mà vẫn làm như vậy. Em luôn coi anh ấy là anh trai, sao anh ấy có thể như thế chứ..."

Giang Nhập Họa liếc nhìn Lục Giản, sau đó xoa đầu Trần Duật Phong, giọng nói dịu dàng: 

"Được rồi, ăn cơm đi."

Nụ cười trên môi Lục Giản nhạt đi vài phần, anh hừ lạnh một tiếng.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương