(NP) Cứu Với! Đội Ngũ Nhân Vật Chính Cứ Nằng Nặc Đòi Nuôi Tôi - Một Nữ Vương Tang Thi

Chương 19: Kiếm bạt nỗ trương

Trước Sau

break

Cánh cửa lớn được đẩy nhẹ ra, bóng dáng Hứa Diệc Thanh xuất hiện ở ngưỡng cửa.

Những dây leo phía sau lưng cô ta uyển chuyển quấn lấy phần thức ăn và đồ uống mà mọi người đã gọi, lơ lửng vững vàng giữa không trung, tạo nên một khung cảnh kỳ lạ nhưng lại vô cùng hiệu quả.

"Chị Hứa! Chị đến rồi!" 

Đám thành viên trong đội của Lục Tri Ý lập tức reo hò vui vẻ, rõ ràng họ rất chào đón và ỷ lại vào cô ta.

Đầu ngón tay Hứa Diệc Thanh khẽ nhúc nhích, những dây leo liền đưa phần thức ăn của từng người đến ngay trước mặt họ.

Tiểu Từ cầm lấy cốc sữa, thành cốc thậm chí vẫn còn giữ được độ ấm.

Cô bé chạy đến bên cạnh Hứa Diệc Thanh, thì thầm bày tỏ lòng biết ơn: 

"Em cảm ơn chị Hứa ạ."

Hứa Diệc Thanh xoa đầu cô bé, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Ngoan, uống xong sữa, chị đưa em về ngủ nhé?"

Giữa những tiếng cười nói vui vẻ ấy, Trần Duật Phong nhận ra trước mặt Giang Nhập Họa không hề có đồ uống.

Cậu gọi đồ theo Giang Nhập Họa, trước mặt cậu là một cốc nước chanh, nhưng riêng cô lại không có.

Gần như không chút do dự, cậu lập tức đẩy cốc nước chanh của mình về phía cô, giọng nói rõ ràng, đủ để những người xung quanh nghe thấy: 

"Chị ơi, chị uống của em trước đi."

Hành động này khiến rất nhiều ánh mắt lập tức đổ dồn về phía bàn của Giang Nhập Họa.

Hứa Diệc Thanh như lúc này mới giật mình nhận ra, cô ta khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên, trên mặt nhanh chóng lộ ra vẻ áy náy vừa vặn: 

"Ôi trời! Nhìn chị này! Đông người quá nên chị bận đến mức quên mất, lại bỏ sót phần của em, chị thật sự xin lỗi nhé."

Những lời này của cô ta nghe thì chân thành, nhưng lại khiến bầu không khí xung quanh phút chốc trở nên gượng gạo.

Lục Tri Ý và Hứa Diệc Thanh đã hợp tác cùng nhau một thời gian không ngắn, nên anh ta hiểu rất rõ về cô ta.

Hứa Diệc Thanh có trí nhớ siêu phàm, nhìn qua là nhớ, loại sai sót cấp thấp như thế này hoàn toàn không thể xảy ra.

Màn kịch ngày hôm nay rõ ràng là cố ý làm bẽ mặt Giang Nhập Họa.

Đúng là anh ta rất muốn lôi kéo Giang Nhập Họa vào đội, nhưng Hứa Diệc Thanh là người của đội anh ta. 

Để bảo đảm lợi ích cho nhiều mặt của đội, việc che chở cho Hứa Diệc Thanh là điều tất nhiên.

Trên môi Lục Tri Ý vẫn giữ nụ cười, anh ta đẩy cốc cà phê và đĩa bánh ngọt của mình về phía Giang Nhập Họa, giọng nói mang theo sự khoa trương cố ý làm không khí sôi động trở lại:

"Là lỗi của tôi, lỗi của tôi. Lẽ ra nên cử thêm người đi phụ mới đúng. 

Nhất định là Diệc Thanh của chúng tôi bận đến mức hoa mắt chóng mặt rồi. 

Tiểu Họa, cô tuyệt đối đừng để bụng nhé, phần của tôi coi như để cô uống trước, xem như tôi tạ lỗi."

Đối mặt với "cậu em trai tốt" này, Lục Giản chẳng thèm nể mặt bất cứ ai, chỉ hận không thể giẫm thêm cho vài nhát.

Anh liền châm chọc ngay tại chỗ: 

"Hừ, bận đến mức quên mất? Trùng hợp thật đấy, đông người thế này mà không sót một ai, thậm chí chẳng cần hỏi cũng đặt đúng phần từng người, cớ sao lại quên mất phần của cô ấy?"

"Sao nào, đội của các cậu thịnh hành kiểu mất trí nhớ chọn lọc này, hay là nói…"

"Đồng đội của cậu cũng giống như cậu, chỉ thích giở mấy trò cô lập, chèn ép sau lưng thôi?"

"Mẹ kiếp! Lục Giản, anh nói cái quái gì thế hả!"

Một thành viên nóng tính đập mạnh tay xuống bàn, chỉ thẳng vào mũi Lục Giản mà mắng, khiến không khí trong phòng chốc chốc căng như dây đàn.

"Dừng lại đi, việc gì phải kiếm bạt nỗ trương đến mức làm mọi chuyện khó coi như vậy."

Cố Sơ Tễ lên tiếng đúng lúc. 

Giọng anh không lớn nhưng đủ thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Anh quay sang nhìn Hứa Diệc Thanh, giọng điệu điềm tĩnh: 

"Cô Hứa, hay là cô tự mình giải thích một chút đi?"

Hứa Diệc Thanh lộ vẻ áy náy, cô ta bước lên vài bước định nắm lấy tay Giang Nhập Họa, giọng điệu đáng thương:

"Xin lỗi cô Giang, tất cả đều là lỗi của tôi, là do tôi nhất thời sơ suất, cô đừng tức giận nhé."

Hứa Diệc Thanh cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt để diễn cảnh lê hoa đái vũ.

Đáng tiếc là tuyến lệ của cô ta không chịu phối hợp. 

Dù đã cố gắng chớp mắt liên tục, hốc mắt cô ta vẫn khô khốc như cũ, đành phải ngượng ngùng bỏ cuộc.

Cô ta ghét Giang Nhập Họa, điều này cô ta không hề phủ nhận.

Lý do rất đơn giản, người phụ nữ tự nhiên xuất hiện này đang cản đường cô ta.

Đội của Lục Tri Ý trong tổ A là một sự tồn tại độc nhất vô nhị.

Các đội khác nhiều nhất cũng chỉ chục người, nhưng đội của họ có đến hơn ba mươi thành viên. 

Hơn nữa, sếp trực tiếp của họ chính là Trương Đại Phát – vị phú hào đã xây dựng nên khu lánh nạn này.

Một tháng trước, Trương Đại Phát đã nói rằng sẽ chọn ra một đội phó trong đội.

Cô ta đã làm việc chăm chỉ trong đội suốt bao lâu nay.

Dựa vào dị năng hệ mộc của mình, mỗi lần làm nhiệm vụ cô ta đều lao lên hàng đầu.

Dù thế nào, cô ta cũng cảm thấy mình xứng đáng trở thành đội phó, để có thêm quyền lên tiếng và nhận được nhiều ưu đãi ở nơi này.

Tất nhiên, mục tiêu làm đội phó của cô ta bây giờ là vì Lục Tri Ý tuy có phần lông bông, nhưng làm việc quả thực rất tốt, chứ không phải cô ta không muốn làm đội trưởng. 

Sẽ có một ngày cô ta cũng sẽ trở thành một đội trưởng thực thụ.

Ban đầu mọi thứ đều nằm trong kế hoạch, cho đến ngày hôm đó, đội trưởng Lục Tri Ý nghe được từ một nhân viên đăng ký nào đó về một dị năng giả hỗ trợ cấp bốn, anh ta liền phấn khích như được tiêm máu gà.

Mỗi ngày anh ta đều bắt cô ta lãng phí dị năng để trồng hoa, rồi lại như một con công lòe loẹt mang hoa đi lôi kéo người khác.

Cô ta tuyệt đối không cho phép một người như thế này đột nhiên từ trên trời rơi xuống, cướp đi vị trí đội phó vốn dĩ thuộc về mình.

Hứa Diệc Thanh nhìn chằm chằm vào Giang Nhập Họa, cố gắng nắm bắt nét mặt của cô.

Cô bình tĩnh như một con búp bê bằng sứ. 

Nếu không phải đôi mắt cô giống người thật hơn cả ngọc quý và khuôn mặt quá đẹp, Hứa Diệc Thanh đã muốn mắng cô là đồ mặt liệt rồi.

Hơn nữa, tại sao tay cô lại lạnh đến thế? 

Đã vậy còn mềm mại, không hề có lấy một vết chai sần nào.

Giang Nhập Họa vẫn luôn im lặng, khiến hàng loạt tình huống ứng phó mà Hứa Diệc Thanh đã chuẩn bị sẵn đều vô dụng. 

Cuối cùng cô ta chỉ đành hỏi một cách đáng thương: "Cô Giang sẽ không trách tôi chứ?"

Lục Giản trợn trắng mắt: "Không hổ là đồng đội, đều thích giở trò đạo đức giả."

Lục Tri Ý mỉm cười hòa nhã: "Anh ơi, anh nói bậy bạ gì thế? Chúng ta là một nhà mà."

Trần Duật Phong kéo tay Giang Nhập Họa ra khỏi tay Hứa Diệc Thanh, ánh mắt mang theo vài phần bất mãn, lời cay độc chưa kịp thốt ra.

Thì nghe thấy Giang Nhập Họa bình thản lên tiếng: "Tôi sẽ không trách cô đâu."

Hứa Diệc Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Giây tiếp theo.

Chỉ thấy Giang Nhập Họa nhìn cô ta với nét mặt vô cùng nghiêm túc: 

"Vậy bây giờ, có thể phiền cô đi lấy cho tôi một cốc nước chanh nữa được không? Lần này, xin đừng quên."

Trong chốc lát, cả phòng họp im phăng phắc.

Hứa Diệc Thanh cảm giác nụ cười trên mặt mình sắp vỡ vụn thành từng mảnh, chân răng nghiến đến nhức mỏi, một ngọn lửa giận dâng lên trong lồng ngực khiến cô ta gần như không thở nổi.

Dưới bao nhiêu con mắt đang đổ dồn, cô ta cưỡi hổ khó xuống, cuối cùng phải khó khăn nặn ra hai chữ từ kẽ răng:

"… Vâng ạ."

Cô ta đứng dậy đẩy cửa rời đi.

"Ây da da, bài của tôi chỉ còn lại hai quân cuối cùng thôi."

Giọng điệu lười biếng của Lục Tri Ý vang lên đúng lúc. 

Anh ta chơi đùa với hai quân bài, cứ như thể cuộc xung đột vừa rồi chỉ là một trò đùa vô bổ.

Bầu không khí dưới sự dẫn dắt cố tình của anh ta đã ấm lên đôi chút, những tiếng xào bài lác đác lại vang lên.

Trần Duật Phong nhân cơ hội đẩy cốc nước chanh về phía Giang Nhập Họa, giọng nói dịu dàng: 

"Chị ơi, chị uống của em trước đi, đừng để khát nhé."

"Không cần, tôi đợi Hứa Diệc Thanh."

Giang Nhập Họa cũng chẳng thích uống nước chanh cho lắm, dù sao cô cũng đâu có vị giác.

Cô chỉ là không thích bị người khác bắt nạt một cách vô lý. 

Cô lười so đo với những con người này, nhưng không có nghĩa là cô không cảm nhận được, càng không có nghĩa là cô không biết suy nghĩ.

Chính nhờ dị năng của mình, cô lại có thể bắt được chính xác ác ý nhỏ nhặt của người khác.

Quan trọng hơn, sau một thời gian ở chung với nhóm nhân vật chính cùng với sự nhồi nhét của hệ thống, cô đã không còn là một sự tồn tại trống rỗng, không biết gì về quy tắc của xã hội loài người như hơn một tháng trước nữa.

Ngón tay Cố Sơ Tễ gõ nhẹ lên mặt bàn, phát ra âm thanh theo nhịp điệu. 

Trên mặt anh vẫn treo nụ cười ôn hòa nhưng giọng điệu lại mang theo sự cảnh cáo:

"Đội ngũ đông đảo quả thực là một lợi thế, nhưng cũng khó tránh khỏi vàng thau lẫn lộn. Đội trưởng Lục, việc quản lý tốt hành vi của cấp dưới cũng là trách nhiệm của một đội trưởng đấy."

Lục Tri Ý nhún vai, xòe tay ra, nở nụ cười vừa vô tội vừa bất đắc dĩ: 

"Đội trưởng Cố nói vậy là sao, người của tôi đây chẳng phải đang lấy công chuộc tội, toàn tâm toàn ý phục vụ cho Tiểu Họa hay sao?"

Lục Giản vốn dĩ không có lý cũng không tha cho ai, huống hồ bây giờ anh đang nắm đằng chuôi, lời nói ra như bị tẩm độc:

"Phục vụ? Là dằn mặt không thành, nên tìm cách vớt vát lại đúng không? 

Tiêu chuẩn tuyển người của đội các cậu có phải là đầu tiên phải biết lật mặt không đấy?"

Ánh mắt Cố Sơ Tễ vẫn luôn dán vào những quân bài, mang dáng vẻ như không nghe thấy gì.

Các thành viên phía sau Lục Tri Ý đều tức đến mức mặt mày tím tái, nắm đấm siết lại kêu răng rắc. 

Nhưng thấy đội trưởng nhà mình không có ý kiến gì, họ cũng đành nuốt giận vào trong.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương