(NP) Cứu Với! Đội Ngũ Nhân Vật Chính Cứ Nằng Nặc Đòi Nuôi Tôi - Một Nữ Vương Tang Thi

Chương 11: Bước vào khu lánh nạn

Trước Sau

break

Những tiếng phàn nàn xung quanh ngày càng lớn hơn. 

Đinh Tuấn khoanh hai tay trước ngực, nhìn xuống Giang Nhập Họa với vẻ trịch thượng: 

"Cô gì ơi, là tự cô rời đi hay để tôi mời cô đi đây?"

Ánh mắt Giang Nhập Họa lướt qua chiếc máy kiểm tra lực đấm đã được cải tạo ở bên cạnh: 

"Tôi chỉ cần chứng minh mình là dị năng giả là đủ rồi đúng không?"

Đinh Tuấn cười khẩy: "Đúng là chưa thấy quan tài chưa nhỏ lệ."

Anh ta làm một cử chỉ "mời", chờ xem cô sẽ mất mặt đến mức nào.

Giang Nhập Họa đứng trước máy kiểm tra lực đấm mà không hề khởi động, không chạy lấy đà, thậm chí cũng chẳng có tư thế lấy đà ra hồn.

Cô chỉ bình thản đứng đó, sau đó tung ra một cú đấm về phía trước một cách tưởng chừng như rất hời hợt.

"Bùm!"

Thanh đấm bốc phát ra một tiếng động lớn, găm thẳng vào bên trong máy, kẹt cứng hoàn toàn và mất luôn khả năng đàn hồi.

Tất cả mọi người đều giật mình, theo bản năng đồng loạt nhìn vào màn hình máy, nhưng chỉ thấy một màu đen ngòm, không hề hiển thị bất kỳ con số nào.

Trong đám đông lập tức có người cười nhạo: 

"Cái gì chứ, làm ra vẻ cho cố vào, kết quả chẳng có tí sức lực nào à? Làm mình hết hồn!"

Một người trong đám đông đột nhiên lên tiếng: 

"Cho dù lực yếu đến mấy thì máy vẫn sẽ hiển thị, sao có thể tối đen không có số được cơ chứ? 

Trừ khi... Sức mạnh của cô ấy ngay lập tức vượt qua giới hạn đo của máy, trực tiếp làm hỏng hệ thống cảm biến rồi?"

Một người khác lập tức phản bác: 

"Sao có thể chứ? Đó là chiếc máy đã được cải tạo, giới hạn cực kỳ cao, nói không chừng chỉ là máy bị hỏng thôi."

Giữa những lời bàn tán ồn ào, Giang Nhập Họa chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt rơi trên gương mặt của Đinh Tuấn.

Sắc mặt Đinh Tuấn trắng bệch, mồ hôi lạnh trong tích tắc đã túa ra ướt đẫm lưng, anh ta ngã bệt xuống ghế một cách yếu ớt.

Anh ta hiểu rõ hơn ai hết, để đối phó với những dị năng giả hệ sức mạnh, chiếc máy này đã trải qua biết bao lần gia cố và điều chỉnh, hoàn toàn không thể tự dưng mà hỏng được.

Lời giải thích duy nhất chỉ có thể là cô...

Anh ta chạm phải ánh mắt của cô, bình thản và trống rỗng đến mức gần như quỷ dị.

Một cơn đau nhói truyền đến từ sâu trong tâm trí, như thể có người đang khắc sâu nỗi sợ hãi tột cùng đến từ vực sâu vào thẳng linh hồn anh ta.

"Xin hỏi, tôi có thể vào được chưa?" 

Giang Nhập Họa khẽ nhếch khóe môi, tay vô thức đặt lên góc chiếc bàn gỗ ở khu vực đăng ký.

Đinh Tuấn giật bắn mình, nỗi sợ hãi khó hiểu lan khắp toàn thân khiến anh ta thậm chí không dám nhìn thẳng vào cô thêm lần nào nữa.

"Đ-được! Tất nhiên là được rồi!"

Đinh Tuấn gần như bật dậy khỏi ghế, luống cuống cầm lấy cây bút và tờ đăng ký, giọng nói cũng run rẩy theo: 

"C-cô tên là gì? Tôi sẽ đăng ký cho cô ngay đây!"

Sau khi hoàn tất thủ tục một cách nhanh chóng, Giang Nhập Họa nhận lấy tờ giấy tượng trưng cho thẻ thông hành rồi xoay người rời đi.

Ngay khoảnh khắc cô xoay người, góc chiếc bàn gỗ mà cô vừa đặt tay lên đã hóa thành một nhúm bột mịn, lả tả rơi xuống.

Những người đang đứng xem xung quanh lập tức nín bặt, ánh mắt nhìn cô bất giác mang theo vài phần e sợ.

Khi đi ngang qua Phó Thời Yến đang dựa vào cửa, cô nhìn thẳng về phía trước, dường như anh chỉ là một món đồ nội thất không quan trọng.

Thế nhưng, ánh mắt của Phó Thời Yến sau cặp kính lại chợt trở nên sâu thẳm hơn vài phần.

Một cảm giác run rẩy khó diễn tả chạy dọc theo sống lưng anh.

Không phải vì sức mạnh của cô, việc phô diễn sức mạnh của cô anh đã được chứng kiến nhiều lần, thậm chí là có chút quen thuộc rồi.

Mà là vì cảm xúc của cô.

Trong một hai khoảnh khắc khi ánh mắt cô lướt qua Đinh Tuấn, anh đã bắt được rõ ràng tia tức giận của cô.

Dù chỉ là một thoáng, dù rất nhỏ bé khó nắm bắt, anh vẫn nhận ra được.

Một người rất có khả năng là thể cải tạo từ phòng thí nghiệm...

Mà cũng biết tức giận sao?

Anh luôn nghĩ cô là một tảng băng không có nhiệt độ.

Nhưng bây giờ, anh lại nhìn thấy một ngọn lửa lóe lên rồi tắt dưới lớp băng đó.

Phát hiện này còn khiến Phó Thời Yến cảm thấy thích thú đến phát run hơn cả việc nhìn thấy cô đấm hỏng máy kiểm tra.

Khu lánh nạn có chế độ đãi ngộ rất tốt đối với dị năng giả, bốn người được sắp xếp vào một căn hộ hai tầng.

Trên đường đi, Lục Giản hiếm khi có tâm trạng vui vẻ ngâm nga một bài hát.

Cuối cùng cũng có thể thoát khỏi người phụ nữ quỷ dị mà mạnh mẽ kia rồi, anh gần như có thể tưởng tượng ra cuộc sống của cả đội sẽ hoàn toàn được thư giãn khi không có Giang Nhập Họa ở bên.

Anh đẩy cánh cửa lớn ra, khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên ghế sofa, nụ cười trên mặt anh cứng đờ, nửa câu hát mắc kẹt ngay trong cổ họng.

"...?"

Chuyện gì thế này? 

Người ở khu đăng ký rõ ràng đã nói là chỗ ở được sắp xếp ngẫu nhiên nhưng sẽ ưu tiên cho các thành viên trong cùng một đội.

Anh còn đặc biệt nói lại với đội trưởng, câu trả lời của Cố Sơ Tễ cũng rất kiên định: 

"Cô ấy chỉ đi cùng tạm thời chứ không phải là thành viên của đội chúng ta."

Không phải chứ? 

Hôm nay các đội và dị năng giả lẻ bước vào khu lánh nạn nhiều như vậy, sao lại có thể trùng hợp đến mức hoang đường, cố tình đẩy cô vào cùng một tòa nhà với bọn họ chứ?

Đúng lúc này, anh nhìn thấy Trần Duật Phong đang ngẩng đầu nói chuyện gì đó với cô, đôi mắt sáng rực.

"Thế sao? Tiểu Phong, lát nữa chúng ta cùng nhau đi dạo nhé?"

Trần Duật Phong lập tức gật đầu, giọng điệu đầy sự quan tâm dè dặt: 

"Nhưng mà hôm nay muộn quá rồi, chị cũng đã mệt mỏi cả ngày, chi bằng cứ nghỉ ngơi cho tốt đã? Ngày mai! Ngày mai em nhất định sẽ đi cùng chị!"

Lục Giản bĩu môi, thầm châm biếm trong lòng: "Tiểu Phong", "chị".

Gọi nghe thân thiết thật đấy.

Tên nhóc vô dụng Trần Duật Phong này, trong đầu ngoài việc xoay quanh người phụ nữ kia thì chẳng còn chuyện gì khác nữa hay sao?

Đúng là không thể nhìn nổi nữa.

Tâm trạng vui vẻ của anh tan biến không còn một mảnh, mặt mày tối sầm nhưng cũng không dám trêu chọc Giang Nhập Họa. 

Anh hậm hực ném chiếc ba lô của mình lên chiếc ghế gần cửa nhất, tạo ra tiếng động lớn, cố gắng ngắt lời hai người họ.

Ai ngờ hai người vẫn tiếp tục trò chuyện, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm nhìn tới.

Coi anh như không khí ấy!

Phó Thời Yến ở góc sofa bị tiếng động này làm cho chú ý, nhạt nhạt quay đầu nhìn anh.

Lục Giản lúc này mới nhận ra anh đã đến từ sớm, chỉ là giống như một người tàng hình, không hề có sự tồn tại.

Cánh cửa được đẩy ra, Cố Sơ Tễ – người vừa hoàn thành xong thủ tục của đội – bước vào.

Anh đứng ở cửa, ánh mắt lướt qua phòng khách và dừng lại chính xác trên người Giang Nhập Họa. 

Thần sắc anh không hề thay đổi, giống như sự xuất hiện của cô đã nằm trong dự đoán của anh.

Cố Sơ Tễ ra lệnh: "Mọi người tự chọn phòng rồi sắp xếp đồ đạc đi."

Giang Nhập Họa chọn căn phòng ở ngoài cùng bên phải, Trần Duật Phong đứng ngay sát đó cũng muốn chọn căn phòng bên cạnh.

Cố Sơ Tễ lên tiếng đúng lúc, giọng điệu ôn hòa: 

"Tiểu Phong, dị năng của em rất quan trọng đối với chúng ta. Em có thể chọn căn phòng gần cầu thang được không?"

"Có bất kỳ động tĩnh nào, em sẽ là người phát hiện ra đầu tiên."

"Có em ở vị trí đó, cả đội sẽ cảm thấy an tâm hơn nhiều."

Trần Duật Phong nhìn vị đội trưởng mà mình luôn kính trọng, trong mắt không có lấy một tia nghi ngờ, chỉ cảm thấy đội trưởng suy nghĩ chu đáo và luôn nghĩ cho cả đội.

Cậu đành tiếc nuối nhìn cửa phòng Giang Nhập Họa một cái rồi ngoan ngoãn chọn vị trí mà Cố Sơ Tễ đã chỉ định.

Lục Giản và Phó Thời Yến không ngoài dự đoán, đều chọn căn phòng tránh xa Giang Nhập Họa, chỉ để lại căn phòng nằm sát bên cạnh cô.

"Được rồi, căn phòng còn lại này tôi sẽ chọn." 

Cố Sơ Tễ nói với giọng điệu bình thản, cứ như thể đây chỉ là sự sắp xếp hợp lý nhất.

Trần Duật Phong cảm động nhìn đội trưởng, đội trưởng nhà mình lúc nào cũng lý trí và dịu dàng như vậy, ngay cả việc chọn phòng cũng âm thầm nhường nhịn và bảo vệ mọi người.

Phó Thời Yến nhướng mày, nhìn Cố Sơ Tễ với nụ cười như có như không, giống như đã nhìn thấu điều gì đó nhưng lại lười vạch trần.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương