Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, thất thần lẩm bẩm.
Sau khi ngủ dậy, cô vẫn chẳng thể tin nổi lời Vương Lệ Lệ nói về việc Tống Vân chính là Hoang Vu, chuyện này làm sao có thể xảy ra được chứ?
Thế là cô nhắn tin cho Tống Vân để xác thực, kết quả đúng là thật.
Là một người dân bình thường, Giang Hữu cảm thấy chuyện này thật không chân thực, hơn nữa cứ hễ nghĩ đến việc anh chính là vị họa sĩ đại thần bí ẩn trên mạng, cô lại không tài nào đối xử với anh một cách tự nhiên được.
Đầu tiên, thân phận "đại thần" đại diện cho uy quyền, mà cô thì mắc chứng sợ những người có uy quyền.
Bình thường đi trên đường mà gặp thầy cô, lãnh đạo trường, hay những bạn học có điều kiện ưu tú mà không thân, cô đều đi vòng đường khác vì sợ phải đối mặt.
Bởi lẽ chẳng ai dạy cô cách giao tiếp với tầng lớp trên, nên cô sẽ thấy căng thẳng, sợ hãi và luống cuống không biết làm sao.
Bất kể là Hạ Ngôn, Tiêu Tư Niên, hay Lộc Thời Yến, Tống Văn Tịch, dù bên ngoài cô có tỏ ra bình thường đến đâu thì trong lòng vẫn mang chút tâm lý lấy lòng và sợ sệt.
Như vậy rất mệt mỏi, cô không muốn giao lưu với những người như thế.
Nhưng Tống Vân thì khác.
Khi đối diện với anh, Giang Hữu luôn có cảm giác anh là người cùng hội cùng thuyền với mình: đều ngại giao tiếp, không thích nơi đông người, sợ bị mọi người chú ý, thậm chí anh còn bị nặng hơn cả cô.
Vì vậy, ở bên cạnh anh, cô vẫn cảm thấy mình nằm trong vùng an toàn.
Vậy mà giờ đây lại bảo cô rằng, Tống Vân chính là Hoang Vu, vị đại thần có hơn sáu trăm triệu lượt theo dõi trên X, một bộ truyện tranh có hơn một trăm tỷ lượt xem và con số đó vẫn đang không ngừng tăng lên!
Trời đất ơi!
Một trăm tỷ đấy, gấp mười lần dân số nước mình.
Có một vị đại thần như vậy ở ngay bên cạnh, cô thực sự thấy quá mộng mị, làm sao có thể giữ được tâm thế bình thường mà đối đãi cơ chứ?
Chẳng trách Vương Lệ Lệ lại phản ứng mạnh đến thế. Giang Hữu tựa người vào lưng ghế với đôi mắt cá chết, cảm thấy tâm hồn mình như vừa lìa khỏi xác.
"Giang Hữu, nể tình ngày thường mình đối xử tốt với cậu, sau này phát tài rồi nhất định phải bảo kê mình đấy nhé!"
Vương Lệ Lệ mắt sáng rực nhìn cô, trên mặt lộ ra nụ cười nịnh nọt đầy gian xảo.
Giang Hữu há miệng:
"Đừng, nhìn mình thế này này, biết đâu ngày nào đó Tống Vân sẽ chán mình thì sao. Nhưng mà nếu cậu muốn xin chữ ký của anh ấy, mình vẫn có thể giúp được."
"Oa, chữ ký cũng là điều mình không dám mơ tới luôn đó..."
Sau một hồi náo nhiệt, vì ngày mai có tiết học từ sáng đến tối nên dù Vương Lệ Lệ có phấn khích đến đâu cũng đành kết thúc câu chuyện.
Bạch Thúy Duyệt gửi tin nhắn báo không về ký túc xá, còn Trình Phán Đệ buổi tối đã đến nhà máy mỹ phẩm để vặn nắp chai thuê.
Giang Hữu tắm rửa xong, nằm trên giường, điện thoại tràn ngập tin nhắn.
Trong đó nổi bật nhất là Tiêu Tư Niên với một thông báo chuyển khoản đỏ chót.
Cô nhấn vào xem.
Tiêu Tư Niên nhắn rằng mùng 1 tháng 10 anh phải sang Nhật Bản thi đấu, sắp tới sẽ bước vào giai đoạn huấn luyện khép kín, chuyện đi ăn phải đợi đến sau tháng 10 mới tính được.
Ngoài ra anh còn báo đã tìm được kẻ dội nước cô và hỏi cô muốn xử lý thế nào.
Giang Hữu thở phào nhẹ nhõm.
Vừa rồi Vương Lệ Lệ đã nói toẹt ra chuyện Tiêu Tư Niên muốn theo đuổi cô.
Mà cô lại cảm thấy chuyện này vừa nằm ngoài dự đoán nhưng cũng thật hợp tình hợp lý, nên đã thản nhiên chấp nhận luôn.
Cũng không thể trách cô được, dạo gần đây những anh chàng đẹp trai cô gặp đều đã từng tỏ tình với cô rồi.
Giang Hữu ngày càng cảm thấy đây giống như một màn kịch, bởi dù sao cô cũng đâu phải thuộc diện đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.
Cô gửi lại cho Tiêu Tư Niên một nhãn dán "đã biết", sau đó nhắn thêm một câu:
[Mọi người cứ xử phạt theo quy định là được ạ, cảm ơn anh.]
Đối phương chắc là không thấy tin nhắn nên không trả lời lại.
Sau khi nhận lì xì, cô tắt điện thoại, không nghĩ nữa, không nghĩ nữa.
Dù đây có là một màn kịch thật đi chăng nữa thì một thường dân như cô cũng chẳng có cách nào phản kháng, thôi thì cứ đi ngủ cho lành.
Sáng sớm, Giang Hữu thức dậy.
Cô xuống giường đánh răng rửa mặt, xong xuôi mới thấy Trình Phán Đệ vẫn chưa về.
Cô và Trình Phán Đệ học khoa Ngữ văn, còn Vương Lệ Lệ và Bạch Thúy Duyệt học khoa Ngoại ngữ.
Giang Hữu cầm theo tài liệu môn Lý luận dạy học Ngữ văn của mình và Trình Phán Đệ đi ra ngoài, vừa đi vừa nhắn tin cho bạn:
[Tiểu Trình tử, mình cầm tài liệu cho cậu rồi nhé, cậu cứ đến thẳng phòng 305 tòa nhà B nhé.]
Vừa ra khỏi ký túc xá, cô đã thấy bóng dáng cao gầy của Tống Vân đang đứng dưới gốc cây.
Anh vẫn mặc bộ đồ nỉ che kín mít, đội mũ trùm đầu cúi gằm mặt xuống, không nhìn rõ diện mạo ra sao.
Đây chính là vị đại thần Hoang Vu có sáu trăm triệu fan trên mạng quốc tế sao?
Tống Vân như có thần giao cách cảm, anh ngẩng đầu lên. Đôi mắt trong trẻo tinh xảo hơi lạnh lùng nhìn thấy cô liền nở nụ cười rạng rỡ.
"Hữu Hữu."
Anh lập tức dính lấy cô.
"Em ra rồi à? Đây là thịt viên anh mua cho em này."
Hôm nay Tống Vân không đeo khẩu trang.
Gương mặt đẹp đẽ phi giới tính tắm mình dưới ánh nắng ban mai, tỏa ra quầng sáng lung linh như thể bước ra từ trong truyện tranh vậy.
Giang Hữu nghe rõ mồn một tiếng hít hà kinh ngạc của các bạn nữ xung quanh.
Có những người sinh ra với vẻ ngoài khiến người khác phải thốt lên vì sững sờ.
Cô cố nén nhịp tim đang đập nhanh, nhận lấy túi thịt viên rồi kéo tay Tống Vân rời đi.
"Anh... Sao hôm nay không đeo khẩu trang?"
Đi được một đoạn xa, Giang Hữu mới lên tiếng hỏi.
Chiều cao gần một mét chín của Tống Vân ở ngôi trường có chiều cao trung bình một mét bảy này vốn đã vô cùng nổi bật, cộng thêm việc mùa hè nóng nực mà mặc kín cổng cao tường khiến anh như "hạc giữa bầy gà".
Nếu còn lộ ra nhan sắc cực phẩm kia nữa thì đừng hòng mà giữ được sự khiêm nhường.
"Hôm qua, có phải vì Tiêu Tư Niên đẹp trai nên trong lễ khai mạc em mới nhìn anh ta chằm chằm không rời mắt phải không?"
Tống Vân chậm rãi nói.
Vì chuyện đó mà cô còn mắng anh nữa.
Giang Hữu đang ăn thịt viên liền đỏ mặt tía tai.
Chuyện này không thể nói thế được, cô đây là thưởng thức cái đẹp, hiểu không hả?
"Anh cũng muốn em nhìn anh như thế, nên hôm nay anh không đeo khẩu trang nữa."
Ý cười trong mắt Tống Vân dần tan biến, anh khẽ cắn môi dưới, cúi đầu nói: "Xin lỗi em, anh cứ tưởng em sẽ thích."
"Ừm, hửm?"
Giang Hữu đang định phản bác rằng mình không hề nhìn Tiêu Tư Niên chằm chằm thì lại nghe thấy anh nói lời xin lỗi.
"Tôi không có ghét, chỉ là như vậy quá nổi bật, anh có chịu được không?"
Nếu Tống Vân chịu được sự chú ý của mọi người thì cô chẳng cần phải ở bên cạnh chăm sóc anh nữa rồi.
Suýt chút nữa quên mất, nếu vậy thì Tống Văn Tịch có còn chuyển tiền cho cô không?
Chẳng lẽ cô bị lỗ rồi sao?
"Nhưng mà hiện tại em đối xử với anh lạ lắm."
Tống Vân rảo bước nhanh hơn, đứng chắn trước mặt cô, hai tay chống lên đầu gối, nhìn thẳng vào mắt cô.
Đôi đồng tử màu trà mọng nước nhìn xoáy vào đôi mắt đen của cô.
"Em đang tạo khoảng cách với anh sao? Tại sao thế?"
Giọng anh hơi khàn, trong trẻo như suối nước lạnh thấm vào tận tim.
Không lẽ cô đã biểu hiện rõ ràng thế sao?
Tống Vân nhạy cảm vậy à?
Giang Hữu nóng mặt dời tầm mắt đi, lách qua người anh, đưa tay gãi gãi má rồi nói thật:
"Tôi không ngờ anh là Hoang Vu. Trước đây tôi còn là fan của anh nữa, giờ biết rồi thấy hơi không quen thôi."
Cô nói đến đây, cứ ngỡ Tống Vân sẽ nói mấy câu kiểu như "Hoang Vu là Hoang Vu, còn Tống Vân là Tống Vân".
Chẳng thể ngờ được, trong mắt anh thoáng hiện vẻ suy nghĩ, ngay sau đó mắt anh sáng rực lên:
"Em thích anh sao? Vậy chúng ta có thể hôn môi được không?"