(NP) Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si

Chương 45

Trước Sau

break

Giang Hữu mặc quần áo tử tế, sấy khô tóc, lại còn dọn dẹp phòng tắm sạch bóng đâu vào đấy rồi mới xách túi đi ra.

Lúc này, Vương Lệ Lệ và Tống Vân từ bên ngoài trước sau bước vào.

Vương Lệ Lệ vẫn chưa lập tức trả lời Tống Vân, bởi vì một bên là đại thần Hoang Vu của giới 2D, một bên là thần tượng cực phẩm của giới 3D, cô thực sự không chọn nổi.

Tống Vân vừa thấy Giang Hữu đi ra liền lập tức dính lấy, hai tay nắm chặt hai bên vai cô, lo lắng hỏi: 

“Hữu Hữu, em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Môi em bị làm sao thế này?”

Anh cúi đầu thấp xuống, đôi mắt màu trà từ dưới nhìn ngược lên quan sát cô. 

Cánh môi cô bị rách một vết nhỏ, máu đã ngừng chảy.

Ánh mắt đầy lo âu khiến Giang Hữu không tự nhiên mà dời tầm mắt đi, lắc đầu nói: 

“Không sao, không sao mà.”

Vừa dứt lời, cánh tay Tống Vân đã ôm chặt lấy eo cô, sống mũi hơi lạnh vùi vào cổ cô dụi dụi, cơ thể anh khẽ run lên, giọng nói đầy vẻ sợ hãi: 

“Anh sợ lắm.”

Tiêu Tư Niên đứng bên cạnh, đôi chân mày nhíu chặt lại, đôi mắt đen lạnh lùng như muốn ngưng tụ thành thực thể phóng thẳng về phía Tống Vân.

Cái gã đàn ông này đúng là mặt dày mày dạn, cứ yếu đuối nũng nịu đòi an ủi, chẳng có chút dáng vẻ nam nhi nào cả.

Vương Lệ Lệ nhìn Tống Vân, rồi lại nhìn Tiêu Tư Niên, đều là thần tượng cả, giúp bên nào cô cũng không đành lòng. 

Thôi thì cúi đầu xuống, mắt không thấy tâm không phiền.

Giang Hữu vùng vẫy một lúc nhưng không thoát ra được, đành bất lực nói: 

“Tống Vân, thật sự không sao mà, anh buông tôi ra trước đã.”

Lần nào Tống Vân cũng làm những hành động thu hút sự chú ý của người khác, nếu không phải tận mắt chứng kiến bộ dạng lúc anh phát bệnh, chắc cô đã nghĩ anh đang diễn kịch rồi.

Nghe cô nói vậy, Tống Vân dù không cam tâm nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay.

Lúc nãy Giang Hữu chưa nhìn kỹ Tống Vân, giờ mới nhận ra anh không đeo khẩu trang, đang khẽ cắn môi dưới, đôi mắt long lanh nhìn cô chớp chớp, đuôi mắt hơi ửng đỏ, trông vừa mong manh vừa tủi thân.

Cứ như thể người bị dội nước là anh vậy.

Cô: “...”

“Giang Hữu.” 

Tiêu Tư Niên khẽ gọi cô một tiếng, bước tới trước mặt cô, dùng cơ thể mình ngăn cách tầm mắt của chàng thiếu niên phía sau.

Đôi mắt đen như loài báo trong đêm nhìn thẳng vào mắt cô, giọng anh trầm xuống: 

“Kết bạn Douyin đi, lúc nào rảnh tôi sẽ nhắn cho em. Đúng rồi, không phải bạn em nói em chưa có bạn trai sao?”

Giang Hữu lấy điện thoại từ trong túi ra, dù sao cũng đã hẹn đi ăn cùng nhau mà.

Cô quét mã QR của anh, ảnh đại diện là hình toàn thân anh đang mặc bộ đồ Olympic đỏ trắng. 

Ngay sau đó, nghe thấy câu hỏi sau của anh, cô có chút chột dạ đáp: 

“Đúng, đúng là chưa có ạ.”

Nói đi cũng phải nói lại, số lần Hạ Ngôn nhắn tin cho cô ngày càng ít đi, nhìn dấu hiệu này thì có vẻ cô sắp bị chia tay bằng bạo lực lạnh rồi.

Nghĩ đến đây, khóe môi cô hơi nhếch lên, cảm thấy vui vì sắp bớt được một rắc rối lớn, hoàn toàn không nhận ra việc Tiêu Tư Niên hỏi cô có bạn trai chưa mang đầy ý vị mập mờ.

“Ồ, vậy vị này không phải bạn trai em sao?” 

Tiêu Tư Niên bước sang một bên.

Ánh mắt đầy ác ý và lạnh lùng của Tống Vân nhìn Tiêu Tư Niên lập tức lộ ra trước mặt Giang Hữu.

Gương mặt môi đỏ răng trắng của anh lướt qua một thoáng hoảng hốt, ngay lập tức đổi sang vẻ mặt tủi thân, như một chú chó bự cúi gầm đầu xuống. 

Chỉ một giây sau, anh lại lén ngẩng mắt lên trộm nhìn phản ứng của cô gái.

Cái anh Tống Vân này làm gì thế không biết? Giang Hữu liếc nhìn một cái rồi giải thích: 

“Anh ấy là đồng hương của tôi, gia đình anh ấy nhờ tôi chăm sóc giúp.”

Tiêu Tư Niên nhướn mày: “Hóa ra là đồng hương sao? Tôi thấy cậu ta thân thiết với em quá, cứ ngỡ là bạn trai em chứ.”

“Không phải, không phải đâu, tôi và anh ấy không phải quan hệ đó.”

Cô lắc đầu. 

Đúng là Tống Vân rất thích bám lấy cô, lúc đầu cô không quen nên hay né tránh, nhưng lâu dần cũng thành thói quen.

Mà khoan đã, sao chủ đề cứ xoay quanh việc cô có bạn trai hay không thế nhỉ?

Tống Vân mím môi, nhìn dáng vẻ cô cố gắng phủ sạch quan hệ, trái tim anh như bị dao cắt, đau nhói.

“Đã không phải, vậy thì vị bạn học Tống Vân này.”

Gương mặt điển trai của Tiêu Tư Niên dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ và sắc sảo, anh nhìn Tống Vân bằng đôi mắt sâu thẳm như đầm nước: 

“Sau này nên chú ý khoảng cách một chút, nếu không sẽ làm hỏng danh tiếng của con gái nhà người ta. Anh thấy tôi nói có đúng không?”

Tống Vân ngước mắt, hai ánh nhìn chạm nhau giữa không trung, đôi mắt màu trà trong vắt bỗng nhiễm vài phần hung bạo.

Thật đáng ghét, nếu trước đó chỉ muốn "khai tử" anh trong truyện tranh, thì bây giờ anh thực sự muốn giết quách anh ta cho rồi.

Tiêu Tư Niên cũng chẳng phải hạng vừa để bị dọa sợ. 

Nhất thời, không khí xung quanh hai người như đông đặc lại, nồng nặc mùi thuốc súng, dường như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa.

Giang Hữu đứng đó có chút lúng túng không biết làm sao. 

Tiêu Tư Niên mặt lạnh nhưng tâm tốt, nghĩ cho danh tiếng của cô cũng không sai. 

Tống Vân không muốn nhường bước cũng có thể hiểu được. 

Chuyện này bảo cô phải mở lời thế nào đây?

Biết thế tối qua cô đã không ăn vây cá, không ăn thì hôm nay đã không đau bụng, không đau bụng thì đã không bị dội nước, không bị dội nước thì giờ đã chẳng phải đứng đây bối rối thế này.

Cô đưa ánh mắt cầu cứu về phía Vương Lệ Lệ.

Vương Lệ Lệ vốn có chỉ số cảm xúc khá cao, thấy vậy liền ra mặt hòa giải: 

“Giang Hữu, cậu đói chưa? Tụi mình đi ăn trưa thôi nào.”

Nói rồi cô ấy kéo tay Giang Hữu, ghé sát tai nói nhỏ: 

“Chuyện của Tống Vân, về ký túc xá mình sẽ nói-cho-cậu-nghe-từ-từ.”

Mỗi khi Vương Lệ Lệ nhớ lại những hành động mất hình tượng trước mặt thần tượng bấy lâu nay, một luồng hổ thẹn lại trào dâng như sóng biển, khiến cô ấy chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống ngay lập tức.

Ai mà ngờ cái người che chắn kín mít kia lại là một chàng trai đẹp như bước ra từ truyện tranh chứ. 

Cô ấy thề, đây là người đẹp nhất mà cô từng gặp ngoài đời từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ.

“Hả?” 

Giang Hữu chớp mắt hỏi nhỏ lại, sao cô cảm thấy Lệ Lệ nói chuyện cứ như đang nghiến răng nghiến lợi thế nhỉ?

Cô đâu có lừa bạn về chuyện của Tống Vân đâu?

Cuối cùng, bốn người họ cùng đến một nhà hàng có không gian thanh tĩnh.

Trên bàn bày biện đầy những món ăn ngon lành bắt mắt, khiến người ta nhìn thôi đã thèm.

Tiêu Tư Niên nhẹ nhàng đặt đũa xuống, mở lời: 

“Giang Hữu, về chuyện em bị dội nước, tôi đã báo với hiệu trưởng rồi. Khu vực nhà vệ sinh đó không lắp camera, nhưng dựa trên cái tên Mạnh Vãn Vãn mà em cung cấp, đã tìm ra được mấy đối tượng tình nghi. Hiện tại đang tiến hành thẩm vấn thêm.”

Nói xong, anh bưng ly nước trước mặt lên nhấp một ngụm, dừng lại một chút rồi bổ sung: 

“Nếu họ không thừa nhận thì cũng chịu thôi, vì không có bằng chứng gì cả. Nhưng dù kết quả thế nào, hiệu trưởng cũng sẽ bồi thường cho em năm mươi triệu đồng.”

Bị dội nước một cái mà được hẳn năm mươi triệu!

Giang Hữu hơi há miệng kinh ngạc, cảm thấy tài vận năm nay của mình đúng là vượng phát. 

Chỉ cần bình thường tiết kiệm thêm một chút, sau khi tốt nghiệp cô đã có thể mua được một căn nhà nhỏ cho riêng mình ở quê rồi.

Đến lúc đó, một cô gái như cô sẽ có thêm phần tự tin, cũng làm bố mẹ nở mày nở mặt với họ hàng.

Cô vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn anh nhiều lắm.”

Chuyện này Tiêu Tư Niên hoàn toàn có thể làm ngơ, Giang Hữu cũng biết rõ mình không bị thương tích gì đáng kể, sau một hồi lùm xùm mà không có kết quả rõ ràng thì cuối cùng cũng sẽ trôi vào quên lãng, hoặc cùng lắm chỉ được bồi thường vài trăm nghìn là xong.

Lúc đầu cô đã nghĩ coi như mình xui xẻo, không ngờ Tiêu Tư Niên lại giúp đỡ tận tình như vậy. 

Chẳng trách anh có nhiều fan đến thế, đúng là một người cực kỳ tốt bụng.

Từ nay về sau, cô chính là người hâm mộ trung thành nhất của Tiêu Tư Niên.

Cô gái hướng nội có đôi mắt sáng lấp lánh, lúc nói lời cảm ơn giọng hơi run run nhưng đầy sự chân thành.

Tiêu Tư Niên nhìn cô sâu sắc, yết hầu khẽ chuyển động. 

Trước đây không phải anh chưa từng gặp cô gái nào làm mình rung động, nhưng lần này cảm giác thật khác biệt.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc