(NP) Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si

Chương 38: Chột dạ

Trước Sau

break

"Ăn cơm là quan trọng nhất, Tống Vân anh muốn ăn gì? Để tôi đặt đồ ăn cho."

Giang Hữu dùng tay trái xoa xoa vành tai đang nóng bừng để bình ổn nhịp tim. 

Cô cụp mắt xuống, tay phải lấy điện thoại mở ứng dụng đặt đồ ăn, ngón cái lướt nhanh trên màn hình:

"Ăn cơm chân giò nhé? Hay cơm gà? Hay là ăn bún? Mì xào Tân Cương? Bún ốc? Hay bún trộn Nam Xương?"

Cánh môi cô mấp máy liên tục, Tống Vân nhìn chằm chằm vào vệt hồng ấy, yết hầu khẽ lăn động, ánh mắt có chút ngẩn ngơ.

Đẹp quá, muốn hôn.

Trong đầu anh hiện lên những lời Tống Văn Tịch từng nói: 

"Anh trai, anh có một đối thủ rất mạnh là Hạ Ngôn. Anh ta là người có gia thế và ngoại hình đều hoàn hảo, nếu anh không giành được sự ưu ái và yêu thích của Giang Hữu, với tính cách của anh ta, tuyệt đối sẽ không để anh được ở bên cạnh chị ấy đâu."

"Tống Vân, Tống Vân?"

Tống Vân chậm rãi giơ tay, đeo lại khẩu trang thật ngay ngắn, khẽ nói: 

"Anh muốn ăn ở nhà ăn."

Giang Hữu lộ vẻ nghi hoặc, hỏi lại cho chắc: "Anh xác định chứ?"

Vừa nãy lúc ở nhà ăn, anh trông cứ như sắp ngất đến nơi rồi mà.

Tống Vân khẽ gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Anh muốn thử xem sao."

Thấy anh có ý muốn cố gắng, Giang Hữu cũng không nói gì thêm, lẳng lặng dẫn anh đi đường vòng xa hơn một chút, chọn lối vào phía Tây Nam của nhà ăn.

Làm vậy có thể tránh được đám đông đang hò reo lúc nãy.

Lúc này số lượng người trong nhà ăn đã giảm đi gần một nửa so với vừa nãy, nhưng vẫn rất náo nhiệt.

"Chúng ta phải qua đây lấy khay và đũa trước, sau đó mới qua bên kia xếp hàng lấy cơm." Giang Hữu vừa nói vừa bước lên phía trước.

Tống Vân đi phía sau vươn bàn tay thon dài sạch sẽ, ngoan ngoãn cầm lấy một chiếc khay inox, sau đó lấy thêm một đôi đũa.

Vì vóc dáng cao ráo nổi bật, lại thêm việc đeo khẩu trang kín mít và mặc bộ quần áo dày cộp giữa tiết trời mùa hè nóng nực, anh trông cực kỳ thu hút sự chú ý.

Bất cứ ai đi ngang qua cũng không nhịn được mà liếc nhìn anh thêm vài cái, đúng kiểu "hạc giữa bầy gà".

Giang Hữu khén lút quan sát Tống Vân, thấy anh không có biểu hiện gì bất thường mới yên tâm.

Thực tế, Tống Vân giấu dưới lớp quần áo là một trạng thái căng thẳng đến mức gần như suy sụp, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng sẽ có một đám người hung thần ác sát lao ra, không nói chẳng rằng mà trói nghiến anh mang đi.

Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng của cô gái nhỏ, anh lại không thấy sợ hãi đến thế nữa.

Giang Hữu lấy cơm xong liền đặc biệt chọn một góc khuất ít người, để Tống Vân ngồi phía trong sát tường, còn cô ngồi phía ngoài.

Chàng thiếu niên nhìn phần cơm trước mặt, nghe những âm thanh ồn ào trong không gian, động tác tháo khẩu trang bỗng trở nên ngập ngừng.

Anh biết ngoại hình của mình rất nổi bật, rất đẹp, mỗi lần lộ mặt là ánh nhìn xung quanh sẽ tăng lên gấp bội, thậm chí còn có người vây quanh.

Giang Hữu đã ăn được mấy miếng cơm mới phát hiện anh nãy giờ vẫn bất động, tay vẫn giữ tư thế định tháo khẩu trang, cô cứ ngỡ anh không muốn lộ mặt ở nơi công cộng.

Cô tiện tay cầm cuốn sách mở ra, dựng đứng giữa bàn, cười bảo: 

"Xong rồi nè, thế này thì người khác sẽ không thấy anh ăn cơm nữa."

Tim Tống Vân bỗng đập nhanh hơn, vành tai ửng hồng, lí nhí: "... Cảm ơn em."

"Không có gì đâu, dù sao em gái anh cũng nhờ tôi chăm sóc anh mà," cô vừa cúi đầu ăn cơm vừa nói một cách thản nhiên.

Tống Vân ngẩn ra, khẽ cắn môi, thất vọng cúi đầu, hóa ra không phải vì bản thân anh.

Ăn xong, Giang Hữu theo bản năng nhìn sang bên cạnh. 

Chàng thiếu niên chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, ăn uống khoan thai, vô cùng tao nhã, hệt như một vị thiếu gia bước ra từ gia đình quyền quý thời dân quốc... 

Giống như Hạ Ngôn vậy, rất thuận mắt.

Không biết có phải vì Tống Vân còn sợ người lạ hơn cả cô, hay vì đối mặt với Tống Vân cô luôn ở vị trí chủ động mà cảm giác "sợ đám đông" của cô bỗng biến mất.

Cô quan sát, thấy đối phương càng ăn càng chậm, đầu càng lúc càng thấp, người lảo đảo như sắp ngất rồi đâm đầu vào khay cơm.

"!" 

Giang Hữu giật mình, vội vàng đứng dậy đỡ lấy trán anh, mới phát hiện mặt anh đỏ gay đỏ gắt, nóng hầm hập.

"Anh sao thế, bị say nắng à?"

Tống Vân lắc đầu, bàn tay trên trán anh thật mát, một luồng điện như chạy dọc sống lưng khiến cả người anh không tự chủ được mà rùng mình một cái.

Anh choáng váng nói nhỏ: "Em cứ nhìn anh như vậy, tim anh đập nhanh quá, sắp chịu không nổi rồi."

Giang Hữu: "..."

Đúng là một đứa trẻ mong manh.

"Tôi không nhìn nữa, anh mau ăn đi." 

Cô ngồi lại chỗ cũ, lấy điện thoại ra.

Hạ Ngôn đã gửi rất nhiều tin nhắn đến:

[Hữu Hữu, xem nè, đây là ngôi trường anh theo học. (Kèm theo một bức ảnh phong cảnh)]

[Còn em? Giờ đang làm gì thế?]

[Giờ là chín giờ giờ Kinh Thành, em có nhớ anh không?]

[Xem vị giáo sư này đi, là bạn của ông ngoại anh, bình thường quản anh nghiêm lắm.]

[Đây là bữa trưa của anh, đầu bếp từng phụ trách quốc yến đấy, em mọt sách ăn uống có muốn nghỉ lễ qua đây nếm thử không?]

[Còn em? Trưa nay ăn gì?]

Đôi mày cô khẽ nhíu lại, chuyện này không giống với những gì cô nghĩ.

Đáng lẽ sau khi Hạ Ngôn rời đi, liên lạc giữa hai người phải giảm dần mới đúng, chứ không phải nồng nhiệt đến mức thái quá như hiện tại.

Có lẽ là thời gian còn quá ngắn? 

Phải đợi thêm một hai tuần nữa mới nhạt dần chăng?

Nhưng cô thật sự thấy chột dạ quá, khi mà cứ để Tống Vân ở bên cạnh thế này.

Cô hờ hững dùng những bộ nhãn dán vạn năng để trả lời Hạ Ngôn. 

Vừa nhắn được vài câu, Tống Vân đã rụt rè chạm nhẹ vào cô: "Giang Hữu, anh ăn xong rồi."

Ăn xong rồi á? 

Vừa nãy rõ ràng vẫn còn thấy trong khay của anh còn rất nhiều cơm và thức ăn mà?

"Được rồi, ăn xong thì chúng ta đi thôi."

Giang Hữu cất điện thoại, dạy Tống Vân cách dọn khay cơm sau khi ăn xong.

"Nếu anh thực sự ăn không nổi thì đổ cơm vào cái thùng màu trắng kia." 

Giang Hữu chỉ tay vào thùng trắng.

“Sau đó để khay vào đây, đũa để riêng ra, thế là xong."

Khóe môi Tống Vân khẽ nhếch lên, gật đầu: "Anh biết rồi."

Tại Đại học Nam Ân, trong phòng bi-a của câu lạc bộ, Hạ Ngôn đang lười biếng tựa vào lưng ghế, tay chống cằm, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm vào dòng chữ: 

[Chiều nay em nhiều tiết lắm, đi nghỉ trước đây, tạm biệt!] rồi ngẩn người.

Thời khóa biểu của Giang Hữu anh cũng có một bản, chiều nay cô chỉ có duy nhất một tiết Tiếng Hán hiện đại, vậy đây là sao?

Tại sao chứ? 

Rõ ràng hôm chia tay vẫn còn tốt đẹp lắm mà.

Anh nghiến răng, một luồng chiếm hữu cuồng bạo như cơn lốc xoáy quét sạch đất trời, đang gặm nhấm lý trí anh với tốc độ kinh hoàng.

Bình thường Hạ Ngôn có vẻ thờ ơ tự tại, nhưng điều đó không có nghĩa anh là người hiền lành.

Hiện tại có một giọng nói đang vang lên trong đầu anh: 

"Cô ấy đang lừa dối mày, bất kể là vì lý do gì, phải bắt lấy cô ấy ngay lập tức, nhốt lại, cô ấy mới có thể mãi mãi thuộc về mày."

Bên cạnh bàn bi-a.

Tiết Doãn với mái tóc húi cua và khuyên tai vừa đánh xong một đường bóng, thấy bộ dạng hồn xiêu phách lạc của anh Hạ thì hỏi Lộc Thời Án bên cạnh: 

"Anh Hạ sao thế nhỉ?"

Bình thường trông thoát tục lắm mà, sao giờ lại cái bộ dạng lo âu buồn khổ thế kia? 

Chẳng giống anh ấy chút nào.

Lộc Thời Án cúi người, nửa thân trên gần như dán sát vào mặt bàn. 

Động tác này làm chiếc sơ mi đen bó chặt vào lưng anh, phô diễn hoàn hảo bờ vai rộng và vòng eo thon.

Ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay săn chắc, lòng bàn tay trái chống trên mặt bàn, tay phải nắm chặt cơ, hổ khẩu ghì sát cán cơ, cẳng tay và bắp tay tạo thành một góc gần 90 độ.

Cổ tay khẽ rung, quả cầu trắng bắn trúng mục tiêu một cách chính xác. 

Kèm theo một tiếng động lọt lưới êm tai, anh thong thả đứng dậy: 

"Tất nhiên là vì chị dâu rồi."

Nghĩ đến cô gái nhỏ vừa bỏ chạy trong hoảng loạn, Lộc Thời Án liếm nhẹ môi dưới rồi lại cúi người xuống. Lần này vì phân tâm, anh chẳng vào được quả nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc