Giang Hữu như bị rút cạn toàn bộ sức lực, sau khi mọi chuyện kết thúc, cô đổ gục xuống giường và chìm vào giấc ngủ sâu.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, màn đêm buông xuống, cả thế giới dần chìm vào tĩnh mịch, nhưng cô vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Trong đêm tối, Hạ Ngôn khẽ khàng bước vào phòng, cẩn thận từng chút một bôi thuốc cho Giang Hữu.
Sau khi xong xuôi, anh để cô tựa vào lòng mình, cùng nhau chìm vào giấc mộng.
Trưa ngày hôm sau, mùi thức ăn thơm phức thoang thoảng trong không khí khiến cô gái đang đói bụng cồn cào mơ màng mở mắt, chật vật ngồi dậy trên giường.
Căn phòng xa lạ, chiếc áo sơ mi trắng quá khổ trên người, đôi mắt Giang Hữu đầy vẻ mờ mịt, vì ngủ quá lâu nên nhất thời cô không phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thực.
Cho đến khi ý thức dần tỉnh táo, cô nhớ lại việc mình đến đây dọn dẹp, sau đó nâng cấp thành đầu bếp, rồi nụ hôn với chủ nhà và sau đó là...
Trời đất ơi!
Toàn bộ gương mặt Giang Hữu đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.
Cô? Một cô gái bình thường, thực sự đã cùng chàng thiếu niên cao sang, xinh đẹp kia...?
Không dám nghĩ tiếp nữa, cô dùng hai tay vỗ vỗ vào đôi gò má nóng hổi, cố ép mình không hồi tưởng lại những chi tiết vụn vặt, rồi tung chăn bước xuống giường.
Ngay giây phút đứng dậy, đôi chân cô run rẩy không ngừng. Cô khó khăn bước ra một bước, chân bỗng nhũn ra, ngã nhào xuống đất.
"Ui da~."
Giang Hữu nhăn mặt xuýt xoa, đôi chân không hẳn là đau mà là vô cùng nhức mỏi.
Cảm giác này giống hệt như ngày đầu tiên chạy xong 800 mét, hoặc sau khi vận động mạnh, hôm sau đi bộ leo cầu thang vậy, thật là một sự tê tái khó tả.
Hạ Ngôn bưng cháo đi vào, thấy cô đang vất vả vịn giường đứng dậy, anh nhanh chóng đặt bát cháo lên bàn, sải bước tới bế cô lên giường.
Anh xót xa nói: "Sao không gọi anh?"
Mặt Giang Hữu đỏ lựng như gấc chín, bởi bên trong chiếc áo sơ mi là khoảng không, cô chẳng mặc gì cả.
Ngồi trên giường, cô ngượng ngùng nhanh tay kéo chăn che trước ngực.
Thấy cô phòng bị như phòng trộm, Hạ Ngôn khẽ nhướng mày:
"Chỗ nào của em mà anh chưa thấy đâu? Có cần thiết phải vậy không?"
Không chỉ thấy, mà còn hôn qua rồi cơ mà.
Nhưng nhìn cô gái cứ cúi gầm mặt, vành tai đỏ rực, những lời trêu chọc suồng sã rốt cuộc vẫn không thốt ra khỏi miệng.
Anh kéo ghế lại sát bên giường, cầm bát cháo, cười nói: "Em mà không tỉnh lại là anh định đưa em đi bệnh viện rồi đấy."
Chàng trai mặc chiếc áo lót cổ chữ V bằng vải lanh, bàn tay phải trắng trẻo cân đối cầm thìa khuấy nhẹ bát cháo, múc một miếng rồi đưa lên miệng thổi một lúc.
Sau khi đảm bảo không còn nóng, anh mới đưa đến bên môi cô:
"Ngủ suốt một ngày một đêm rồi, ăn chút cháo cho ấm bụng đã."
Ánh mắt anh lười biếng mà dịu dàng, mỉm cười nhìn cô. Giang Hữu bị nhan sắc ấy mê hoặc, vô thức há miệng ăn một miếng.
Hạ Ngôn cười càng thêm phần dịu dàng.
Chàng thiếu niên vừa mới nếm trải "mùi đời", giống như loài động vật đang độ xuân thì, chẳng có lý lẽ nào để nói cả.
Khoảng thời gian đó, đôi mắt cô luôn mơ màng, thần trí không tỉnh táo, thỉnh thoảng có lúc rảnh rỗi nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, cả người cô cứ ngẩn ngơ như một con búp bê vô hồn.
"Em chắc chắn không đi Bắc Kinh với anh chứ?"
Hạ Ngôn tay xách vali đứng bên đường, cúi người hôn lên môi Giang Hữu.
Hai tháng trôi qua thật nhanh, chàng trai phải rời thành phố Thịnh An để đến Bắc Kinh nhập học, trước đó anh còn phải tham dự một buổi tiệc gia đình.
Anh rất muốn đưa Giang Hữu đi cùng, nhưng lần này, cô gái nhỏ đã kiên quyết từ chối anh.
Nghĩ rằng cô xấu hổ, hoặc vì thấy gặp phụ huynh quá sớm nên không bằng lòng.
Hạ Ngôn không ép buộc cô đi cùng, chỉ là lúc sắp đi, anh vẫn không cam tâm mà hỏi lại lần nữa.
Giang Hữu lắc đầu, mỉm cười nói: "Anh đi mau đi, kẻo không kịp chuyến bay bây giờ."