(NP) Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si

Chương 25: Xác nhận quan hệ (Thượng)

Trước Sau

break

Giang Hữu não nề cúi đầu, cô hoàn toàn quên mất vẫn còn chuyện này.

"Vậy... Ngày mai em qua lấy sau nhé." Cô nhỏ giọng lên tiếng.

"Tại sao?" Hạ Ngôn nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Cô gái nhỏ lúc này trông như một chú chim cút nhút nhát, cứ cúi gầm mặt xuống, anh chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của cô.

Anh đưa đầu lưỡi liếm nhẹ vành môi, rồi lại mím môi, cười như không cười nói: 

"Sắp đến nơi rồi, nhanh lắm."

Chàng trai đã khôi phục lại trạng thái bình thường, không còn vẻ mặt lạnh lùng hay dịu dàng đến mức rợn người nữa, mà lại rạng rỡ, tràn đầy sức sống như mọi khi.

Xe vừa dừng hẳn, Giang Hữu đã vội vã mở cửa xe lao ra ngoài.

Ha ha, ở đây đâu phải là lưng chừng núi, anh còn định ngăn cô lại sao?

Bên trong xe, Hạ Ngôn khẽ nhướng mày nhìn theo bóng lưng đang chạy trốn của cô gái, anh thong thả tháo dây an toàn rồi bước xuống xe.

Chưa đầy năm phút sau, Giang Hữu đã lủi thủi quay trở lại.

Cô nhìn thấy chàng trai đang tựa lưng vào thân xe, dáng người cao ráo đứng thẳng, bờ vai rộng và vòng eo hẹp cực kỳ thu hút. 

Ngón trỏ tay phải anh đang thong thả xoay tròn chiếc chìa khóa xe, ánh mắt lười biếng, đầy vẻ ung dung chờ đợi cô.

"Quay lại rồi à?" 

Hạ Ngôn huýt sáo một tiếng đầy vẻ phong lưu, anh tiến lại gần, ôm lấy eo cô dắt vào thang máy.

"Sao em không nhấn nút tầng một?" 

Bàn tay anh đặt trên eo cô khẽ nhéo nhẹ một cái, trêu chọc hỏi.

Giang Hữu cúi đầu, vành tai đỏ bừng không nói lời nào.

Ai mà ngờ được cửa ra vào ở tầng hầm gửi xe lại bị khóa chứ, biết thế cô đã chạy thẳng vào thang máy cho rồi.

Vào đến căn hộ cao cấp, cô nhìn Hạ Ngôn chốt chặt cửa lớn, khó khăn nuốt nước bọt một cái rồi run rẩy lên tiếng:

"Cái đó... Hạ Ngôn, chúng ta nói chuyện một chút được không?"

"Được chứ." 

Mái tóc đen của Hạ Ngôn trông rất ngông cuồng, gương mặt tuấn tú lộ vẻ vô cùng vui vẻ, anh bước vào phòng ngủ.

"Vào đây rồi nói."

Giang Hữu đứng ngẩn ngơ ở phòng khách hồi lâu, cuối cùng cắn răng, hạ quyết tâm bước vào phòng của chàng trai.

Ngoại trừ lần đầu tiên đến dọn dẹp vệ sinh, đây là lần thứ hai cô bước vào căn phòng này.

Chiếc vali mở tung ở góc phòng, máy tính xách tay và dây sạc đặt trên bàn, chiếc áo khoác vắt trên ghế... Và cả hương thơm trái cây thanh mát đặc trưng của chàng trai tràn ngập khắp không gian.

Hạ Ngôn kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra hai hộp bao cao su Okamoto, sau đó thong thả đứng dậy đi tới trước bàn, kéo ghế ra rồi ngồi xuống với tư thế hai chân rộng mở.

Anh ném một hộp lên bàn, những ngón tay trắng trẻo, thon dài và rõ từng khớp xương nhanh chóng xé mở lớp vỏ bọc của hộp còn lại.

Anh đếm thử, bên trong chỉ có năm chiếc.

Đại thiếu gia họ Hạ chẳng cần suy nghĩ, vươn tay cầm lấy hộp còn lại trên bàn và xé tiếp.

Vừa xé, anh vừa ngẩng đầu nhìn Giang Hữu đang đứng thẫn thờ ở cửa.

Anh thong thả, dịu dàng giải thích: "Hồi sáng anh không phải vì khát mới đòi uống Coca, mà là để điều em đi chỗ khác để anh mua bao cao su đấy."

Giang Hữu bừng tỉnh, khẽ há miệng. Cái... Cái gì cơ? Anh có ý gì đây?

Chẳng trách lúc sáng cô nhân viên thu ngân lại nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ đến vậy.

Hạ Ngôn rũ mắt suy nghĩ, mười chiếc đối với con gái có phải là hơi nhiều quá không nhỉ?

Anh lấy ra bốn chiếc nhét ngược vào hộp, nhưng lại không muốn bản thân chịu thiệt. 

Anh do dự một lát rồi lấy thêm hai chiếc nữa từ trong hộp ra, sau đó đứng dậy, làm bộ lén lút giấu tám chiếc xuống dưới gối.

Giang Hữu đờ đẫn nhìn cảnh tượng đó, cái người này đúng là chẳng thèm giấu giếm chút nào mà!

"Đúng rồi, em muốn nói chuyện gì với anh?" 

Hạ Ngôn đi tới trước mặt cô, tay phải luồn từ eo lên phía sau lưng, lần mò dọc theo sống lưng cô cho đến khi bàn tay lớn nắm lấy phần gáy mỏng manh rồi kéo nhẹ ra sau.

Giang Hữu buộc phải ngửa mặt lên, đường cong ở cổ bị kéo dài, hoàn toàn phơi bày trước mắt người đàn ông.

Hạ Ngôn khép hờ hàng mi dài như lông vũ, nghiêng đầu hôn lên giữa cổ cô.

Cánh tay bên eo ngày càng siết chặt, cô nhìn lên trần nhà màu kem, trong lòng vô cùng hoảng loạn: 

"Hạ Ngôn?"

"Hửm?" 

Một tiếng đáp trầm khàn phát ra từ cổ họng anh, đánh thẳng vào nhịp tim cô.

"Chúng ta là bạn bè mà..." 

Dù là đối tượng mập mờ, nhưng cũng chưa đến mức có thể lên giường với nhau chứ.

Giang Hữu luôn cho rằng hai người đang trong mối quan hệ mập mờ trên mức tình bạn, và cô cũng nghĩ anh nghĩ như vậy.

"Bạn bè?"

Trong căn phòng, tiếng mút mát dừng lại, Hạ Ngôn ngẩng đầu lên, sắc mặt sa sầm xuống, trông vô cùng đáng sợ.



 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc