Cô cười gượng gạo, chẳng hiểu Lộc Thời Án tự dưng nói câu đó là có ý gì? Là muốn cô khen anh ta sao? Hay là định thế nào?
Dù sao thì cứ khen người ta một câu chắc cũng chẳng sai đâu nhỉ? Giang Hữu vốn là kẻ khờ khạo trong giao tiếp, liền lên tiếng khen ngợi:
"Thì chắc chắn rồi, anh vừa cao vừa đẹp trai, khí chất lại còn rất tốt nữa..."
"Em thấy tôi đẹp trai thật à?"
Nghe thấy trọng điểm, Lộc Thời Án hơi nhướng mày, anh rời lưng khỏi bức tường, bước tới đứng trước mặt cô.
Tay phải anh đút túi quần, cúi người ghé sát nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của cô, khóe môi thoáng hiện nụ cười nửa miệng.
Chàng trai này tuy không đẹp bằng Hạ Ngôn, nhưng đứng giữa đám đông cũng là một sự tồn tại vô cùng rực rỡ. Nếu là trước kia, cô ngay cả cơ hội gặp mặt những người thế này cũng chẳng có.
Hơn nữa khoảng cách quá gần khiến mặt Giang Hữu nóng bừng, cô cụp mắt xuống, hai tay vô thức siết chặt lấy nhau.
Trong lòng thầm nghĩ: Hóa ra cũng là một mỹ thiếu niên tự luyến, mới được khen một câu đã vui vẻ đến thế này.
"Lộc Thời Án, anh cũng ở đây à!"
Đúng lúc này, một giọng nữ trong trẻo, êm tai như tiếng chuông vang lên từ đằng xa.
Đôi lông mày thanh tú của Lộc Thời Án khẽ nhíu lại, lộ vẻ không vui vì bị làm phiền.
Ở cạnh anh Hạ lâu ngày, "gần mực thì đen, gần đèn thì rạng", trên người anh ít nhiều cũng lây chút hơi hướm thích giả vờ làm người tốt.
Anh đứng thẳng người dậy, khi xoay người lại thì trên mặt đã khôi phục nụ cười như ngày thường.
Đó là Tống Văn Tịch và anh trai cô ấy, Tống Vân.
"Tống Văn Tịch, Tống Vân."
Lộc Thời Án nhếch môi chào hỏi xã giao một tiếng.
"Hi hi."
Tống Văn Tịch sở hữu mái tóc xoăn dài như sóng đại dương, bộ đồ Chanel màu hồng nhạt càng tôn lên vóc dáng yêu kiều của cô ấy.
Đôi đồng tử trong veo sáng ngời, đôi lông mày liễu cong cong, làn da trắng ngần không chút tì vết ửng hồng nhè nhẹ, đẹp đến mức khiến sắc xuân cũng phải lu mờ.
"Vị này là?"
Lúc nãy cô ấy vừa nhìn thấy Lộc Thời Án đang ép sát cô gái nhỏ vào tường, bộ dạng đó trông cứ như muốn "ăn tươi nuốt sống" đối phương đến nơi.
Ai cũng biết Lộc Thời Án vốn thích kiểu mỹ nhân dáng cao chân dài, nhan sắc lộng lẫy và có chút sắc sảo.
Mà cô gái trước mắt này nhìn không rõ mặt, nhưng chiều cao rõ ràng chưa đến một mét bảy, chắc là một mét sáu lăm cũng chẳng tới, vì thế Tống Văn Tịch mới có chút do dự hỏi.
Lộc Thời Án ngẩn ra, khẽ há miệng, nhưng năm chữ "bạn gái của Hạ Ngôn" thế nào cũng không thốt ra được.
Anh thầm nghĩ chắc là vì anh Hạ chưa từng tuyên bố có bạn gái nên anh mới không thể nói ra.
Đúng thế, chắc chắn là vậy rồi.
Anh đem tất cả những cảm giác bất thường này đổ lỗi cho việc anh Hạ dặn phải chăm sóc Giang Hữu chu đáo, nên anh mới quan tâm cô quá mức như vậy.
Hoàn toàn quên mất rằng lúc mới đầu, dù có chăm sóc Giang Hữu thật nhưng trong lòng anh chẳng hề gợn chút sóng lòng nào.
"Bạn thôi." Anh nghe thấy giọng mình vang lên như vậy.
Người trong cuộc thì u mê, nhưng kẻ ngoài cuộc như Tống Văn Tịch lại nhìn rõ mồn một, Lộc Thời Án chắc chắn có ý với cô gái này.
Nhưng hôm nay đến đây là có việc chính, không phải để hóng chuyện bao đồng.
Cô ấy gật đầu, cười nói tiếp: "Người trong mộng của anh trai tôi có thể sẽ đến lễ hội này, tôi đã cử người đi tìm rồi. Tôi gửi bức chân dung anh tôi vẽ cho anh nhé, anh và... Bạn của anh để ý giúp chúng tôi với?"
Tiện tay nên Lộc Thời Án cũng không từ chối. Nghĩ đến "người trong mộng", anh vô thức liếc nhìn Giang Hữu.
Lúc này, anh mới phát hiện cô gái đã trùm mũ của chiếc áo chống nắng lên từ lúc nào, đầu cúi rất thấp.
"Giang Hữu? Em đội mũ không thấy nóng à?" Ở đây làm gì có nắng đâu.
Cô không nói lời nào, chỉ đưa tay kéo vành mũ xuống thấp hơn, gần như giấu kín cả khuôn mặt vào bên trong.
Giang Hữu cũng chẳng hiểu tại sao, rõ ràng cô mới là người bị hại, vậy mà giây đầu tiên nhìn thấy tên "thần kinh" kia, phản ứng bản năng của cô lại là trốn đi, mong rằng chuyện cũ cứ thế trôi vào dĩ vãng.
Tống Văn Tịch vừa nói lời cảm ơn vừa định dắt anh trai rời đi để vừa đi vừa gửi ảnh.
Thế nhưng Tống Vân lại né tránh tay cô ấy.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của em gái, anh từng bước một tiến về phía Giang Hữu.
Lộc Thời Án cau mày, trong lòng dấy lên một dự cảm bất an, anh định ngăn lại nhưng không kịp nữa rồi.
Giang Hữu đang cúi đầu nên chưa biết chuyện gì xảy ra, cho đến khi một đôi bàn tay lớn nâng mặt cô lên.
Cô đột ngột nhìn thấy một đôi mắt màu trà lóng lánh như ánh mặt trời chiếu xuống mặt hồ khi có cơn gió thoảng qua, khiến cô sững sờ.
Tên thần kinh này tuy có vấn đề về thần trí, nhưng vẻ ngoài thực sự quá đỗi xinh đẹp, một chín một mười so với Hạ Ngôn.
Ngay trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, Tống Vân nghiêng đầu kéo khẩu trang xuống, để lộ bờ môi mỏng quyến rũ rồi không chút do dự mà hôn xuống.
Giang Hữu: "!"
Lộc Thời Án: "!"
Tống Văn Tịch: "!"
Hạ Ngôn: "!"