(NP) Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si

Chương 16: Siêu thị

Trước Sau

break

Lướt xem xong các bình luận, Giang Hữu rời giường đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng.

Một tiếng rưỡi sau, cô lén lén lút lút, dáng vẻ đầy khả nghi tiến lại gần xe của Hạ Ngôn.

Trên xe, chàng trai với mái tóc layer ngắn dày dặn, mặc chiếc sơ mi đen ngắn tay, để lộ xương quai xanh tinh xảo và gợi cảm.

Chiếc cổ cao thanh tú như thiên nga đeo hai sợi dây chuyền.

Một sợi dây xích sắt dài treo thánh giá, một sợi dây thừng đen ngắn có bọc vàng, treo một miếng ngọc trắng tròn nhỏ bằng móng tay cái.

Lúc này, anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt đào hoa lóng lánh đẹp đẽ đang chăm chú nhìn cô gái, quan sát điệu bộ như quân trộm cắp của cô khi lên xe.

Hạ Ngôn anh từ khi nào đã trở thành loại chuột nhắt không dám lộ diện thế này?

Chỉ cần anh ra ngoài, những người quen biết anh đều vắt óc tìm đủ mọi cách để tiếp cận, cốt chỉ để tạo ra vẻ ngoài như có mối quan hệ với anh.

Chỉ có cái đồ ngốc này, vừa là một hũ nút, chọc một chút mới động đậy một chút, ngốc đến mức có phần đáng yêu.

Nhưng chính con người như vậy lại có thể nắm giữ tâm trí anh.

Có lẽ giống như trò cờ thú vậy, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, anh chính là tự nguyện bị cô hàng phục.

Hạ Ngôn nhìn Giang Hữu đóng cửa xe, đầu lưỡi chạm vào răng nanh một hồi lâu mới thong thả hỏi:

"Giang Hữu, sao hôm nay em lại mặc áo khoác?"

Giang Hữu rụt vai ngồi ở ghế phụ, im lặng kéo khóa áo khoác lên tận cổ.

Nếu không phải vì trên cổ chằng chịt những dấu hôn, liệu cô có đến mức phải mặc áo khoác giữa mùa hè nóng nực thế này không? Anh còn dám hỏi!

Cô cúi đầu vì mặt đang nóng bừng, không định trả lời.

Đợi ba giây không thấy cô lên tiếng, Hạ Ngôn nhướn mày rồi rướn người sang.

Mùi hương trái cây thanh đạm trên người anh lập tức trở nên nồng đậm, bao vây lấy cô gái.

Đối với sự tiếp cận của chàng trai, Giang Hữu vẫn chưa thể thích nghi được.

Đặc biệt là khi nghĩ đến bức ảnh chụp toàn thân anh gửi tối qua, tim cô bỗng hẫng một nhịp.

Cô lấy tay đẩy nhẹ trước ngực anh, vội vàng nhìn anh, giọng nói có chút run rẩy:

"Anh..."

Vừa thốt ra được một chữ, ngón trỏ hơi lành lạnh đã lách vào cổ áo cô, miết nhẹ rồi kéo xuống, để lộ một mảng da nhỏ vẫn còn những dấu hôn chưa tan.

Hạ Ngôn liếc nhìn, khóe môi nhếch lên, tâm trạng tốt hơn vài phần.

Anh tiến tới, đặt môi lên vùng da đó mút mạnh một cái, tạo thêm một dấu đỏ ám muội mới.

Giang Hữu cảm thấy vùng cổ nóng bừng như lửa đốt, cơ thể không ngừng run rẩy, hai tay vô vọng chống đỡ giữa hai người.

Hạ Ngôn rời khỏi cổ cô, cánh môi dừng lại nơi cằm, hơi thở nóng rực phả lên gò má cô.

"Đừng để bị nổi rôm sảy đấy." 

Anh nói với giọng khàn đục, vừa hôn nhẹ lên cằm cô, vừa đưa tay giúp cô cởi áo khoác.

"Không muốn." 

Giang Hữu lập tức tỉnh táo lại, hai tay giữ chặt khóa kéo.

Tuyệt đối không thể để lộ dấu hôn mà đi ra ngoài được.

Hạ Ngôn ngẩng đầu lên, suy nghĩ một lát, thấy trong xe và siêu thị đều có điều hòa nên thôi, cứ chiều theo ý cô vậy.

"Được rồi, em vui là được." 

Anh mỉm cười dịu dàng, thành thạo khởi động xe.

Tiện tay chỉnh nhiệt độ điều hòa thấp xuống một chút, anh vững vàng đạp ga, lái xe hướng về phía siêu thị bách hóa MAX.

Giang Hữu thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Thấy chàng trai đang tập trung nhìn phía trước, cô cúi đầu chỉnh lại quần áo hơi xộc xệch, rồi lặng lẽ đưa mắt nhìn cảnh vật đang lùi dần ngoài cửa sổ.

Từ trước đến nay, cô luôn tận hưởng khoảng thời gian yên tĩnh thẩn thờ khi ngồi trên xe, vì lúc đó có thể tạm gác lại mọi phiền muộn và áp lực.

Hạ Ngôn ở bên cạnh chú ý đến điều này, anh không lên tiếng mà nhấn mở bài hát Giang Hữu từng chia sẻ trên vòng bạn bè.

Giai điệu quen thuộc của bài "Gió nổi rồi" vang lên trong xe.

Âm thanh vừa đủ, như làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ, gợn lên từng lớp sóng lăn tăn, từ từ lan tỏa khắp không gian xe.

Cơ thể Giang Hữu vốn đang căng cứng vì ở cạnh anh, nay vô thức thả lỏng ra.

Rất nhanh, xe đã đến bãi đỗ trước siêu thị.

Siêu thị này chính là nơi họ đã đến ngày hôm qua, trước cửa có mấy bức tượng điêu khắc kiểu Âu trắng muốt như tuyết, đường nét vô cùng tinh xảo.

Đỗ xe xong, Hạ Ngôn nắm tay Giang Hữu đi vào trong.

Cửa xoay sáng loáng bắt mắt, khung kim loại mượt mà thanh thoát, tựa như những đường nét mạ vàng bao quanh chiếc hộp ma thuật, toát lên vẻ sang trọng.

Tại vị trí đặt đàn piano ở giữa tầng một, vẫn là cô gái xinh đẹp mặc váy trắng hôm qua.

"Muốn anh lên đó đàn không?" 

Hạ Ngôn cúi đầu nhìn, thấy Giang Hữu đang dán mắt vào cây đàn đằng xa.

Giang Hữu vội vàng lắc đầu, đã chứng kiến khả năng hành động của anh, cô chỉ sợ mình do dự một giây thôi là anh sẽ kéo cô đi ngay.

Thấy anh không nói gì, cứ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mắt mình, Giang Hữu không kịp nghĩ nhiều, vội vàng kéo anh đi vào sâu bên trong.

Mặc dù ở bên anh, lòng hư vinh được thỏa mãn cực độ, nhưng cô không muốn chơi trội.

Cô chỉ muốn giống như Alice, sau khi lang thang ở xứ sở thần tiên thì trở về thực tại, cầm 20 vạn tệ sống một cuộc đời bình lặng không sóng gió.

Hạ Ngôn khẽ cười một tiếng, tai Giang Hữu bỗng đỏ bừng, cô muốn rút tay lại nhưng bị anh nắm chặt hơn rồi dẫn đi.

Khu thực phẩm tươi sống rất rộng lớn, đèn chùm pha lê trên trần nhà lấp lánh như ngàn sao, tỏa ra ánh sáng vàng vụn, phản chiếu lên mặt đá cẩm thạch Ý rực rỡ.

Trong tủ kính giữ lạnh trưng bày tôm hùm Boston, hàu Gillardeau của Pháp, cá hồi Na Uy, cua hoàng đế Alaska...

Trong bể nước, những con cá mú sao đỏ Úc, cá mắt kim Nhật Bản, cá tầm Nga đang tung tăng bơi lội...

Khu rau củ quả, khu rau hữu cơ chuyên biệt... Các chuyên gia dinh dưỡng lịch sự đứng bên cạnh, nhẹ giọng đưa ra lời khuyên về thực đơn cho khách hàng, trong khi các bảo mẫu đứng bên tay chân lanh lẹ chọn lựa và đóng gói.

Giang Hữu nhìn đến ngây người, hôm qua đầu óc rối bời nên cô hoàn toàn không chú ý rằng sự xa hoa của siêu thị này vượt xa tưởng tượng của mình.

Cũng may là Hạ Ngôn không biết cô đang nghĩ gì, nếu không anh thực sự muốn xoa đầu cái đồ ngốc này rồi ôm vào lòng hôn cho thỏa thích.

Sao mà quê mùa một cách đáng yêu thế không biết.

Sự xa hoa thực sự của một siêu thị không chỉ nằm ở trang trí hay dịch vụ, việc đến loại siêu thị "bình dân" này hoàn toàn là vì đại thiếu gia họ Hạ muốn bồi đắp tình cảm với Giang Hữu mà thôi.

Lúc này Hạ Ngôn cẩn thận lựa chọn nguyên liệu, Giang Hữu như một chú cừu nhỏ ngoan ngoãn, để anh dắt tay, lặng lẽ đi theo bên cạnh.

Chẳng bao lâu sau, anh đã chọn xong thực phẩm và đi về phía khu thanh toán tự động.

Khi đi ngang qua quầy thu ngân có nhân viên, nhìn thấy những hộp bao cao su Okamoto, Durex và Mingliu đặt phía trên.

Hạ Ngôn thu hồi tầm mắt, suy nghĩ một chút rồi đôi lông mày khẽ cong lên, bờ môi mỏng nở nụ cười nhẹ.

Anh buông tay Giang Hữu ra, hờ hững nói: "Giang Hữu, anh hơi khát, anh đứng đây tính tiền, em giúp anh chạy đi lấy một chai Coca lạnh nhé."

Giang Hữu không nghi ngờ gì mà gật đầu, xoay người đi về phía tủ lạnh để đồ uống.

Trong lòng cô thầm nghĩ, đã nhận 20 vạn của người ta thì cũng nên làm chút gì đó cho Hạ đại thiếu gia, vì thế cô làm việc rất hăng hái.

Đồ ngốc này... Hạ Ngôn cười khẽ, giao xe đẩy cho nhân viên phục vụ bên cạnh.

Nhân viên đeo găng tay trắng, mặc áo ghi lê nhỏ, thuần thục và cẩn thận đặt từng món đồ từ xe đẩy lên quầy thu ngân.

Cô nhân viên thu ngân vừa quét mã vạch sản phẩm, vừa lén lút liếc nhìn chàng trai cực phẩm đứng bên cạnh.

Vóc dáng cao ráo thanh mảnh, mũi cao môi mỏng, đuôi mắt đào hoa ửng đỏ đẹp đẽ. Đôi mắt như nước xuân lóng lánh đang nhìn chằm chằm vào các món đồ trên kệ bên cạnh, dáng vẻ nghiêm túc cân nhắc, đôi mày hơi nhíu lại vì khó lựa chọn.

Trong lòng cô thu ngân vô cùng phấn khích, giữa một ngày làm việc tẻ nhạt thế này mà được gặp một đại soái ca cực phẩm, quả là niềm vui bất ngờ cho cuộc đời làm "trâu ngựa".

Nhưng niềm phấn khích chưa kéo dài được mấy giây, cô đã thấy chàng trai đẹp như yêu tinh kia vươn những ngón tay rõ khớp ra, lấy năm hộp Okamoto 0.01 siêu mỏng cỡ lớn, ngay sau đó lại vươn tay lấy thêm năm hộp nữa.

Cô: "Oa!"

Hạ Ngôn đuổi Giang Hữu đi là vì sợ cô hoảng sợ, nên anh lén lút mua sau lưng cô, như vậy sẽ không làm cô sợ nữa.

Lấy xong, nhận thấy biểu cảm sững sờ của cô thu ngân, anh chậm rãi nói: "Sao vậy?"

Khóe miệng ngậm cười, mắt như ánh sao, ôn hòa như gió xuân.

Hạ Ngôn ra ngoài rất giỏi việc diễn kịch.

Cô thu ngân buộc tóc củ tỏi đáng yêu, đôi mắt to tròn linh động như mắt nai ngơ ngác nhìn anh, nhịp tim bắt đầu tăng tốc.

Ngay sau đó cô ấy mới phản ứng lại, mặt nóng bừng lắc đầu, cúi xuống tiếp tục quét mã vạch sản phẩm.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc