(NP) Chị Kế Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Sao Lại Thành Người Tình Quốc Dân Rồi?

Chương 24: Ba đại gia tộc cùng lộ diện

Trước Sau

break

"Nhặt được trên đường đấy, cảm thấy là đồ tốt nên em giữ lại thôi."

"Không ngờ lại thực sự có lúc dùng đến."

Tần Nhạc Ngu bây giờ nói dối mà mặt không đỏ, tim không loạn, để xóa tan sự nghi ngờ của Tưởng Bắc Thần, cô thậm chí còn không tiếc dùng cả "mỹ nhân kế".

"Anh xem giúp em với, thứ này nếu mang ra sảnh giao dịch thì đổi được bao nhiêu hồng tệ?"

Cái đầu nhỏ vừa mới ghé sát lại đã bị Tưởng Bắc Thần dùng ngón trỏ đẩy ra xa một chút.

"Đồ ngốc nhà cô!"

"Thứ này mà đưa cho Vân Kiêu, cậu ấy có thể làm cho cô một cái lưới bắt yêu đấy!"

Mắt Tần Nhạc Ngu sáng rực lên, vội vàng ném mạng nhện vào không gian.

Miệng không quên lẩm bẩm.

"Sao vận may của mình lại tốt thế không biết!"

Tưởng Bắc Thần cũng cảm thấy vận khí của người phụ nữ này không phải tốt bình thường.

Bị yêu thú truy sát, mấy người bọn họ ai nấy đều trọng thương.

Chỉ có cô là lành lặn không sứt mẻ gì.

Đã vậy còn kiếm được hai gốc yêu thực lục giai.

Sau khi hội quân với nhóm Sở Vân Kiêu, đặc biệt là khi thấy ai nấy đều thu hoạch đầy ắp, anh liền tuyên bố.

"Ngày mai, tôi sẽ gia nhập đại đội ngũ!"

Sở Vân Kiêu liếc nhìn anh một cái rồi hỏi.

"Nghe học đệ Khương nói, hôm nay các cậu gặp phải ba con chuột yêu lục giai?"

Vẻ mặt Tưởng Bắc Thần ủ rũ.

"Một gốc dùng để hồi phục linh lực rồi, hai gốc còn lại đều chui tọt vào túi của ân nhân cứu mạng cậu đấy."

Thấy tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình.

Ngay cả Sở Vân Kiêu cũng lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

Tần Nhạc Ngu lập tức lườm Tưởng Bắc Thần một cái cháy mặt.

"Sao anh không nói với mọi người xem tại sao em lại lấy hai gốc yêu thực lục giai!"

"Sở thiếu, ban ngày anh ta sờ..."

Chữ "sờ" vừa ra khỏi miệng, cái miệng của Tần Nhạc Ngu đã bị một bàn tay lớn bịt chặt lại.

"Tổ tông của tôi ơi! Tôi sai rồi!"

"Mấy gốc yêu thực đó đều là thứ cô xứng đáng được hưởng, tôi không xứng có được, thế đã được chưa!"

"Chuyện này coi như xong xuôi, sau này không được nhắc lại nữa!"

"Gật đầu đi thì tôi mới buông tay!"

Sau khi đạt được mục đích, Tần Nhạc Ngu dĩ nhiên cũng không thèm quấy rối thêm.

Cô xin phép Sở Vân Kiêu rồi lại ra ngoài "giải quyết nỗi buồn".

Đem hai gốc yêu thực lục giai cho Nhện nhỏ ăn hết, trông nó có vẻ đã khá hơn một chút, nhưng trạng thái vẫn ủ rũ, không có tinh thần.

"Nhện nhỏ ơi."

"Cậu mau khỏe lại đi nha."

"Hai gốc yêu thực lục giai này là tôi phải dày mặt mới xin được đấy, nếu cứ đi hỏi xin họ tiếp thì sẽ bị nghi ngờ mất."

Sợ bị người khác nghe thấy, Tần Nhạc Ngu chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng.

Thực lực quá yếu, đừng nói là yêu thực cao giai, ngay cả loại thấp giai cô cũng chẳng có khả năng tự kiếm.

Dù sao thì muốn rèn sắt cũng cần bản thân phải cứng cỏi.

Cô phải mau chóng tu luyện thăng cấp thôi.

Sau khi tự cổ vũ bản thân, Tần Nhạc Ngu lập tức tràn đầy nhuệ khí.

Trở lại trong hang, cô bắt đầu bắt tay vào tu luyện.

Cũng không biết là do đồng hồ sinh học của nguyên chủ hay của chính cô, cứ hễ đến mười một giờ là linh hồn cô lại đi gặp chu công.

Mà người ngồi bên cạnh cô là Lâm Gia Lễ lại một lần nữa mất ngủ.

Lý trí mách bảo anh.

Đừng để những hình ảnh hoang đường kia chi phối nữa.

Nhưng bàn tay anh lại chẳng hề nghe theo sự điều khiển của não bộ, cứ hễ mười hai giờ đêm là tự động đặt lên cổ tay Tần Nhạc Ngu.

Nội dung dự tri lần này khác hẳn hai lần trước.

Người phụ nữ đó tuy vẫn ăn mặc không chỉnh tề.

Nhưng người đàn ông bên cạnh đã thay đổi.

Và không chỉ có một người.

Những gã đàn ông đó, kẻ thì đầu to tai mập, kẻ thì tướng mạo tầm thường.

Tiếng kêu gào và van xin của cô.

Giống như những liều thuốc kích thích, khiến lũ đàn ông xung quanh dần dần rơi vào điên loạn.

Lâm Gia Lễ rất muốn thoát khỏi những hình ảnh đó, nhưng quy tắc của dự tri thuật không thể phá vỡ.

Một phút sau.

Khi anh mở mắt ra, gân xanh trên thái dương nổi lên cuồn cuộn mãi không tan.

Ngay cả khi hiện tại anh vẫn còn nhiều hoài nghi về người phụ nữ này, thậm chí là khinh bỉ những việc cô từng làm trước đây, nhưng anh lại không hề mong muốn những hình ảnh dự tri kia thực sự xảy ra.

Để kiểm chứng suy đoán của mình.

Những ngày tiếp theo, anh bắt đầu thường xuyên sử dụng dự tri thuật.

"Cậu nhìn thấy gì rồi?"

Sở Vân Kiêu cảm thấy Lâm Gia Lễ dạo này rất lạ lùng.

Khó khăn lắm mới bắt được cơ hội bảo bạn thân xem giúp nhân duyên của mình.

Vậy mà anh cứ chần chừ mãi không mở miệng.

"Cậu nói gì đi chứ!"

"Thấy rồi thì bảo thấy rồi, không thấy thì bảo không thấy, hay là nội dung trong đó không tiện nói cho tôi biết?"

Lâm Gia Lễ im lặng hồi lâu, sau đó tuyên bố một cách chắc nịch.

"Năng lực dự tri của tôi gặp vấn đề rồi."

Ngay trong hình ảnh dự tri vừa rồi, xuất hiện tổng cộng hai cô gái, một là Tần Nhạc Ngu, người còn lại anh không quen biết.

Nhưng rõ ràng cả hai đều có vướng mắc tình cảm với Vân Kiêu.

Kể từ khi Tần Nhạc Ngu xuất hiện.

Người thừa kế của ba đại gia tộc bắt đầu mỗi người một tâm sự riêng.

Ban ngày thì không sao, dù sao còn phải ra ngoài săn bắn, không bị phân tâm quá nhiều, nhưng hễ cứ đến đêm, ba người họ giống như vừa uống cà phê đậm đặc, chẳng có chút cảm giác buồn ngủ nào.

Ngược lại, Tần Nhạc Ngu vốn là nhân vật chính.

Mỗi ngày đều ăn ngon, ngủ kỹ.

Thi thoảng lại lừa thêm được chút yêu thực từ tay các thiếu gia, cuộc sống trôi qua không thể tốt đẹp hơn.

Mặc dù tốc độ thăng cấp hơi chậm.

Hơn mười gốc yêu thực nhất giai Sở Vân Kiêu cho, cô đều dùng hết sạch rồi.

Theo lý mà nói thì sớm đã phải nảy mầm rồi mới đúng.

Thế nhưng linh chủng kia cứ như một Na Tra mãi không chịu chào đời, lỳ lợm ở trong bụng chẳng có chút động tĩnh gì.

"Đồ háo sắc nhỏ này, linh chủng của cô có vẻ hơi ngốn yêu thực đấy nhé!"

Tưởng Bắc Thần mấy ngày gần đây rất thích đặt biệt danh cho cô, lại còn hay động chân động tay với cô một cách bí ẩn.

Ví dụ như lúc này đây.

Anh nắm lấy tay cô, lấy danh nghĩa là đang thăm dò trạng thái linh chủng của cô.

Thực chất chính là đang ăn đậu hũ của cô.

Khổ nỗi cô muốn rút tay lại cũng không được.

Bàn tay còn lại thì bị Lâm Gia Lễ nắm lấy, anh lịch sự hơn Tưởng Bắc Thần nhiều, thăm dò xong là lập tức buông tay ngay.

Trong hang đông người, anh không tiện nói ra.

Chỉ đến khi ở riêng với Sở Vân Kiêu, anh mới nói ra suy đoán của mình.

"Tình huống này tuy hiếm gặp nhưng trong cổ tịch có ghi chép lại, có một loại linh chủng được hình thành từ khí chí thuần của đất trời, độ tinh khiết còn vượt xa thiên chủng. 

Mỗi khi thăng một cấp nó thực sự tiêu tốn rất nhiều yêu thực, nhưng tương tự, năng lượng nó tỏa ra cũng lớn hơn nhiều so với những người cùng cấp."

Sở Vân Kiêu nghe xong vẫn còn hoài nghi.

"Nhưng linh chủng của cô ấy ban đầu ở trạng thái héo úa, không giống với loại linh chủng đặc biệt được mô tả trong cổ tịch. 

Tôi thấy tình trạng hiện tại của cô ấy phần lớn là có liên quan đến mấy quả trái cây kia."

Lâm Gia Lễ cũng từng nghĩ đến khả năng này.

Nhưng mọi suy đoán đều cần lý thuyết và dữ liệu để chứng minh.

"Sau khi ra khỏi bí cảnh, tôi sẽ bế quan trong phòng thí nghiệm vài ngày, cậu nhớ trông chừng người cho kỹ vào."

Lời ngoài ý tứ của bạn thân, Sở Vân Kiêu hiểu ngay lập tức.

"Yên tâm đi."

"Phía gia tộc, tôi sẽ đứng ra giải thích."

"Nhất định sẽ không để ai làm tổn hại đến cô ấy dù chỉ một chút."

Tần Nhạc Ngu rất quý mạng mình.

Cô không muốn, cũng không dám phó mặc mạng sống nhỏ nhoi của mình cho người khác bảo vệ.

Đối mặt với khó khăn sắp tới.

Cách thoát thân duy nhất cô có thể nghĩ ra là thừa cơ sơ hở mà chuồn lẹ.

Thiên hạ rộng lớn.

Cô không tin là không có lấy một chỗ dung thân cho mình.

Thế nhưng người tính không bằng trời tính.

Ngày bí cảnh mở cửa, người của ba đại gia tộc vì muốn sớm được gặp người thừa kế nhà mình nên ngay từ chín giờ sáng đã tiến vào bí cảnh.

"Vân Kiêu!"

"Gia Lễ!"

"Bắc Thần!"

Ba người phụ nữ lao lên dẫn đầu, trong mắt ai nấy đều rưng rưng lệ.

Nhìn qua là biết ngay thân mẫu của ba vị thiếu gia.

"Cái thằng bé này, bí cảnh nguy hiểm như thế, dù con có lý do trời giang đi nữa cũng không nên chọn ở lại đây chứ!"

"Con cũng vậy, mẹ hiểu tình anh em của các con sâu nặng, nhưng con có từng nghĩ đến vạn nhất con có chuyện gì thì mẹ biết sống sao không!"

"Chuyện như thế này chỉ được phép có một lần thôi, không bao giờ có lần sau nữa đâu đấy!"

Tần Nhạc Ngu nấp sau lưng mấy vị đàn anh.

Cố gắng giảm bớt sự hiện diện của bản thân đến mức thấp nhất.

Thế nhưng trong đám đông lại có kẻ không muốn cô được yên ổn, trực tiếp lôi cô ra ngoài.

"Dì ơi, chính là người phụ nữ này đấy ạ, rõ ràng còn chưa nảy mầm mà cứ cậy mình là ân nhân cứu mạng của học trưởng Sở, nhất quyết đòi vào bí cảnh cho bằng được!"

"Vào đây rồi cô ta còn không nghe theo chỉ huy, cứ một mình chạy lung tung, báo hại ba vị học trưởng phải cùng ở lại để đi tìm cô ta!"

"Nhìn các anh ấy gầy đi trông thấy thế này, cũng đủ biết một tháng qua trong bí cảnh sống gian khổ đến nhường nào rồi!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương