(NP) Chị Kế Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Sao Lại Thành Người Tình Quốc Dân Rồi?

Chương 2: Nữ chính đóa hoa trắng nhỏ

Trước Sau

break

"Linh chủng của cô vẫn chưa nảy mầm nhỉ?"

"Di chuyển trong tình trạng không có khả năng tự vệ, lại không có đồng đội đi cùng là một quyết định cực kỳ thiếu sáng suốt."

"Dạo gần đây yêu vật hoạt động khá thường xuyên, nếu cô không muốn trở thành món mồi ngon cho chúng thì tốt nhất nên kiềm chế cái sự thôi thúc muốn đi tàu hỏa lại."

Tần Nhạc Ngu cảm thấy mình đang bị coi thường.

Nhưng linh chủng nảy mầm đâu có dễ dàng như vậy.

Cô vừa không có dược tề bồi bổ, vừa không có tài nguyên tu luyện, mà quan trọng nhất là cô cũng chẳng có cái ngộ tính đó.

Thế nhưng đối phương nói cũng chẳng sai, cô hiện tại căn bản không có sức kháng cự trước yêu vật, trên đường vạn nhất gặp phải thật thì cái mạng nhỏ này coi như xong đời.

"Đa tạ Sở thiếu đã nhắc nhở!"

Nghe người ta khuyên thì mới có cơm ăn!

Sau khi trả vé, Tần Nhạc Ngu định bụng chào tạm biệt Sở Vân Kiêu.

Nhưng ngoài ý muốn lại xảy ra.

Chẳng biết từ đâu một gã đàn ông vạm vỡ lao tới, vì vội vàng mua vé nên đã trực tiếp đâm sầm vào cô, hất văng cô ra xa cả mét.

Có lẽ do cơ thể nguyên chủ quá đỗi yếu ớt nên cô cứ thế ngã sóng xoài xuống đất một cách đầy "ngoạn mục".

Đống trang sức quý giá trong túi xách cũng vì cú ngã này mà trượt khỏi miệng túi đang mở hờ, rơi lả tả ra ngoài.

Tình cảnh lúc này thật là khó xử vô cùng.

"Xin lỗi nhé."

Gã đàn ông kia tuy có lên tiếng xin lỗi nhưng nghe chẳng có chút thành ý nào.

Ngay lúc cô đang phân vân xem có nên ăn vạ đối phương một chút tiền hay không, Sở Vân Kiêu đã trực tiếp tung chân đá bay gã ta ra ngoài.

"Có bị thương không?"

Tần Nhạc Ngu lồm cồm bò dậy, đầu lắc như điên.

"Đi thôi, tôi đưa cô về."

"Không... Không cần phiền phức thế đâu, tôi tự bắt xe buýt về là được rồi."

Tần Nhạc Ngu thật sự không muốn dính dáng thêm chút nào đến người đàn ông này. Để anh ta đưa về thì sớm muộn gì cô cũng trở thành bia đỡ đạn cho đám fan cuồng của anh ta thôi.

Nhưng hình như cô cũng chẳng có quyền lựa chọn.

Sở Vân Kiêu chỉ cần liếc mắt một cái.

Đôi vai cô đã ngay lập tức xụ xuống.

Trên xe.

Tần Nhạc Ngu nép sát vào cửa sổ, cố gắng kéo dài khoảng cách với Sở Vân Kiêu hết mức có thể.

Sở thiếu dường như rất bận rộn.

Hết cuộc điện thoại này đến cuộc điện thoại khác.

Có vẻ như con yêu quái nhỏ mà họ đang tìm kiếm vẫn chưa thấy tung tích đâu.

"Một mình ra khỏi cửa mà còn mang theo nhiều tài sản như vậy, đúng là... Điếc không sợ súng."

Tần Nhạc Ngu cảm giác người đàn ông này đang mắng mình.

Nhưng cô lại chẳng dám phản bác.

Cuối cùng, sau một hồi ấp úng, cô mới lí nhí biện minh cho mình.

"Dạo này tôi túng quẫn lắm."

"Mang theo mấy thứ này chỉ là muốn đổi lấy chút tiền thôi."

"Nghe nói bên Vân Châu người ta trả giá cầm đồ cao hơn nên tôi mới định sang bên đó bán."

"Tất nhiên, tôi nói vậy không phải để anh đưa tiền báo đáp tôi đâu nhé."

Không gian trong xe bỗng im lặng trong chốc lát.

Rất nhanh sau đó, bầu không khí bị phá vỡ bởi một tiếng cười trầm thấp.

"Đưa tay đây."

"Không cần đâu, thật sự không cần cho tôi tiền đâu."

"Nếu cô cứ từ chối mãi thì tôi sẽ không đưa thật đấy."

Ngay giây tiếp theo, Tần Nhạc Ngu liền chìa cổ tay đang đeo đồng hồ ra.

Kèm theo đó là một nụ cười nịnh nọt.

"Nếu Sở thiếu cảm thấy cho tôi chút tiền mới thấy thoải mái trong lòng thì tôi cũng không phải là không thể nhận."

Sở Vân Kiêu lại một lần nữa bị cô làm cho buồn cười.

Anh mở chức năng chuyển khoản trên đồng hồ, quét mã tài khoản của Tần Nhạc Ngu rồi trực tiếp chuyển sang một con số có bảy chữ số.

6 triệu!

Tần Nhạc Ngu đếm đi đếm lại mấy lần.

Càng đếm, miệng cô càng không khép lại được.

Sở Vân Kiêu hỏi: "Đủ không?"

Tần Nhạc Ngu gật đầu lia lịa: "Cảm ơn Sở thiếu!"

Suốt quãng đường còn lại, Tần Nhạc Ngu giữ im lặng tuyệt đối.

Nhưng đó chỉ là sự yên lặng bên ngoài.

Bên trong tâm trí, cô đã bắt đầu vạch ra kế hoạch đào tẩu lần thứ hai.

"Đến nơi rồi, thưa thiếu gia."

Khi xe dừng lại, Tần Nhạc Ngu cứ ngỡ tài xế lái xe đến trường.

Nhưng nhìn kỹ lại.

Hóa ra là một trang viên cổ kính.

Thiết kế của trang viên mang đậm phong cách hoài cổ, trong vườn có hành lang dài, hồ nước, núi giả và đình hóng mát.

"Hôm nay trong vườn có tổ chức tiệc, cô cứ vào đó chơi một lát, tối tôi sẽ bảo tài xế đưa cô về."

Mấy buổi tiệc tùng kiểu này Tần Nhạc Ngu vốn chẳng muốn tham gia chút nào.

Nhưng người đã đến đây rồi.

Cô cũng không từ chối nữa.

Khi xuống xe, cô do dự hồi lâu rồi vẫn xách theo chiếc túi đựng trang sức.

Tiền bạc mà không mang theo người thì cô chẳng thấy an toàn chút nào.

Đi theo Sở Vân Kiêu vào bên trong, cô nhận được vô số những cái nhìn dò xét.

Có người tò mò.

Có người lại ngưỡng mộ và ghen tị.

Đúng là khiến cô cảm thấy như có kim châm sau lưng.

Ngay lúc cô dự định sẽ chơi ở đây một lát rồi tìm đại một lý do nào đó để chuồn lẹ, cô bỗng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Trần Hi Vi, nữ chính đóa hoa trắng nhỏ trong truyện!

Cô em kế đáng thương của nguyên chủ!

Sao cô ta lại xuất hiện ở đây!

Chẳng phải cuộc gặp gỡ đầu tiên của cô ta và Sở Vân Kiêu nên là một tháng sau sao?

Sở Vân Kiêu đã yêu cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên, và khi phát hiện ra người cứu mình chính là Trần Hi Vi, anh ta đã suýt chút nữa băm vằn nguyên chủ ra.

Cũng may nữ chính là một vị "thánh mẫu" nhỏ.

Gián tiếp cứu nguyên chủ một mạng.

Không được!

Trước khi cô đào tẩu thành công, nam nữ chính tuyệt đối không được gặp nhau sớm thế này!

"Sở thiếu!"

"Tôi muốn tự mình đi dạo một chút, anh cứ đi làm việc của mình đi!"

Tần Nhạc Ngu cố tình chắn tầm mắt của Sở Vân Kiêu đang hướng về phía Trần Hi Vi.

Đợi đến khi Sở Vân Kiêu bị bạn bè gọi đi.

Cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Quay đầu lại, cô đảo mắt quanh khu vườn một lượt và nhanh chóng khóa chặt mục tiêu cần tìm giữa đám đông khách khứa.

"Cô ra ngoài này với tôi một chút."

Sợ bị phát hiện, cô tiến lại gần Trần Hi Vi và cố tình hạ thấp giọng.

Sau khi đưa người đến một góc vắng vẻ.

Còn chưa kịp lên tiếng hỏi han.

Vị "thánh mẫu" nhỏ này đã vội vàng mở miệng cầu xin.

"Chị ơi, cầu xin chị đừng đuổi em đi, em thực sự rất cần công việc này."

Tần Nhạc Ngu đánh giá cô em kế từ trên xuống dưới một lượt.

Cái dáng vẻ xinh xắn này, cái thân hình chữ S chuẩn không cần chỉnh này, đừng nói là chín vị đại lão kia, ngay cả cô nhìn vào cũng muốn đưa tay sờ thử một cái cho biết.

"Đưa đồng hồ đây!"

Trần Hi Vi để kiểu tóc ngắn ngang tai, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, nhìn thoáng qua có phần hơi trẻ con.

Đặc biệt là khi đôi mắt đào hoa kia đẫm lệ.

Trông cô ấy thực sự đáng thương đến cực điểm.

"Em thực sự không còn tiền nữa rồi."

"Đợi em nhận lương rồi đưa cho chị được không?"

Tần Nhạc Ngu thầm mắng nguyên chủ một trăm lần trong lòng.

Một cô em gái đáng yêu mềm mại thế này.

Mà nguyên chủ làm sao có thể ngày nào cũng bắt nạt cô ấy mà không thấy cắn rứt lương tâm cơ chứ?

Mở đồng hồ của mình ra.

Quét mã tài khoản của đối phương, nghiến răng một cái, cô trực tiếp chuyển sang 100.000 tệ.

Trần Hi Vi nhìn con số vừa tăng lên trong tài khoản.

Rồi lại lén nhìn cô một cái.

Nước mắt cô ấy cứ thế rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây, càng lúc càng dữ dội hơn.

Tần Nhạc Ngu ban đầu còn tưởng cô ấy cảm động quá mà khóc.

Kết quả, cô ấy sụt sùi nói một câu:

"Chị ơi, sao chị lại chuyển cho em nhiều tiền thế này?"

"Em sợ lắm."

"Dạo này em biểu hiện không ngoan sao? Cầu xin chị đừng đem em đi tặng cho mấy hạng người không ra gì đó."

Tần Nhạc Ngu ngẩn người mất một lúc.

Khi định thần lại, cô cảm thấy vô cùng đau đầu.

"Cô, mau lên, rời khỏi đây ngay lập tức. Chỉ cần sau này cô ngoan ngoãn nghe lời, mỗi tháng tôi có thể cho cô 100.000 tệ!"

Hi Vi nhỏ nhắn lén nhìn cô hồi lâu rồi ướm hỏi một câu:

"Chị ơi, có phải chị sắp gả vào hào môn rồi không?"

"Chị đừng đột nhiên đối xử tốt với em như thế, em thực sự thấy sợ lắm đó~"

Tần Nhạc Ngu cảm thấy mình sắp phát điên đến nơi rồi.

"Còn không mau đi là tôi bán cô đi thật đấy!"

"Nhưng mà công việc này là do bạn em giới thiệu cho em, nếu em đột ngột bỏ đi thì cô ấy sẽ bị trách mắng mất."

Tần Nhạc Ngu trợn trắng mắt, trực tiếp lôi Trần Hi Vi vào phòng thay đồ của người hầu.

"Cởi quần áo ra, đưa cho tôi!"

Khi tiễn Trần Hi Vi đi, Tần Nhạc Ngu trực tiếp ném luôn chiếc túi xách đang mang theo người cho cô ấy.

"Cầm lấy hộ tôi trước đi, đợi lúc nào rảnh tôi sẽ tìm cô lấy lại sau."

Trần Hi Vi thực ra không muốn giữ hộ chút nào, nhưng cũng không dám từ chối.

Mới đi được vài bước.

Chiếc túi trong tay bỗng nhiên động đậy.

Lúc đầu Trần Hi Vi còn tưởng mình bị ảo giác.

Nhưng ngay sau đó, cô ấy thấy chiếc túi như đột nhiên có trí tuệ, bắt đầu rung lắc dữ dội.

Khi một con vật nhỏ đen thui nhảy ra khỏi túi.

Trong đầu cô ấy chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất.

Cô ấy lại sắp phải trở thành kẻ đổ vỏ nữa rồi.


 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương