(NP) Chị Kế Độc Ác Ở Học Viện Quý Tộc Sao Lại Thành Người Tình Quốc Dân Rồi?

Chương 14: Thừa nước đục thả câu

Trước Sau

break

Con người, đa phần đều ích kỷ.

Tần Nhạc Ngu cũng không ngoại lệ.

Khi bị thông báo rằng, giữa cô và nhện mắt đỏ chỉ có một bên được sống, ý nghĩ duy nhất xẹt qua não cô chính là tự bảo vệ mình.

Nhưng ý nghĩ đó còn chưa kịp thực hiện đã phải dừng lại vì hành động của nhện nhỏ.

Nó chui ra khỏi lòng cô.

Dường như không muốn liên lụy đến cô, nó cố lết cái cơ thể vẫn đang trong giai đoạn hồi phục mà bỏ chạy thục mạng về một hướng khác.

Chuột yêu thấy vậy liền quay đầu lại kêu "chi chi" mấy tiếng với đám con đỏ hỏn của mình, giống như đang hạ lệnh truy sát.

Đám thuộc hạ phía sau nhận được lệnh liền như được tiêm máu gà, hăng máu đuổi theo hướng nhện nhỏ vừa chạy trốn.

Tần Nhạc Ngu chưa bao giờ thấy bất lực như lúc này.

Muốn cứu nhện nhỏ nhưng ngặt nỗi không có khả năng.

Đến việc bảo vệ bản thân cô còn chẳng làm nổi, nói gì đến chuyện bảo vệ kẻ khác.

Nếu như trước đây, cô còn có tâm lý buông xuôi, phó mặc cho số phận, thì giờ đây, ý nghĩ "phải trở nên mạnh mẽ" đã giống như một luồng linh khí âm thầm thấm sâu vào từng ngõ ngách trong cơ thể cô.

"Cậu là một con đại yêu đúng không!"

"Hơn nữa còn là một con đại yêu cấp bậc không hề thấp!"

Bởi vì chỉ có đại yêu từ thập giai trở lên mới có khả năng tiến hóa ra linh trí giống con người, lại còn học theo từng lời ăn tiếng nói của nhân loại, nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.

"Nghe nói trong bí cảnh, yêu thú sẽ phân chia địa bàn theo cấp độ tu luyện."

"Khu vực trung tâm vì linh khí dồi dào nên là phạm vi hoạt động của đại yêu; đoạn giữa bí cảnh linh khí ít hơn một chút nên trở thành địa bàn của yêu thú trung giai; ngoại vi bí cảnh linh khí thưa thớt nhất là nơi ở của yêu thú cấp thấp."

"Trong điều kiện bình thường, chúng sẽ không tùy tiện rời bỏ địa bàn của mình."

"Một con đại yêu như cậu, không ở trung tâm bí cảnh mà chạy ra tận ngoại vi làm cái gì!"

Chuột yêu nhảy vọt một cái lên chiếc võng treo của cô.

Nó đi lại vài bước trên võng, bộ móng vuốt sắc lẹm đã cào rách mấy lỗ trên lớp lưới tơ nhện chắc chắn.

Đây rõ ràng là đang khiêu khích cô.

Nhưng kẻ yếu thì chỉ có nước chịu đòn.

Cô không muốn nhịn, nhưng buộc lòng phải nhịn.

Chuột yêu tìm một vị trí thoải mái trên võng rồi nằm vật ra đó, bắt đầu tán dóc với cô như người nhà:

"Ta tuy là đại yêu, nhưng mấy đứa con của ta mới chỉ tu luyện đến lục giai, để chúng nhanh chóng đổi được địa bàn, làm cha như ta cũng chỉ đành dắt chúng ra ngoài tìm mồi thôi."

"Chỉ là ta không ngờ hôm nay vận may lại tốt thế này, vừa vặn bắt gặp một con nhện thất giai đang lột xác thăng cấp ở đây, nếu có thể đem nó chia cho lũ trẻ ăn thịt, thì đám con ta cũng sắp đến ngày thăng giai rồi."

Tần Nhạc Ngu nghe xong mà tức đến nghẹn cổ.

Tức đến mức vành mắt đỏ hoe, nước mắt bắt đầu rơi lã chã.

"Cậu... Cái đồ... Súc sinh lấy oán trả ơn!"

"Tôi có lòng tốt cứu cậu, cậu lại lấy oán báo ân, đòi ăn thịt bạn của tôi, cậu quá xấu xa!"

Chuột yêu nghe vậy thấy rất cạn lời:

"Các cô mới quen nhau được mấy ngày mà đã thành bạn bè rồi? Ở cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, không tin tưởng bất cứ ai mới là đạo sinh tồn!"

Tần Nhạc Ngu vừa khóc vừa gào lên với chuột yêu:

"Cậu thì biết cái gì!"

"Nó tìm đồ ăn cho tôi khi tôi sắp chết đói; nó săn yêu thú cho tôi khi tôi cần thăng cấp; nó còn dệt võng cho tôi, vừa rồi gặp nguy hiểm, nó vì muốn để lại cho tôi một con đường sống mà..."

"Một kẻ vong ơn phụ nghĩa như cậu sao có thể hiểu được đức tính biết ơn đối với một con yêu thú là trân quý đến nhường nào!"

Chuột yêu bật dậy khỏi võng.

Vèo một cái, nó nhảy thẳng xuống đất.

"Ở đây tranh luận đúng sai với một đứa ngu ngốc, ta đúng là rảnh rỗi quá rồi!"

"Đi đây!"

Tần Nhạc Ngu lập tức ngừng nức nở:

"Cậu không ăn thịt tôi à?"

"Một món mồi cấp thấp đến mầm còn chưa nhú, ăn vào chẳng thấy có chút thành tựu nào, đợi khi nào cô có thực lực đủ để ta lót dạ, ta sẽ tự tìm đến cô!"

Giọng điệu của chuột yêu đầy vẻ khinh miệt.

Sau khi quẳng lại một "quả bom hẹn giờ" cho cô, nó liền ung dung rời đi.

Tần Nhạc Ngu thực ra còn rất nhiều điều thắc mắc muốn hỏi nó.

Ví dụ như.

Tại sao có một số đại yêu không nhìn thấy cô, mà có một số lại thấy được.

Và năng lực của cô phải sử dụng thế nào mới đạt được hiệu quả như ý muốn.

Chỉ tiếc là chuột yêu chuồn quá nhanh, chẳng cho cô cơ hội để hỏi han.

May mắn nhặt lại được mạng nhỏ, đối với Tần Nhạc Ngu mà nói thực ra là một chuyện đáng để ăn mừng, nhưng cô lại chẳng thể nào vui nổi.

Nhện nhỏ đang trong giai đoạn hồi phục chắc chắn không phải đối thủ của mấy con chuột yêu kia, dù có được ông trời phù hộ thì cũng khó lòng thoát khỏi lòng bàn tay của con đại yêu đó.

Nói cách khác.

Trận đối đầu này định sẵn là một ván bài tử.

Thế nhưng, Tần Nhạc Ngu có nằm mơ cũng không ngờ tới, nhện nhỏ của cô đầu óc rất linh hoạt, đánh không lại thì bắt đầu chiêu "gắp lửa bỏ tay người".

Trên một sườn núi cách đó vài cây số.

Nhóm Sở Vân Kiêu vừa mới hồi phục được chút nguyên khí thì thấy một con nhện đen nhỏ vừa quen vừa lạ, dẫn theo mấy con chuột yêu trung giai lao thẳng về phía họ.

"Chuẩn bị chiến đấu!"

Động tác của nhện nhỏ cực nhanh, trong chớp mắt đã lách vào giữa đám đông rồi biến mất tăm.

Mấy con chuột yêu đuổi theo, vì muốn bắt được nhện nhỏ nên buộc phải lao vào một cuộc tranh đoạt kịch liệt với nhóm Sở Vân Kiêu.

Đánh đến cuối cùng, đương nhiên là lũ chuột thua cuộc.

Nhưng ngay khi nhóm Sở Vân Kiêu định xử lý chiến lợi phẩm thì chuột cha đột ngột xuất hiện đầy ấn tượng.

"Là đại yêu!"

"Sao cảm giác giống hệt con chuột yêu mà chúng ta bắt về đợt trước thế nhỉ!"

Thấy chuột yêu không có ý định khai chiến với mình.

Sở Vân Kiêu liền để mặc cho nó dẫn theo mấy con chuột yêu trung giai rời đi.

Mất mấy cây yêu thực chỉ là chuyện nhỏ.

Giữ được mạng mới là quan trọng nhất.

"Con nhện yêu đâu rồi?"

"Lúc nãy đám chuột kia chắc chắn là đang đuổi theo nó."

"Đúng là một chiêu gắp lửa bỏ tay người tuyệt diệu."

"Sao nó lại nhỏ đi thế kia? Hơn nữa cơ thể dường như hơi mềm, màu sắc cũng nhạt hơn trước."

Ngay khi mọi người lấy la bàn ra chuẩn bị tìm kiếm hành tung của nhện nhỏ, nó đột ngột chui ra từ cổ áo của Tưởng Bắc Thần.

Nhảy vọt lên không trung.

Sau khi bám lên cành cây, nó lại một lần nữa biến mất.

Lâm Gia Lễ vốn là người học rộng tài cao.

Anh hiểu rõ nhất về tập tính của các loại yêu thú:

"Nó vừa lột xác."

"Nhện yêu lột xác đại diện cho việc cấp bậc của nó lại tăng thêm một bậc."

"Và giai đoạn hồi phục sau khi lột xác là lúc năng lực của nó yếu nhất, nếu không nó đã chẳng bị mấy con chuột yêu lục giai đuổi đánh như vậy."

Sở Vân Kiêu lập tức hiểu ra ẩn ý của bạn thân:

"Bây giờ truy kích, cơ hội thắng chắc chắn rất lớn."

Tưởng Bắc Thần lập tức giơ cả hai tay tán thành:

"Dù cơ hội thắng không lớn thì chúng ta cũng phải đuổi theo!"

"Thay vì đợi nó hồi phục hoàn toàn rồi lại đến nô dịch chúng ta, chi bằng nhân cơ hội này tiêu diệt nó luôn cho xong!"

Lâm Gia Lễ trực tiếp cầm la bàn, xông lên dẫn đầu:

"Vậy còn chờ gì nữa, đuổi theo thôi!"

Nhện nhỏ men theo đường cũ, quay trở về nơi trú ẩn tạm thời đêm qua.

Vì tiêu hao quá nhiều năng lượng, vừa nhảy vào lòng Tần Nhạc Ngu nó đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Thế nào gọi là mất rồi lại tìm thấy.

Lúc này mọi thứ rõ ràng đã được hiện thực hóa.

Tần Nhạc Ngu ôm lấy nhện nhỏ vô cùng yếu ớt, vừa kích động lại vừa hưng phấn.

Cô ngẩng đầu quan sát xung quanh một vòng.

Sau khi phát hiện mấy con chuột yêu kia không đuổi theo, cô cũng không dám chủ quan, bèn xách đống thức ăn nhanh chóng rời khỏi nơi cư trú tạm thời.

"Ở đằng kia, mau đuổi theo!"

"La bàn lại mất linh rồi!"

"Của tôi cũng thế!"

"Gần đây chắc chắn có thứ gì đó chặn chức năng truy tìm của la bàn, chúng ta tản ra, tìm kiếm kiểu rà quét toàn bộ khu vực này đi!"

Khi giọng nói của nhóm Sở Vân Kiêu vang lên từ cách đó không xa, Tần Nhạc Ngu lập tức hoảng loạn.

Cô tuyệt đối không được để họ phát hiện ra mình.

Nếu không, cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, quan trọng là trên tay cô còn đang xách cả đống tang vật đây này.

Trong lúc tình thế cấp bách.

Cô trực tiếp vứt bỏ đống tang vật trên tay.

Chọn cách đi người không cho nhẹ nhõm.

Nhưng một "con chim non" đến mầm còn chưa nhú như cô, dù có dùng hết sức bình sinh cũng tuyệt đối không thể đọ nổi tốc độ với mấy vị thiên chi kiêu tử kia.

"Ở đây có vật tư! Là cái túi mà đại yêu đã cướp đi lúc trước! Nó chắc chắn đang ở quanh đây thôi!"

"Hướng Tây Bắc, đuổi theo!"

Thính lực của các tu sĩ cấp cao rất tốt.

Họ nghe thấy tiếng thở dốc kịch liệt của Tần Nhạc Ngu khi đang bỏ chạy, liền thuận theo hướng đó mà đuổi tới.

Khi nhận ra tiếng nói của ba vị thiếu gia đã ngày càng gần mình, Tần Nhạc Ngu cũng không tiếp tục chạy nữa, ngoài việc khiến bản thân mệt đến đứt hơi ra thì dường như chẳng có chút hy vọng trốn thoát nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương