Lão Đàm lười nói nhảm với hắn ta nữa, quay người cầm lấy cái cuốc ở góc tường, xông lên mắng: “Ngươi còn không đi, còn không đi, cẩn thận ta động thủ đấy.”
Trâu thiếu gia nghe vậy, vội vàng lùi lại mấy bước, nói: “Được, được, ta đi ngay, đi ngay đây.”
Trâu thiếu gia này ngày thường luôn kiêu ngạo, không sợ trời không sợ đất, không biết vì sao nhìn lão Đàm lại cảm thấy trong lòng hoảng sợ, luôn cảm thấy như nhìn thấy cha ruột của mình vậy.
Muốn ngang ngược cũng không ngang ngược nổi.
Lão Đàm thấy hắn ta lui ra ngoài, vội vàng đóng cửa sân lại, khóa kỹ, xuyên qua khe cửa, hét lớn: “Tên tiểu tử thối, mau cút cho ta! Nếu ngươi còn dám đến, cẩn thận ta đánh gãy chân ngươi”
Trâu thiếu gia nghe xong trong lòng run lên, vội vàng đứng thẳng người nói: “Đàm đại gia, ông đừng nóng, đừng nóng, ta đi ngay đây.”
Lão Đàm vểnh tai nghe ngóng, thấy quả nhiên không còn tiếng động nữa, bèn đến góc tường bê một chiếc ghế đẩu nhỏ, đứng lên nhìn ra ngoài, thấy đám người kia thật sự đã đi, mới thở phào nhẹ nhõm vào nhà.
Đàm đại nương nghe thấy tiếng động, ngồi dậy hỏi lão Đàm đang bước vào nhà: “Ông nó, vừa rồi ngoài sân xảy ra chuyện gì vậy?”
Lão Đàm vào nhà đóng cửa lại, nói: “Còn không phải là Trâu thiếu gia đó sao, bệnh khỏi rồi, lại tìm đến nữa.”
Đàm đại nương không nhịn được thở dài: “Tên tiểu tử hỗn đản này là con đỉa phải không? Sao đuổi mãi không đi.”
Lão Đàm gật đầu đồng tình: “Đúng vậy, dính người lắm, nhưng mà tên tiểu tử hỗn đản này đêm nay đến cũng coi như là thành thật, nể mặt tri phủ đại nhân, chắc là không dám làm gì chúng ta đâu.”
Đàm đại nương tuy trong lòng có chút lo lắng, nhưng cũng không tiện biểu lộ ra trước mặt lão Đàm, phụ họa theo:
“Đúng vậy, ông nó à, ngủ tiếp đi, chắc là bây giờ hắn cũng không dám làm gì quá đáng đâu.”
“Ừ, đúng vậy.” Lão Đàm đáp, lại chui vào trong chăn.
Hai ông bà quả thật đã đoán đúng, Trâu thiếu gia về sau, e là không dám làm càn nữa.
Ngay đêm đó, trên đường trở về, Trâu thiếu gia bị một chiếc xe ngựa chặn lại.
“Giỏi lắm, quả nhiên ngươi ở đây, còn không mau lên xe cho ta!”
Người nói chuyện chính là phu nhân của Trâu thiếu gia, muội muội của Vinh phi.
Vinh Tâm Uyển tuy lớn tuổi hơn Trâu thiếu gia, nhưng dung mạo xinh đẹp, không nhìn ra tuổi tác.
Nàng mặc một bộ y phục màu vàng nhạt, vén rèm xe ngựa lên, lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt ung dung hoa quý, hoàn toàn khác với hình tượng bà chằn lửa trong miệng Trâu thiếu gia.
“Phu nhân… phu nhân… sao nàng lại đến đây?”
Trâu thiếu gia lắp bắp lùi lại, trong mắt đầy vẻ kinh hãi.
Vinh Tâm Uyển hơi nhướng phượng mâu, mỉm cười nói: “Ta đến làm gì? Ta đương nhiên là đến đón ngươi về nhà.”
Trâu thiếu gia lại liên tục lùi về phía sau mấy bước, “Phu nhân, phu nhân, ta đã mang xe ngựa đến rồi, không cần nàng đón, không cần nàng đón.”
Hắn ta nói xong, rụt cổ lại, không còn chút kiêu ngạo như trước.
Vinh Tâm Uyển liếc mắt ra hiệu cho thị vệ bên cạnh xe ngựa.
Hai thị vệ một phát túm lấy Trâu thiếu gia, trực tiếp ném vào trong xe ngựa.
“Úi da!”
Trâu thiếu gia ngã lăn trong xe ngựa, kêu đau thành tiếng.
Vinh Tâm Uyển buông rèm xe ngựa xuống, cũng ngồi vào trong.
“Nói đi, ngươi nửa đêm đến cái thôn nhỏ này làm gì?”
Trâu thiếu gia ôm đầu gối cuộn tròn trong góc xe ngựa, rụt cằm, không dám lên tiếng.
Vinh Tâm Uyển dựa vào án thư chống cằm, ngón tay sơn móng đỏ gõ nhẹ trên bàn, chậm rãi nói: “Mau nói đi, ngươi biết đấy, ta không thích hỏi một câu ba lần.”