Liễu Chu Thành đi chưa được bao lâu.
Lão Đàm dẫn Tiểu Hắc trở về: “Xuân Mai, Xuân Mai, mạ trên ruộng đã lớn kha khá rồi, mấy ngày nữa chúng ta dành một ngày, cấy mạ hết đi.”
Đàm đại nương lấy khăn lau mặt cho Tiểu Thất Nguyệt và Tiểu Lục Cân, ngẩng đầu đáp: “Được, được, vừa lúc cấy xong mạ, có thể yên tâm xây nhà.”
“Ừ.” Lão Đàm gật đầu đáp.
Tiểu Hắc vẫy đuôi chạy đến bên cạnh Tiểu Thất Nguyệt, vui vẻ xoay quanh nàng một vòng, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh nàng.
Như đang lấy lòng nàng.
Tiểu Thất Nguyệt sờ đầu nó, tiếp tục nhìn Lão Đàm và Đàm đại nương nói chuyện.
Lão Đàm uống một hớp nước, cười nói: “Xuân Mai, lúc nãy ta về nhà trên đường gặp Triệu lão đại.”
Đàm đại nương vội vàng hỏi: “Đúng rồi, hắn sao rồi?”
Lão Đàm cười nói: “Hôm qua trực tiếp mang một phong thư bỏ vợ đi tìm nữ nhân kia, sau khi ồn ào một hồi, liền trở về.”
“Nữ nhân kia nhận rồi sao?” Đàm đại nương hứng thú hỏi.
Lão Đàm gật đầu: “Sao lại không nhận? Triệu lão đại cố ý đứng ở cổng lớn hô to, nói nữ nhân này lẳng lơ, hắn đường đường chính chính bỏ vợ, người đông như vậy, tên họ Trâu kia và ả ta cũng không dám làm gì, đành ngậm bồ hòn nhận thư bỏ vợ, đóng cửa không ra ngoài.”
Đàm đại nương thở dài: “Đứa nhỏ ngốc này, cho thư bỏ vợ thì cho thư bỏ vợ, cần gì phải ầm ĩ cho cả thôn biết, chẳng phải là nói cho người ta biết hắn bị cắm sừng sao?”
Lão Đàm châm một điếu thuốc lá sợi: “Chuyện này cũng không trách Triệu lão đại được, là tên họ Trâu kia và nữ nhân kia trước tiên ầm ĩ cho cả thôn biết, hại hắn một đấng nam nhi trong thôn này mất hết mặt mũi, hắn hà tất phải nể mặt bọn họ nữa! Nhưng đây cũng không phải là chuyện xấu, lần này lên huyện ầm ĩ, hắn vô tình gặp được nữ nhân quen biết lúc đi lính.”
Đàm đại nương nghe vậy, ngửi thấy mùi vị đặc biệt, liên tục hỏi: “Nữ nhân nào, sau đó thì sao?”
Lão Đàm hồi đáp: "Nữ nhân ấy đưa cha chạy nạn, tới tận huyện Bình Dương, đang ngồi trên xe ngựa thì gặp phải lão Triệu, bèn tiện thể đưa hắn về. Ta vừa gặp lão Triệu, hắn còn đang ngồi trên xe ngựa của họ."
Đàm đại nương cười híp mắt hỏi: "Ngươi có nhìn thấy nữ nhân ấy không, dung mạo có xinh đẹp không?"
"Thấy rồi." Lão Đàm hồi tưởng một chút, tiếp tục nói: "Dung mạo cũng tạm được, dáng người khỏe mạnh, nói năng lúc nào cũng tươi cười, hẳn là một cô nương tốt."
"Thế thì tốt!" Đàm đại nương cười ẩn ý: "Chao ôi! Chuyện duyên phận thật khó nói trước."
Lão Đàm lập tức hiểu ý bà, cũng cười theo.
Đàm đại nương nghe xong chuyện phiếm, liền kể cho lão Đàm nghe chuyện lý trưởng.
Đàm đại nương vốn tưởng lão Đàm cũng sẽ kinh ngạc như bà, ai ngờ ông lại hết sức bình tĩnh.
"Chuyện này à, sáng nay lúc ra ngoài ta đã biết rồi."
"Sao ngươi lại biết?" Đàm đại nương kinh ngạc hỏi.
"Sáng nay Chu lý trưởng đến tìm ta, nói với ta là ông ấy muốn từ chức, hai người trò chuyện hồi lâu." Lão Đàm rít một hơi thuốc lào, nhả ra vòng khói.
Tiểu Thất Nguyệt bước những bước nhỏ, tiến lên muốn bắt lấy những vòng khói ấy.
Diệp Cửu Nhi vội vàng ôm nàng trở lại.
Đàm đại nương giật lấy tẩu thuốc trong tay lão Đàm, dập tắt, tiếp tục hỏi: "Thôi, đừng hút nữa, nói cho ta nghe, Chu lý trưởng có trách ngươi không?"
Lão Đàm vội ngẩng đầu đáp: "Ông ấy à, bị bà vợ hành hạ lâu rồi, sớm muốn từ chức, còn cảm tạ ta đây."
Điều này khiến Đàm đại nương có chút bất ngờ, nhưng Chu lý trưởng không trách tội, khiến bà cảm thấy nhẹ nhõm, dần dần cũng vui vẻ chấp nhận chuyện này: "Vậy thì tốt."
Nói xong, bà cười tủm tỉm cầm lấy miếng thịt heo mà Liễu Chu Thành đưa tới, định bụng làm món thịt kho tàu mà lũ trẻ thích nhất.
Dù sao nhà cũng có chuyện vui.
Đến giờ Ngọ, một mùi thịt thơm ngào ngạt từ từ bay ra từ trong nhà.
Mùa xuân gió lớn, mùi thịt thơm theo gió xuân bay khắp nửa thôn đều ngửi thấy.
Đặc biệt là nhà Chu lý trưởng, nằm ngay hướng gió, nên mùi thơm càng nồng nặc.
Lưu thị ngửi thấy mùi thơm, lập tức lại đỏ mắt: "Nhà lão Đàm kia chẳng lẽ lại ăn thịt rồi?"