Lưu Tam Muội nghe xong tức giận đến đỏ mặt, “Ngươi nói hươu nói vượn cái gì, còn con gái nuôi của tri phủ đại nhân, toàn bộ người trong thôn Phong Bình này ai mà không biết, nhà họ Đàm chỉ là hộ nghèo khó sa sút, ở đây nói khoác lác cái gì, thật không biết xấu!”
“Ta có nói khoác hay không, ngươi đi cùng ta gặp tri phủ đại nhân, chẳng phải sẽ biết sao.”
Diệp Cửu Nhi nói chuyện, một cách nghiêm túc, nhìn như thật sự.
Lúc này, Lưu Nhị Muội thật sự sợ hãi.
Nàng ta sợ hãi thì sợ hãi, nhưng không phục, hung hăng nhìn Hứa gia tức phụ một cái, sau đó hướng Diệp Cửu Nhi nói: “Ngươi chờ đó, ta lập tức đi nói với tỷ phu của ta!”
Nàng ta nói xong, che miệng đau đớn không thôi của mình, vô cùng bất mãn hậm hực rời đi.
Khương thị vội vàng đuổi theo.
Diệp Cửu Nhi lạnh lùng nhìn bóng lưng hai nữ nhân kia, nếu không phải vì không muốn gây thêm phiền phức cho nhà họ Đàm, nàng đã sớm đè hai nữ nhân này xuống đất đánh cho một trận.
Nhưng hiện tại, vẫn là Tiểu Thất Nguyệt quan trọng nhất.
Tiểu Thất Nguyệt ngược lại ung dung tự tại, chỉ là nhìn về phương hướng Lưu Tam Muội rời đi, dần dần thu lại ý cười ngày thường trên lông mày.
Diệp Cửu Nhi không phát hiện, vội vàng ôm Tiểu Thất Nguyệt về phòng, thay một bộ quần áo khác.
Đàm đại nương nhìn thấy, vội vàng hỏi: “Này, đây là chuyện gì?”
Diệp Cửu Nhi đem chuyện hôm nay ở bờ sông đại khái nói một lần.
Đàm đại nương tức giận không thôi, hùng hổ muốn đi nhà lý trưởng lý luận.
Diệp Cửu Nhi ôm Tiểu Thất Nguyệt nói: “Thẩm thẩm, ở đây có đại phu không, con đưa Tiểu Thất Nguyệt đi xem thử, xem có bị thương chỗ nào không.”
Đàm đại nương vội vàng đáp: “Có, có, Lý đại phu ở cách đây không xa, đi, chúng ta đi chỗ Lý đại phu.”
Hai người nói xong, vội vàng ôm Tiểu Thất Nguyệt đi nhà Lý đại phu.
Lý đại phu xem xét Tiểu Thất Nguyệt một lượt sau đó nói: “Đứa nhỏ này không những không sao, còn rất có tinh thần.”
Đàm đại nương và Diệp Cửu Nhi nghe xong, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Cửu Nhi lại kể lại chuyện xảy ra ở bờ sông, “Không ngờ nữ nhân kia lại nhẫn tâm như vậy, ngay cả đứa nhỏ cũng ra tay.”
Lý đại phu nghe xong lập tức nhớ ra, nói: “Khó trách vừa rồi Lưu Tam Muội tới tìm ta xem bệnh, mặt nàng ta bị hai cái tát cũng không nhẹ đâu.”
Diệp Cửu Nhi ngượng ngùng cúi đầu nói: “Ta đã dùng lực rất nhẹ rồi.”
Lý đại phu cười cười nói: “Không sao, không sao, cô nương kia đại khái chỉ là thiếu mất mấy cái răng thôi.”
Diệp Cửu Nhi nhẹ gật đầu, lại hỏi: “Tiểu Thất Nguyệt thật sự không sao chứ?”
Lý đại phu gật gật đầu, “Không sao, không sao.”
Diệp Cửu Nhi trên mặt dần dần tràn đầy áy náy, “Biết vậy đã không mang Tiểu Thất Nguyệt đi bờ sông rồi.”
Đàm đại nương khuyên nhủ: “Chuyện này cũng không trách con, Lưu Tam Muội này cùng tỷ tỷ nàng ta xưa nay đều không thích nhà họ Đàm chúng ta, lần này nàng ta có thể ra tay với Tiểu Thất Nguyệt, phỏng chừng là đã sớm muốn làm như vậy rồi, hôm nay mượn cớ liền làm.”
Diệp Cửu Nhi bừng tỉnh đại ngộ, “Khó trách nàng ta trực tiếp ra tay với Tiểu Thất Nguyệt.”
Tiểu Thất Nguyệt ngồi trên bàn, chớp chớp đôi mắt to đen láy, hướng Diệp Cửu Nhi vươn tay.
Diệp Cửu Nhi ôm bé con lên, đau lòng nói: “Tiểu Thất Nguyệt à, còn đau không?”
Tiểu Thất Nguyệt lắc đầu, cười híp mắt nhéo nhéo tai nàng.
Diệp Cửu Nhi bị nàng nhéo đến ngứa ngáy, cũng nở nụ cười.
Cùng lúc đó.
Cách nơi này không xa, trên đường núi.
Một thiếu gia mặc cẩm y, đang ngồi trên xe bò hôi hám, không ngừng phe phẩy quạt thúc giục: “Xong chưa vậy! Sao còn chưa tới?”
Người đánh xe bò, là tiểu đệ của hắn ta, phía sau xe còn có ba người đang đẩy xe.
Bọn họ tổng cộng năm người, chính là muốn đi thôn Phong Bình tìm Đàm Nhất Lưỡng và Diệp Cửu Nhi tính sổ.
“Trâu thiếu gia à, đường núi khó đi, sắp đến rồi, sắp đến rồi.”
Người đánh xe bò, lau mồ hôi, vội vàng nói.
Bọn họ lúc đến, quá không thuận lợi, vốn là ngồi xe ngựa, nhưng trên đường ngựa không biết lúc nào giãy dây cương chạy mất.
Sau đó tìm được một con lừa nhỏ, kết quả con lừa này là con lừa bướng bỉnh, cứ đi ngược chiều đã đành, còn thi thoảng đá người.
Cuối cùng, bọn họ không thể không tìm một chiếc xe bò kéo phân này.
Khiến cho bọn họ rõ ràng chỉ cần thời gian một ngày, lại mất tới tận hai ngày.
Trâu thiếu gia ngẩng đầu nhìn trời, chậm rãi nói: “Lại không nhanh lên, chúng ta trước khi trời tối sẽ không đến thôn Phong Bình được.”
Tên tiểu tử đánh xe bò, cười đáp: “Thiếu gia, yên tâm, yên tâm, trước khi trời tối, chúng ta nhất định có thể đến, nhất định có thể đến.”
“Thật sao?”
“Đương nhiên là thật, thiếu gia cứ tin ta đi.”
“Được, vậy ngươi nhanh lên.”
Trâu thiếu gia thở dài, đáp.
Hai ba canh giờ sau......
Trời hoàn toàn tối đen......
Bọn họ còn chưa đến thôn Phong Bình.