Những Năm 80 Của Nữ Phụ Xinh Đẹp Làm Tinh

Chương 35

Trước Sau

break

“Thật có xe hơi đến sao? Nhà họ Chu đúng là có điều kiện tốt!”

“Đã bảo rồi mà, người ta còn là quân nhân, có suất đi theo. Nghe nói cưới rồi có khi Ngọc Trân còn được ở trong khu tập thể quân nhân, đến lúc đó chẳng phải thành người thành phố rồi sao.”

“Thật không đấy? Thế thì Chu Bình An lợi hại quá rồi!”

“Chứ còn gì nữa, cả vùng Thanh Thủy này còn ai đón dâu bằng xe hơi đâu! Dù là tái hôn, Ngọc Trân đúng là gả cao rồi.”

Mọi người xì xào bàn tán, lời nói lọt vào tai Xuân Hoa và Ngọc Trân, làm Xuân Hoa cười không ngừng.

Ngọc Trân thì càng được khen, càng lâng lâng như trên mây.

Trong lúc mọi người hào hứng bàn luận, xe hơi cuối cùng cũng dừng lại trước mặt họ.

Xuân Hoa vội vàng quay lại nhắc mấy người giúp đỡ: “Khi nào cửa xe mở, nhớ mau mau đem đồ đặt vào nhé, cẩn thận đấy, đừng làm hỏng đồ cưới của Ngọc Trân nhà tôi.”

Người giúp đỡ răm rắp nghe theo, xe từ từ mở cửa, họ đang định đặt đồ vào thì lại thấy người bước xuống không phải là Chu Bình An.

Mà là một người đàn ông và một người phụ nữ trang điểm tinh tế.

Người phụ nữ đảo mắt nhìn mọi người, rồi hỏi Xuân Hoa: “Xin hỏi đây có phải nhà Tưởng Sơn Trà không?”

Mọi người giúp đỡ đều ngẩn người: hả? Đây không phải xe Chu Bình An đến đón dâu sao? Sao lại đi tìm Sơn Trà? Thế thì đồ cưới này họ nên đặt vào hay không đây?

Không chỉ có người giúp đỡ ngơ ngác, Xuân Hoa cũng ngẩn người, không đúng rồi, chẳng phải xe này là Chu Bình An mượn để đón dâu sao? Người đàn ông và phụ nữ này là ai?

Nụ cười hớn hở trên mặt Ngọc Trân khi thấy người phụ nữ lập tức đông cứng lại: “Sao lại là cô?”

Đây chẳng phải là người phụ nữ hôm nọ tìm Sơn Trà hỏi ví sao? Sao cô ta tìm đến tận đây?

Người phụ nữ lại chẳng nhớ gì về cô ta, vẫn đang nhìn quanh tìm Sơn Trà.

Lưu Mai thấy thế, liền thúc nhẹ vào tay Sơn Trà, ra hiệu cho cô nhìn về phía đó.

“Sơn Trà, họ đến tìm cô à? Nghe có vẻ gọi tên cô đấy.”

Sơn Trà nhìn kỹ, cũng nhận ra đó là người phụ nữ hôm nọ mất ví, bước tới.

Người phụ nữ thấy cô thì nở nụ cười: “Sơn Trà? Cuối cùng cũng tìm được cô rồi.”

“Là ai đấy nhỉ? Đến đây làm gì? Không phải đến đón dâu sao? Sao lại tìm Sơn Trà?”

Mọi người bắt đầu xì xào, người đàn ông mặt vuông bên cạnh người phụ nữ vội lấy từ trong túi ra một tấm chứng nhận, giải thích với mọi người: “Tôi là cảnh sát nhân dân, đồng chí nữ đây tên là Hà Văn Hội, là nhân viên nhà máy dệt An Thành. Mấy ngày trước cô ấy bị mất một thứ quan trọng khi đến thị trấn này.”

“Lúc đó, nhờ đồng chí Sơn Trà trong thôn các vị giúp đỡ, kẻ trộm đã bị bắt, đồ quan trọng cũng được tìm lại. Vì vậy, theo yêu cầu của nữ đồng chí, chúng tôi tới đây để tặng cờ lưu niệm cho vị anh hùng trong thôn.”

Người phụ nữ nắm tay Sơn Trà, gật đầu lia lịa. Trong ví của cô ấy không chỉ có tiền mà còn có một bức thư giới thiệu quan trọng, nếu không tìm lại được thì cô ấy sẽ gặp rắc rối lớn. Khi biết Sơn Trà giúp bắt được kẻ trộm và đồng bọn, giữ được ví của cô ấy, lòng cô ấy ngập tràn cảm kích, chỉ tiếc lúc đó cô ấy còn phải vội đến đồn lấy ví nên không kịp nói nhiều, chỉ hỏi tên rồi để Sơn Trà về trước.

Xử lý xong mọi việc, việc đầu tiên cô ấy làm là đến đồn công an hỏi địa chỉ của Sơn Trà. Bằng mọi giá, cô ấy phải tới đây cảm ơn cô gái ấy cho phải đạo.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương