Những Năm 80 Của Nữ Phụ Xinh Đẹp Làm Tinh

Chương 29

Trước Sau

break

“Nếu anh đã mời chúng tôi làm chứng, thì sự việc cũng rõ ràng cả rồi, nợ thì phải trả. Làm người không thể nói một đằng làm một nẻo được!”

Những lời này cắt đứt đường lui của Triệu Xuân Hoa.

Chỉ cần bà làm loạn nữa là chứng tỏ Tưởng Vệ Quốc không biết dạy vợ, mà nếu đã không quản được gia đình mình thì khỏi có tiếng nói trong làng.

Tưởng Vệ Quốc nghe thấy, chẳng dám hó hé thêm lời nào, chỉ còn cách trừng mắt ra lệnh cho Triệu Xuân Hoa trả tiền.

Trước mặt đám đông, dù không cam lòng, bà cũng đành lủi thủi vào nhà, miễn cưỡng lấy mười tệ đưa cho Sơn Trà.

Nhìn thấy Sơn Trà cầm tiền, Vương Hữu Đức lập tức lấy uy nghiêm của đội trưởng, quát vài câu khiến đám đông giải tán.

Sau khi mọi người đã về hết, ông không dẫn ai vào nhà tiếp tục bàn việc, mà quay sang Tưởng Vệ Quốc, nói: “Nhà anh lộn xộn thế này, không hợp bàn công việc đâu. Sau này tìm chỗ khác vậy.”

Nói xong, ông quay người dẫn mọi người rời đi, mặc kệ Tưởng Vệ Quốc mặt mày xám xịt chạy theo nhưng không xoay chuyển được gì.

Khi khuôn mặt tối sầm của Tưởng Vệ Quốc quay lại nhà định tìm Sơn Trà để trút giận thì đã không thấy bóng dáng cô đâu nữa. Cô đã vui vẻ cầm tiền trở về phòng phía Tây, khóa cửa lại và chuẩn bị đi ngủ.

Chỉ còn lại Triệu Xuân Hoa và Tưởng Ngọc Xuyên đứng trơ trọi trong sân, một người thì tức giận đến mức muốn khóc vì tiếc số tiền mười tệ , một người thì ngây ngô đứng tại chỗ, vẫn còn nhặt miếng bánh trên mặt đất lên ăn.

Tưởng Vệ Quốc càng nghĩ càng tức, nhưng chẳng biết phải trút giận lên ai, cuối cùng đành trừng mắt nhìn Tưởng Ngọc Xuyên, hất tay hất miếng bánh khỏi tay cậu ta và mắng lớn: “Ăn ăn ăn, mày chỉ biết ăn thôi!”

Tưởng Ngọc Xuyên giật mình, sợ hãi bật khóc.

“Ông Tưởng Vệ Quốc, ông muốn làm gì hả?”

Triệu Xuân Hoa thấy con trai cưng của mình bị đánh thì cũng quên mất cả nỗi tiếc tiền, gào lên và lao tới, vung tay đánh Tưởng Vệ Quốc, khiến hai người bắt đầu cãi vã và đánh lộn.

Trong lúc đó, ở phòng phía Tây, Sơn Trà không ngờ rằng nhờ gói bánh mà Vương Ái Hồng tặng, cô không chỉ kiếm được một khoản tiền, mà còn khiến cả gia đình họ Tưởng phải điêu đứng. Tâm trạng cô vui vẻ vô cùng, ngay cả tiếng khóc ré lên của Tưởng Ngọc Xuyên ngoài sân cũng chẳng khiến cô bận lòng. Nghe tiếng ồn ào như một bản nhạc ru ngủ, Sơn Trà thả lỏng người, khép mắt và chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Đến ngày họp chợ, Vương Ái Hồng dậy sớm, đạp xe đến trước cổng đợi Sơn Trà.

Vừa hay, Tưởng Ngọc Trân và Triệu Xuân Hoa cũng chuẩn bị ra ngoài. Tưởng Ngọc Trân vốn biết Vương Ái Hồng, gia đình cô ấy buôn bán nhỏ ở trấn, có chút tiền. Nhìn thấy Vương Ái Hồng, mặt cô ta lập tức nở nụ cười, hỏi: “Ái Hồng? Cậu tìm mình có chuyện gì không?”

Vương Ái Hồng tỏ vẻ lạnh nhạt, nhìn cô ta một cái rồi chuyển ánh mắt ra phía sau, vẫy tay và nói: “Không, mình đến tìm Sơn Trà.”

Tưởng Ngọc Trân không tin, quay lại nhìn, quả nhiên thấy Sơn Trà đã sửa soạn xinh đẹp bước ra.

Con bé này gần đây chẳng biết chăm chút cái gì mà càng ngày càng đẹp ra, dáng người cũng nổi bật. Vừa đứng cạnh đã khiến cô ta thấp bé hơn hẳn.

Điều khiến cô ta bực nhất là, chẳng phải trước đây Sơn Trà không có bạn sao?

Sao giờ lại thân thiết với Vương Ái Hồng? Nhìn vẻ mặt hai người, rõ ràng là rất quý mến nhau!

Cô ta giận đến nghiến răng, nhìn chằm chằm cho đến khi Sơn Trà leo lên xe Vương Ái Hồng, hai người cười nói vui vẻ và đi xa, cô vẫn chưa hoàn hồn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương