Những Năm 80 Của Nữ Phụ Xinh Đẹp Làm Tinh

Chương 25

Trước Sau

break

Lúc này, Vương Ái Hồng đã xem Sơn Trà như bạn thân. Hẹn nhau đi chợ xong, cô ấy còn chạy về nhà lấy một túi bánh mang tới tặng. Hai người trò chuyện mãi, đến lúc muộn cô mới lưu luyến ra về.

Khi Vương Ái Hồng vừa đi, bà Lưu đã tiến đến cười bảo: “Con thấy chưa, ngay từ đầu như thế có phải tốt hơn không?”

Trong làng Thanh Thủy, bà là người duy nhất biết Sơn Trà là cô gái tốt. Giờ thấy cô kết bạn, bà cũng vui mừng thay.

Sơn Trà mỉm cười ngọt ngào: “Cảm ơn bà!”

Nếu không có bà Lưu, thì thương vụ đầu tiên này không thể thuận lợi như vậy.

Bà Lưu cười hiền lành: “Khách sáo với bà làm gì, tất cả là nhờ sản phẩm của con tốt thôi. Cô bé Ái Hồng là người tốt, con với nó qua lại nhiều thêm sẽ có bạn để tâm sự.”

Sơn Trà cũng nghĩ thế. Vương Ái Hồng là người trọng nghĩa, xứng đáng để kết bạn.

Sau khi bán chiếc áo lót đầu tiên thành công, Sơn Trà càng thêm tự tin vào tay nghề của mình. Mặc dù đây không phải là việc cô định làm lâu dài vì cô không xem mình là một thợ may, nhưng hiện tại, có chút tiền kiếm thêm vẫn tốt. Ít nhất, nó giúp cô có một công việc bận rộn, lại là cách để đối đầu với mẹ con Tưởng Ngọc Trân.

Trời sắp tối, Sơn Trà không nán lại lâu. Cô để lại nửa túi bánh cho bà Lưu, cầm nửa còn lại vui vẻ quay về nhà.

Khi về tới nhà, chẳng thấy ai ở nhà, Sơn Trà cũng không để tâm tới gia đình kia đã đi đâu, cô lấy chìa khóa mở cửa phòng phía tây, đặt bánh lên bàn bên cạnh giường rồi mang đồ ra nhà bếp lấy nước rửa mặt.

Ở đây cũng được mấy ngày rồi, điều cô khó chịu nhất là không có chỗ tắm. Nhà họ Tưởng không có giếng, chỉ có hai chiếc vại lớn trong nhà bếp, dùng xong thì phải tự đi gánh nước ở ngoài về.

Trước đây, công việc này đều là do Sơn Trà làm, giờ thì tất cả đổ lên đầu Triệu Xuân Hoa.

Sơn Trà vốn ưa sạch sẽ, dù không thể tắm nhưng mỗi tối cô đều lấy một chậu nước lớn lau rửa qua người, chưa đầy hai ngày là vại nước đã cạn.

Cô vào bếp thấy hai chiếc vại cũng chẳng còn bao nhiêu nước, bèn múc tất cả vào chậu, mang vào phòng mình.

Lúc cô đang rửa mặt, Triệu Xuân Hoa dẫn Tưởng Ngọc Trân và Tưởng Ngọc Xuyên về.

Họ vừa đi gặp bà mai Trần, bàn chuyện tìm chồng cho Sơn Trà. Họ đã nhắm vài người, nào là góa vợ, nào là nghèo rớt mồng tơi cưới chẳng nổi vợ. Dù sao, điều kiện càng tệ càng tốt, để ngay khi Tưởng Ngọc Trân kết hôn với Chu Bình An, họ sẽ gả ngay Sơn Trà đi.

Ba người bàn bạc suốt cả buổi chiều, khát khô cả họng.

Vừa vào sân, Triệu Xuân Hoa vội vàng đi vào bếp, múc nước uống. Thế nhưng khi múc, bà phát hiện vại nước trống không. Mới sáng hôm kia bà gánh đầy hai vại, giờ đã chẳng còn một giọt.

Triệu Xuân Hoa tức điên lên, chẳng cần nghĩ cũng biết ai dùng hết nước, bà chạy ra sân, chửi om sòm về phía phòng phía tây.

“Mày tưởng mình là tiểu thư nhà quyền quý sao? Sáng cũng rửa, tối cũng rửa, làm trò gì thế hả? Tao muốn uống ngụm nước cũng không có, đồ con ranh kia, mày cố ý làm tao khó chịu đúng không!”

Từ trước đến nay toàn là bà bắt nạt Sơn Trà, giờ lại ngược lại, ngày nào Sơn Trà cũng khiến bà tức tối mất ngủ. Nhẫn nhịn mấy ngày nay, bà thật sự không chịu được nữa.

Sơn Trà vừa rửa mặt xong, nghe tiếng bà chửi om sòm thì quấn tóc lại, cầm túi bánh bước ra, muốn xem cảnh Triệu Xuân Hoa trổ tài chửi rủa.

Thấy Sơn Trà bước ra, Tưởng Ngọc Trân lập tức giữ chặt Triệu Xuân Hoa, đưa tay bịt miệng bà.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương