Người đàn ông đứng cạnh Tưởng Ngọc Trân hẳn chính là người chồng hai, mang theo ba đứa con, đang tìm kiếm một mùa xuân thứ hai — nam chính của câu chuyện.
Nhưng chưa kịp quan sát kỹ nam chính, Tưởng Vệ Quốc đã sầm mặt, bước lên trước quát lớn:
“Sơn Trà, lại gây chuyện gì nữa thế hả? Sao mãi không biết điều chút nào?”
Lập tức, ánh mắt của mọi người đều dồn cả lên mặt Sơn Trà.
Nghe xong lời của Tưởng Vệ Quốc, Sơn Trà thầm đảo mắt. Rõ ràng là người ta trước đó gây sự với cô, vậy mà tới lượt Tưởng Vệ Quốc, việc cô phản kích lại biến thành lỗi của mình.
Tất nhiên cô chẳng hề sợ thái độ của Tưởng Vệ Quốc, trái lại ngẩng cao cổ, giọng dõng dạc: “Sao lại bảo tôi không hiểu chuyện? Chẳng phải chỉ là thấy cô ấy có vẻ quan tâm đến anh rể tương lai của mình, nên mới muốn giúp cô ấy nhìn thẳng vào lòng mình, tìm hạnh phúc sao?”
Người phụ nữ kia tuổi tác cũng chẳng hơn Chu Bình An là bao, bị Sơn Trà nói như thế, gương mặt đỏ bừng lên, tức giận nói: “Tưởng Sơn Trà, cô đang nói bậy bạ gì vậy!”
Sơn Trà chớp mắt, giả vờ ngây ngô: “Vừa thấy tôi, cô đã không ngừng nói ‘anh rể tôi’ rồi ‘anh rể tôi’, chẳng lẽ không đúng sao?”
Những người đứng xem nghe Sơn Trà nói thế không nhịn được cười, người phụ nữ kia nhận ra Sơn Trà không phải là người dễ bắt nạt, thấy mình trở thành trò cười thì vội vàng rút lui, còn không quên mắng “Tưởng Vệ Quốc, nhìn xem con gái ông dạy dỗ thế nào!” rồi vội vàng bỏ đi.
Tưởng Ngọc Trân thấy Sơn Trà lấy Chu Bình An ra để phản đòn người phụ nữ kia, mặt đỏ bừng vì giận. Cô ta lo rằng Chu Bình An sẽ tức giận, quay lại nhìn thì thấy ánh mắt của anh ta dường như đã dán chặt vào Sơn Trà, ngẩn ngơ nhìn cô, chẳng buồn để ý đến cô ta chút nào. Nhìn cái bộ dạng của anh ta chẳng giống muốn so đo với Sơn Trà tí nào.
Cơn giận lập tức dâng lên, hai mắt cô ta như tối sầm lại. Tưởng Ngọc Trân tiến lên một bước, kéo lấy Sơn Trà và nói: “Sơn Trà, em là con gái, đứng trước mặt mọi người nói năng kiểu gì thế này.”
Sơn Trà biết cô ta nghĩ gì, chẳng muốn nói nhiều, nên giật tay khỏi tay cô ta: “Tôi thích nói gì thì nói, đừng có kéo tay tôi.”
Nói rồi, cô bỏ mọi người lại phía sau, bước thẳng vào trong nhà.
Sơn Trà vừa đi, những người đứng xem cũng thấy mặt Tưởng Vệ Quốc đen như đít nồi nên cũng lần lượt tản đi.
Triệu Xuân Hoa lo sợ Sơn Trà lại chọc giận “cây tiền tương lai” của bà, vội vàng tiến lên giải thích: “Con biết tính nó đấy, từ bé tới giờ vẫn ương ngạnh, con đừng để bụng.”
Chu Bình An vẻ mặt bình thản, chẳng rõ đang nghĩ gì, nghe Triệu Xuân Hoa nhắc nhở mới thu lại ánh mắt, gật đầu.
“Cũng không còn sớm, tôi với Tri Viễn xin phép về trước.”
Triệu Xuân Hoa kéo tay Tưởng Ngọc Trân: “Nhanh, Ngọc Trân, mau ra tiễn Bình An đi.”
Tưởng Ngọc Trân nén cơn ghen, thẹn thùng bước lên, định mở lời thì Chu Bình An đã nói ngay: “Không cần đâu, nhà còn nhiều việc, chúng tôi phải về sớm. Các cô không cần tiễn.”
Nói xong anh ta cùng cậu thanh niên tên là Tiết Tri Viễn đi thẳng mà không quay đầu lại.
Chỉ còn Tưởng Ngọc Trân và Triệu Xuân Hoa đứng sượng sùng tại chỗ. Một lúc sau, Tưởng Ngọc Trân giậm mạnh chân, bực bội bước vào nhà.
Đã đi một quãng xa rồi mà gương mặt xinh đẹp, duyên dáng của Sơn Trà vẫn quanh quẩn trong tâm trí Chu Bình An.
Xinh đẹp, thực sự rất xinh đẹp.
Không chỉ đẹp, dáng người của cô cũng tuyệt vời, vòng eo nhỏ nhắn dường như có thể ôm gọn trong một bàn tay, những đường nét đầy đặn mà chẳng hề lộ vẻ khô cằn. Vẫn là bộ quần áo vải thô, nhưng mặc trên người cô lại toát lên vẻ đẹp đặc biệt.