Sơn Trà gật gù, đồng tình: “Đúng vậy, còn xa lắm.”
Tưởng Ngọc Trân: …
Khiến hai mẹ con tức đến phát khóc, Sơn Trà mới vui vẻ ra khỏi nhà, cô đi dạo quanh làng hai vòng, sau đó rẽ vào một ngôi nhà nằm độc lập ở đầu phía tây làng và gõ cửa.
“Ai đấy?” Một giọng nói già nua vang lên từ bên trong.
“Cháu, Sơn Trà đây.”
Cửa mở nhanh chóng, một bà lão hơn bảy mươi tuổi ló đầu ra, thấy Sơn Trà thì vui vẻ bảo: “Sao cháu lại đến? Mau vào đi, ăn gì chưa?”
Sơn Trà gật đầu: “Cháu ăn rồi, bà Lưu.”
Bà lão không tin: “Giờ này cháu còn ghé đây, chắc lại bị mẹ kế ức hiếp nữa rồi? Bà còn mấy cái bánh trong bếp đấy, vào ăn đi.”
Sơn Trà phải giải thích mãi bà mới tin rằng cô đã ăn rồi, rồi bà kéo tay cô vào nhà đầy thân tình.
Bà Lưu là một bà lão đơn thân, không bà con thân thích gì với Sơn Trà, nhưng là người duy nhất trong làng biết rõ tính tình của cô. Dân làng đều tin rằng Triệu Xuân Hoa là người mẹ kế tốt, Tưởng Ngọc Trân là cô gái siêng năng, chỉ riêng bà Lưu biết tất cả đều là do mẹ con họ diễn.
Bà lo rằng nếu vạch trần bộ mặt thật của Triệu Xuân Hoa, thì Sơn Trà sẽ bị đối xử tệ hơn, nên dù biết rõ bà vẫn mắt nhắm mắt mở, chỉ lặng lẽ giúp cô khi cô bị bắt nạt.
Bà biết giờ này Sơn Trà đáng lẽ phải ở nhà làm việc, thấy cô đến chơi nên nghĩ ngay là cô lại bị bắt nạt.
Theo chân bà Lưu vào trong, Sơn Trà vừa nói chuyện vừa nhìn quanh căn nhà. Dù cũ kỹ nhưng rất ngăn nắp, ngoài mấy món bàn ghế đơn sơ thì thứ đồ đạc đáng chú ý nhất chính là chiếc máy may kiểu cũ ở góc phòng.
Chiếc máy may cũ được phủ một tấm vải hoa, dù đã lâu năm nhưng có thể thấy bà Lưu rất quý trọng nó.
Sơn Trà xuất thân từ ngành thiết kế, đã quen dùng máy may hiện đại, nhưng kiểu máy đạp chân cổ điển này cô mới chỉ thấy qua sách vở, không biết có giống với máy may hiện đại hay không.
Dù gì, mục đích chính hôm nay cô đến tìm bà Lưu cũng là để mượn chiếc máy may này.
Sơn Trà suy nghĩ cả đêm, tính toán rõ ràng con đường mình sẽ đi tiếp.
Dù biết Chu Bình An sau này sẽ thành đạt, cô cũng không muốn làm mẹ kế cho người khác. Món "hời" này, nếu Tưởng Ngọc Trân ham thì cứ để cô ta lấy.
Dựa vào người khác sao bằng dựa vào chính mình, chẳng ai giàu có đáng tin bằng chính mình có tiền. Thế nên, thay vì nghĩ cách khiến mẹ con Tưởng Ngọc Trân mất mặt, việc cấp bách với Sơn Trà lúc này là kiếm tiền.
Là một cô gái con nhà giàu, từ nhỏ Sơn Trà chưa từng bận tâm về tiền bạc. Cô sống trong biệt thự, học ngành nghệ thuật và thiết kế đắt đỏ nhất, tốt nghiệp trường danh tiếng rồi lập thương hiệu thời trang riêng. Mọi thứ trong cuộc sống đều chu đáo, chẳng bao giờ cô phải lo lắng về tiền bạc.
Vậy mà giờ đây, bị cuốn vào cuốn tiểu thuyết, đến một đồng cô cũng chẳng có trong túi.
Sơn Trà thở dài, cảm khái đời quả là không lường trước được.
Vào đầu thập niên 1980, nền kinh tế chưa phát triển mạnh mẽ, nhưng cơ hội đã bắt đầu xuất hiện. Đối với một người có kiến thức và xuất thân giàu có như Sơn Trà, đây là một thời điểm vàng. Chỉ cần chọn đúng cách, cô có thể kiếm được khối tiền.
Tuy nhiên, muốn làm gì thì trước tiên cũng phải có vốn.
Nguyên chủ của cô sống dưới sự kiểm soát của Triệu Xuân Hoa suốt bao năm, đến cả quả trứng cũng bị khóa chặt trong tủ, nên dĩ nhiên chẳng có đồng nào tiết kiệm. Vì vậy, điều cô cần làm ngay là nghĩ cách kiếm chút vốn khởi đầu.