Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa kịp len lỏi qua lớp kính trong suốt của tòa nhà, Giang Vãn Ý đã có mặt ở văn phòng.
Cô đến sớm hơn giờ làm gần hai mươi phút.
Không phải vì công việc quá nhiều, mà chỉ đơn giản là… cô không muốn vội vàng.
Có lẽ, nếu mọi thứ bắt đầu chậm lại một chút, cảm giác cũng sẽ dễ chịu hơn.
Cô đặt túi xuống, mở máy tính. Màn hình sáng lên phản chiếu gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một ngày dài hôm qua. Những tài liệu còn đang dang dở lần lượt hiện ra, cô lướt qua một lượt rồi bắt đầu chỉnh sửa những chỗ chưa ổn.
Văn phòng lúc này còn khá yên tĩnh.
Chỉ có vài người đến sớm, mỗi người ngồi một góc, không gian yên tĩnh đến mức gần như chỉ còn lại tiếng gõ phím khe khẽ.
Một lúc sau, chiếc ghế bên cạnh khẽ dịch chuyển, kéo theo một âm thanh rất nhẹ.
"Cô đến sớm thật đó."
Giang Vãn Ý quay sang nhìn, là Trình Nhã, đồng nghiệp cùng nhóm.
Cô khẽ gật đầu, giọng nói thấp dần như hòa vào không khí yên tĩnh của buổi sáng.
"Hôm qua còn chút việc chưa xong, nên đến sớm làm tiếp."
Trình Nhã nghiêng người nhìn sang màn hình của cô, ánh mắt lướt qua vài dòng chữ rồi mới tựa lưng vào ghế, khóe môi cong lên.
"Mới vào đã chăm như vậy, sau này tụi tôi biết sống sao?"
Giọng điệu mang theo chút trêu chọc, nhưng không hề khiến người khác khó chịu.
Giang Vãn Ý khẽ cười, cô không đáp lại cũng không giải thích thêm.
Giữa hai người vẫn giữ một khoảng cách vừa phải, không quá gần gũi cũng không quá xa cách.
Trình Nhã im lặng một lúc, như đang cân nhắc có nên hỏi hay không. Cuối cùng, cô ấy hơi nghiêng người về phía Vãn Ý, giọng hạ xuống một chút.
"À… mà này, cô vào đây bằng cách nào vậy?"
Giang Vãn Ý ngẩng đầu lên nhìn cô ấy.
"Ý cô là sao?"
Trình Nhã khẽ nhún vai, ánh mắt lướt qua xung quanh rồi mới nói tiếp, giọng vẫn giữ ở mức vừa đủ nghe.
"Ý là… Lục thị vốn không dễ vào, nhất là tầng này."
Cô ấy dừng lại một chút như thể đang cân nhắc cách nói nào cho tự nhiên, rồi mới nhìn thẳng vào Giang Vãn Ý.
"Tôi cứ tưởng cô có người quen ở đây." Giọng nói không mang ý dò xét, chỉ đơn giản là tò mò.
Giang Vãn Ý khẽ khựng lại lắc đầu: "Không có."
Cô trả lời rất nhẹ cũng không thêm lời giải thích nào.
Trình Nhã nhìn cô thêm một lúc, ánh mắt như muốn tìm kiếm điều gì đó, nhưng rồi cũng thôi.
"Vậy chắc là do cô giỏi thật." Cô ấy nói, giọng đã dịu đi dần.
Giang Vãn Ý không phản ứng nhiều, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lại màn hình tiếp tục công việc còn dang dở.
—
Buổi sáng trôi qua không nhanh, nhưng cũng không hề nặng nề.
Từng phần tài liệu được chuyển đến, từ kế hoạch dự án đến các bảng phân tích thị trường, nối tiếp nhau một cách tự nhiên, như thể công việc ở đây vốn dĩ đã có nhịp điệu riêng của nó. Khối lượng không ít, nhưng khi bắt tay vào làm, lại không khiến người ta cảm thấy quá tải.
Giang Vãn Ý đọc từng phần rất cẩn thận.
Ánh mắt cô di chuyển chậm rãi trên từng dòng chữ, đôi khi dừng lại lâu hơn ở một vài chi tiết như đang suy nghĩ thêm điều gì đó, rồi mới tiếp tục.
Cô làm không nhanh cũng không chậm, mọi thứ đều giữ ở một nhịp vừa phải, như thể để bản thân không bị cuốn theo áp lực xung quanh.
Có lẽ, đó cũng là cách cô luôn làm mọi việc từ trước đến giờ.
Đến gần trưa, không khí trong văn phòng dần thay đổi. Những tiếng gõ phím đều đặn ban nãy bắt đầu thưa dần đi, thay vào đó là vài câu trò chuyện nhỏ, tiếng ghế kéo nhẹ, và cả âm thanh lục đục thu dọn đồ đạc.
Mọi người lần lượt đứng dậy, chuẩn bị xuống căng tin.
Trình Nhã quay sang, hơi nghiêng người về phía cô.
"Cô xuống ăn không?"
Giang Vãn Ý lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Tôi mang theo rồi."
"Ừm, vậy tôi đi đây."
Cô gật đầu, ánh mắt nhìn theo Trình Nhã một đoạn ngắn, rồi mới thu lại.
Khi cánh cửa khép lại, không gian nhanh chóng trở nên yên tĩnh hơn. Chỉ còn lại vài người ở lại, mỗi người một góc, không ai nói chuyện.
Giang Vãn Ý lấy hộp đồ ăn trong túi ra, đặt lên bàn, sau đó cô cầm điện thoại lên, nhìn lướt qua màn hình.
Không có tin nhắn mới.
Ngón tay cô dừng lại một chút trên màn hình sáng, rồi chậm rãi tắt đi, đặt nó sang một bên.
Buổi chiều, công việc dần đi vào nhịp.
Sau khi mọi người quay lại từ giờ nghỉ trưa, trưởng nhóm gọi cô lại, đưa cho cô một phần nội dung trong kế hoạch marketing của dự án truyền thông sắp triển khai.
"Phần này cần viết lại cho gọn, giữ ý chính cho dễ hiểu hơn." Anh ta nói.
"Vâng."
Giang Vãn Ý nhận tài liệu, mang về chỗ ngồi, cô không làm ngay mà đọc qua một lượt từ đầu đến cuối, như để nắm lại toàn bộ mạch ý, sau đó mới bắt đầu chỉnh sửa.
Không phải thay đổi quá nhiều, chỉ là điều chỉnh lại cách diễn đạt, lược bớt những chỗ rườm rà, nối lại những đoạn còn rời rạc. Từng câu chữ được sửa lại chậm rãi, rõ ràng hơn rất nhiều.
Cô làm rất tập trung, cho đến khi ngẩng đầu lên mới nhận ra thời gian đã trôi qua khá lâu, ánh sáng ngoài cửa kính đã chuyển sang màu tối sẫm từ lúc nào.
Những tòa nhà đối diện lần lượt lên đèn, phản chiếu thành từng mảng sáng lấp lánh trên mặt kính, khiến không gian bên trong càng trở nên tĩnh lặng hơn.
Trong văn phòng, đèn vẫn sáng, nhưng số người đã thưa dần. Những tiếng nói chuyện ban nãy cũng biến mất, chỉ còn lại âm thanh rất khẽ của bàn phím và điều hòa.
Cô liếc nhìn đồng hồ, rồi lại cúi xuống màn hình, phần việc trước mắt chỉ còn lại một đoạn cuối, không nhiều nhưng cô vẫn muốn hoàn thành xong.
Ít nhất, như vậy ngày mai sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.
—
Không biết từ lúc nào, phía sau đã có thêm tiếng bước chân.
Âm thanh rất khẽ, gần như hòa vào không gian yên tĩnh của văn phòng, nhưng vẫn đủ khiến người ta nhận ra có người đang đến gần.
Giang Vãn Ý không quay lại ngay, cô vẫn nhìn màn hình, gõ thêm vài chữ như thể muốn hoàn thành xong phần việc trước mắt, rồi mới chậm rãi dừng tay.
"Em vẫn chưa về sao?"
Giọng nói vang lên ở phía sau, trầm thấp không mang theo chút cảm xúc rõ ràng nào.
Giang Vãn Ý đứng dậy, xoay người lại.
Lục Trầm Uyên đứng cách cô một khoảng vừa đủ.
Anh đã cởi áo vest, chỉ còn lại áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên một chút. So với ban ngày, vẻ lạnh lùng dường như dịu đi, nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn không thay đổi.
"Còn một chút nữa là xong." Cô bình tĩnh trả lời anh.
Anh đứng phía sau cô một lúc, ánh mắt dừng lại trên màn hình, lặng lẽ đọc qua những dòng chữ còn dang dở.
"Phần này không phải việc của em." Anh nói, giọng không cao nhưng đủ rõ ràng.
Giang Vãn Ý không quay lại ngay, cô nhìn màn hình thêm một giây, rồi mới trả lời: "Nhưng tôi làm được."
Giọng cô vẫn bình tĩnh, không mang theo ý tranh luận, chỉ đơn giản là một câu khẳng định.
Không gian giữa hai người chùng xuống trong chốc lát.
Anh không nói gì chỉ đứng đó như đang suy nghĩ điều gì, sau đó mới trả lời: "Không cần cố quá." Giọng anh trầm xuống một chút: "Ở đây không ai đánh giá em bằng việc ở lại muộn đâu."
Lời nói không mang áp lực, cũng không hẳn là quan tâm rõ ràng, chỉ giống như một lời nhắc rất nhẹ không khiến người ta khó xử.
Giang Vãn Ý khẽ gật đầu.
"Tôi biết rồi."
Cô nói xong, ánh mắt lại quay về màn hình. Ngón tay cô tiếp tục di chuyển trên bàn phím, nhịp gõ đều đặn, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chỉ là một khoảng dừng rất ngắn, không đủ để làm gián đoạn công việc của cô.
Lục Trầm Uyên vẫn đứng đó.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô một lúc. Ánh mắt anh dừng lại trên bóng lưng mảnh khảnh đó, rồi chậm rãi rời đi, dường như vừa nhận ra điều gì đó nhưng lại không thể nói ra.
Cuối cùng, Lục Trầm Uyên cũng quay người rời đi.
Khoảng mười phút sau, Giang Vãn Ý hoàn thành phần việc còn lại.
Cô lưu file, tắt máy, rồi chậm rãi thu dọn đồ đạc. Khi đứng dậy, ánh mắt cô vô tình dừng lại trên lưng ghế, nơi đó không biết từ lúc nào đã có thêm một chiếc áo vest.
Cô khẽ khựng lại, không cần nhìn kỹ, Vãn Ý cũng nhận ra đó là của ai.
Vãn Ý đưa tay chạm nhẹ vào lớp vải, cảm nhận được chút hơi ấm còn sót lại, rất mờ nhạt nhưng cũng đủ khiến cô dừng lại lâu hơn một chút so với bình thường.
Cô đứng yên như vậy vài giây, rồi chậm rãi rút tay về, cuối cùng cô không mang theo chiếc áo đó, chỉ yên lặng tắt đèn ở khu vực của mình, rồi rời đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hành lang đã vắng người, ánh đèn kéo dài thành từng dải sáng đều nhau trên nền sàn bóng loáng. Bước chân cô vang lên rất khẽ trong không gian yên tĩnh ấy, không nhanh cũng không chậm, chỉ đều đặn như chính nhịp thở của mình.
Ở phía sau, Lục Trầm Uyên quay lại.
Anh dừng trước bàn làm việc của cô, ánh mắt dừng lại trên chiếc áo vest vẫn nằm nguyên trên lưng ghế.
Anh đứng đó một lúc, như đang suy nghĩ điều gì, rồi mới đưa tay cầm lấy.
Động tác chậm rãi, không vội vàng, cũng giống như chính anh cũng không hiểu, vì sao mình lại quay lại đây.
Trong thang máy, Giang Vãn Ý đứng một mình, lưng cô khẽ tựa vào vách kính lạnh.
Những con số trên bảng hiển thị chậm rãi giảm xuống, từng tầng một rất đều đặn.
Không gian kín ấy khiến mọi thứ trở nên tĩnh lặng hơn bình thường, yên tĩnh đến mức cô có thể nghe rõ cả tiếng hít thở rất nhẹ của chính mình.
Giang Vãn Ý khẽ thở ra gần như không thành tiếng, rồi từ từ di chuyển ánh mắt.
Có những chuyện chỉ khi thật sự quay lại nơi này, cô mới nhận ra, mình chưa từng quên bất cứ chuyện gì.