Nhóm Chém Gió Xuyên Vị Diện

Chương 6: Tá túc

Trước Sau

break

Khi Cố Minh Hi tỉnh lại, hắn lập tức ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.

Nhưng hắn vẫn mặt dày, quét sạch đống thức ăn do Yến Ly mang tới trước đã.

Đã lâu không được ăn một bữa cơm đàng hoàng như vậy, trong lòng Cố Minh Hi cảm xúc ngổn ngang.

Cả đời này của hắn, có lẽ cũng chưa từng có thời khắc nào xấu hổ hơn hiện tại.

“Không cần vội, cứ từ từ dùng bữa.” Thái độ của Tả Yển ngược lại rất tốt.

Cố Minh Hi vẫn cảm thấy khá kinh ngạc.

Theo sự hiểu biết của hắn, Tả Yển hẳn không có ấn tượng gì với hắn mới phải.

Dù sao số lần bọn họ chạm mặt cũng không nhiều, Tả Yển dường như cũng chẳng để tâm.

Quả thật sau khi rời khỏi Cố gia, hắn phát hiện bản thân gần như không còn chốn dung thân, mới tìm đến chỗ Tả Yển.

Cố Minh Hi trước kia cũng có vài người bạn là con cháu thế gia, nhưng những người này, sau khi thân thế giữa hắn và Cố Minh Hàn bị phơi bày, gần như đều đoạn tuyệt quan hệ với hắn, ngả về phe Cố Minh Hàn.

Cho dù có vài người vẫn đứng về phía hắn, thì cũng vì áp lực gia tộc đành phải hạn chế liên lạc, bản thân Cố Minh Hi cũng không muốn gây thêm phiền toái cho bọn họ vào lúc này.

Lúc này, Tả Yển - người vốn chỉ có quan hệ lợi ích đơn thuần, lại trở thành sự lựa chọn thích hợp nhất.

Bọn họ không được coi là bạn bè, Tả Yển lại nợ ân tình của hắn, lúc này tới cửa đòi món nợ ấy, hẳn cũng không tính là quá đáng.

Chỉ là chính hắn cũng sắp quên mất, không ăn cơm lại bị đói đến mức ngất xỉu.

Cũng phải, trước kia hắn là thiếu gia của Cố gia, chưa từng có phiền não như vậy.

Tuy hơi mất mặt, nhưng tình trạng hiện tại cũng không phải lúc để suy xét những thứ này.

Thức ăn Yến Ly chuẩn bị khá nhiều, nhưng Cố Minh Hi chưa ăn bao nhiêu đã thấy no.

Hoặc nói đúng hơn, không phải Cố Minh Hi cảm thấy no, là hắn chợt nhận ra, với tình trạng cơ thể hiện tại, dù chỉ là những thức ăn bình thường này, ăn nhiều cũng sẽ tạo thành gánh nặng rất lớn.

Động tác của hắn dần chậm lại.

Thiên phú của hắn đã bị phế, không thể tu luyện được nữa.

Kỳ lạ thay, khi Cố Minh Hi nghĩ đến chuyện này, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu lại là ánh mắt lạnh lùng của mẫu thân.

Còn có bàn tay không chút do dự vung về phía hắn.

Hắn lắc đầu, rũ bỏ những ý nghĩ này ra khỏi tâm trí.

Sau đó nhìn về phía Tả Yển đang chăm chú quan sát hắn nãy giờ.

“Tả thiếu, đã lâu không gặp, làm phiền rồi.” Hắn khẽ gật đầu với Tả Yển.

Tả Yển chớp mắt: “Cũng không tính là đã lâu không gặp, trước đây chúng ta cũng chưa từng chính thức gặp mặt.”

Dù sao giao điểm của bọn họ cũng không nhiều, trong mắt Tả Yển, bản thân y chính là vô cớ nợ Cố Minh Hi hai cái ân tình, hơn nữa còn nợ đến mức khá mất mặt.

Nếu không phải Cố Minh Hi tìm tới cửa, y một chút cũng không muốn nhớ lại những chuyện xấu hổ này.

“Vậy thì.” Tả Yển không nói nhiều, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Cố thiếu tới đây tìm ta, là có chuyện gì?”

“Ta muốn tá túc ở đây một thời gian.” Cố Minh Hi tuy có chút túng quẫn, nhưng vẫn đưa ra yêu cầu, hắn lấy ra miếng ngọc bội Tả Yển đưa trước đó.

Vốn dĩ đồ đạc trên người hắn cơ bản đều bị đám người bên cạnh Cố Minh Hàn cướp đi, miếng ngọc bội này phẩm chất bình thường, cũng chẳng có hàm nghĩa đặc biệt gì nên mới được giữ lại.

Lúc Tả Yển nhìn thấy ngọc bội, khóe mắt cũng giật một cái.

Khi y tới Cảnh Vân Thành, cũng không phải thật sự chỉ có mấy trăm viên Huyền Thạch gia tộc cho, nhưng thứ có thể làm tín vật thì thật sự chỉ có miếng ngọc bội Nguyệt Vô Ưu tặng cho y.

Cho nên lúc đầu y mới thuận tay tặng miếng ngọc bội đó đi.

Phát hiện tình hình không ổn bèn đi đòi lại, tuy rằng mất mặt... nhưng Tả Yển vẫn làm như vậy.

Có điều, miếng ngọc bội mới dùng để đổi lại miếng ngọc bội của Nguyệt Vô Ưu là do y mua ở ven đường với giá mấy viên Huyền Châu, phẩm chất bình thường, nhìn qua đã biết không phải thứ gì đáng giá.

Dùng thứ này làm tín vật, Tả Yển cảm thấy hơi xấu hổ.

Nhưng ai bảo lúc đó túi tiền của y hơi eo hẹp một chút chứ, dưới ánh mắt tử vong của Yến Ly, y đành phải chọn miếng ngọc bội rẻ nhất.

Hiện giờ nhìn thấy thứ này, trong lòng Tả Yển cảm xúc lẫn lộn.

Yêu cầu của Cố Minh Hi cũng không tính là quá đáng.

Chỉ là tá túc một thời gian mà thôi.

Căn nhà Tả Yển mua là một tòa viện hai gian, để người ta ở lại đây một thời gian cũng không phải vấn đề lớn.

Tuy nhiên, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Tả Yển là từ chối.

Y không có thói quen sống cùng người lạ.

Nhưng vẫn là câu nói kia, túi tiền của y khá eo hẹp.

Món nợ ân tình với Cố Minh Hi này luôn phải trả, y cũng không có tiền mua một căn nhà mới cho Cố Minh Hi ở, đành nhíu mày đồng ý.

Cố Minh Hi nhận ra sự dao động cảm xúc của Tả Yển.

Nhưng hắn cũng giống như vậy.

Hắn không đi tìm những người bạn trước kia còn có một nguyên nhân khác, chính là bọn họ đều có khả năng sẽ để lộ hành tung của hắn.

Mà chỗ Tả Yển không thân thiết lắm, chỉ đơn thuần từng có vài lần gặp mặt này, ngược lại là nơi an toàn nhất.

Không ai biết bọn họ có giao du.

Cho nên cũng sẽ không ai biết sau khi hắn rời khỏi Cố gia sẽ sống ở đây.

Không có nơi nào thích hợp hơn, lại còn có thể đồng ý cho hắn ở lại như nơi này.

Tuy chủ nhân có chút vi diệu không tình nguyện, nhưng vẫn đồng ý rồi.

Như vậy là được.

Cố Minh Hi cam đoan với Tả Yển: “Tả thiếu xin hãy yên tâm, ta sẽ không làm phiền đến các ngươi.”

Đều đã đồng ý rồi, bây giờ hối hận cũng không kịp, Tả Yển xua tay: “Ngươi đi theo ta.”

Viện lớn như vậy, tự nhiên có vài gian phòng cho khách.

Tả Yển không muốn sống cùng người lạ, cho nên đặc biệt chọn cho Cố Minh Hi thiên viện cách xa một chút, bên kia cũng có cửa riêng, hai bên không làm phiền lẫn nhau.

Cố Minh Hi đối với việc này vô cùng hài lòng.

Có thể không gây phiền toái cho người khác là tốt nhất.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương