Trong lúc đó, Cố Minh Hi cuối cùng cũng tìm được cách gửi tin nhắn trong nhóm chat, tham gia vào chủ đề của nhóm.
Cố Minh Hi: [Chào mọi người.]
Cố Minh Hi: [Đúng rồi, @Hôm nay cũng là Bạch Hoành đại nhân mạnh nhất, ta đang nghiên cứu cách gửi lì xì, đợi ta một lát.]
Hôm nay cũng là Bạch Hoành đại nhân mạnh nhất: [Được được, ta không vấn đề gì đâu, hôm nay còn phải đi học nữa. Mà này @Cố Minh Hi, ta tên là Bạch Hoành, năm nay mười sáu tuổi, nên gọi ngươi là anh chị hay em đây?]
Mười sáu tuổi à... Cố Minh Hi đang tìm cách gửi lì xì, nhìn thấy tin nhắn này thì sững sờ một chút.
Ồ, đúng rồi, hình như hôm qua là sinh nhật của hắn và Cố Minh Hàn... Thảo nào tên kia lại dẫn người đến gây sự.
Tuy hắn đã không còn để ý nữa, nhưng trong lòng vẫn hơi nhói lên một cái.
Cố Minh Hi: [Ồ, năm nay ta mười tám tuổi rồi, gọi tên là được.]
Hôm nay cũng là Bạch Hoành đại nhân mạnh nhất: [Ơ? Mười tám tuổi à, vậy cũng coi như cùng trang lứa với ta! Hì hì, cuối cùng trong nhóm cũng có người cùng lứa, tuy ta vẫn là nhỏ nhất...]
Hôm nay cũng là Bạch Hoành đại nhân mạnh nhất: [Lì xì dành riêng cho @Cố Minh Hi.]
Cố Minh Hi còn chưa tìm được cách gửi lì xì thì tay đã nhanh chóng ấn nhận trước.
Lần này nhảy ra không phải là máy chơi game, mà là một chiếc “Điện thoại thông minh (Phiên bản cải tạo siêu năng lực) x1”.
Cố Minh Hi hoàn toàn mù tịt về thứ này.
May mà cuối cùng hắn cũng tìm thấy nút gửi lì xì, rất nhanh đã hiểu rõ quy tắc trong đó, bèn nhét chiếc máy chơi game vừa nhận được vào bao lì xì, gửi trả lại cho Bạch Hoành.
Cố Minh Hi: [Lì xì dành riêng cho @Hôm nay cũng là Bạch Hoành đại nhân mạnh nhất.]
Hôm nay cũng là Bạch Hoành đại nhân mạnh nhất: [Cảm ơn Minh Hi!]
Cố Minh Hi: [Không cần khách sáo.]
Thế nhưng, Cố Minh Hi cũng không nói được mấy câu trong nhóm, chủ đề rất nhanh đã chuyển sang Dạ Chiêu.
Khương Mộc Tô (Khu an toàn đã thiết lập): [Nhắc mới nhớ, nếu nhóm đã có người mới vào, cũng có nghĩa là sếp Dạ Chiêu có tin tức rồi nhỉ?]
Công nhân Vô Hạn Lưu Cố Du (Bà đây muốn nghỉ ngơi): [Đúng rồi, lần này sếp Dạ Chiêu biến mất hơi lâu, không biết có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không.]
Khương Mộc Tô (Khu an toàn đã thiết lập): [Chắc là không đâu.]
Khương Mộc Tô (Khu an toàn đã thiết lập): [Đúng rồi, @Cố Minh Hi chắc là đã gặp sếp Dạ Chiêu rồi nhỉ? Thế nào, sếp hiện giờ vẫn ổn chứ?]
Bỗng nhiên bị nhắc đến, Cố Minh Hi sững người.
Sếp Dạ Chiêu?
Hình ảnh người tí hon gần như trong suốt, nhỏ chưa bằng bàn tay hiện lên trong đầu Cố Minh Hi, khiến hắn hiếm khi cảm thấy do dự.
Cố Minh Hi: [Có lẽ là không ổn lắm.]
Hắc Ám Tinh Linh Hách Bá Đặc: [Không thể nào? Sếp Dạ Chiêu mà gặp chuyện? Có phải là ảo giác của @Cố Minh Hi ngươi không đó?]
Nhóm im lặng một hồi lâu, Hách Bá Đặc mới lên tiếng.
Rõ ràng, họ đều không tin vị sếp Dạ Chiêu “không gì không làm được”, từng giúp đỡ họ rất nhiều lại có thể gặp chuyện.
Nhưng theo lẽ thường, Cố Minh Hi quả thực là người cuối cùng tiếp xúc với Dạ Chiêu, nói không chừng bây giờ Dạ Chiêu vẫn đang ở bên cạnh Cố Minh Hi.
Người mà Dạ Chiêu kéo vào nhóm, giữa bọn họ đều có một sự tin tưởng khó tả, sự tin tưởng này có lẽ đến từ chính Dạ Chiêu.
Nói cách khác, Cố Minh Hi đoán chừng cũng không nói dối.
Thiên Vẫn Đại Lục Dạ Chiêu: [Không cần lo lắng, ta không sao.]
Thiên Vẫn Đại Lục Dạ Chiêu: [Gặp chút sự cố, sẽ giải quyết nhanh thôi.]
Khương Mộc Tô (Khu an toàn đã thiết lập): [Vậy thì tốt.]
Hắc Ám Tinh Linh Hách Bá Đặc: [Vậy thì tốt.]
Công nhân Vô Hạn Lưu Cố Du (Bà đây muốn nghỉ ngơi): [Vậy thì tốt.]
Hôm nay cũng là Bạch Hoành đại nhân mạnh nhất: [Sếp Dạ Chiêu không sao thì tốt quá rồi.]
Tuy trước mắt chỉ xuất hiện những dòng chữ, nhưng không hiểu sao Cố Minh Hi vẫn cảm giác được mọi người đều đang thở phào nhẹ nhõm.
Hắn cũng thở phào theo.
Người trong nhóm có vẻ đều rất thích Dạ Chiêu, cho nên... Dạ Chiêu hẳn không phải là người xấu nhỉ?
Vậy... hắn thật sự có khả năng tu luyện lại?
Sau khi biến cố xảy ra, lần đầu tiên Cố Minh Hi cảm nhận được trái tim đập rộn ràng đầy sức sống.
Tiếp tục... tu luyện.
Tin nhắn trong nhóm vẫn nhảy liên tục, nhưng trên màn hình của Cố Minh Hi bỗng xuất hiện một tin nhắn mới.
Hắn thoát khỏi nhóm chat, phát hiện không biết từ lúc nào, một khung chat khác đã xuất hiện ở mục đối thoại, tên bên trên là Dạ Chiêu.
Chỉ dựa vào trực giác, Cố Minh Hi cảm thấy tình trạng của Dạ Chiêu có lẽ thực sự không ổn lắm.
Dạ Chiêu: [Đừng quan tâm đến nhóm chat vội, vào ba lô tìm lọ thuốc Mộc Tô đưa, có lẽ sẽ có ích cho vết thương của ngươi.]
Cố Minh Hi hơi hoảng loạn, nhưng vẫn nhanh chóng trả lời.
Cố Minh Hi: [Ồ, được, ta đi tìm ngay đây.]
Hắn và Dạ Chiêu thậm chí còn chưa tính là quen biết, dù muốn quan tâm Dạ Chiêu, dường như cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Hắn nhanh chóng tìm thấy ba lô. Trong đó có những gì, Cố Minh Hi đại khái đều nắm rõ.
Tuy nhiên, ngoại trừ thuốc trị liệu trông có vẻ dùng để chữa trị ra, mấy món còn lại Cố Minh Hi đều không nhìn ra công dụng.
Hắn lần lượt kiểm tra chú thích của vài món đồ.
[Tinh Linh Thánh Thủy: Giọt sương từ Cây Mẹ Tinh Linh nhỏ xuống, hội tụ thành nước suối, có thể dùng để nâng cao ma lực, ngộ tính, cũng có hiệu quả trị liệu.]
[Thuốc trị liệu cấp ba: Thuốc trị liệu cấp ba được chế tạo từ năng lực của dị năng giả hệ trị liệu Khương Mộc Tô, có thể nhanh chóng hồi phục nội thương và ngoại thương.]
[Bàn tay quỷ được thần ban phước (Đạo cụ dùng một lần): Đạo cụ hệ tinh thần xuất xứ từ thế giới Vô Hạn Thiên Mộ, có thể trình chiếu nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của lòng người vào trong giấc mơ, thời gian duy trì một tháng. (Đạo cụ này cũng có hiệu lực với phi nhân loại nha, sử dụng trong nhiệm vụ biết đâu sẽ có hiệu quả bất ngờ đó...)]
[Điện thoại thông minh (Phiên bản cải tạo siêu năng lực): Điện thoại thông minh có thể tra cứu những người có siêu năng lực xung quanh, đồng thời bao gồm các chức năng trò chuyện, video, chụp ảnh, lưu trữ một lượng nhỏ siêu năng lực và giải phóng chúng...]
Hắn lướt qua một lượt, đại khái đã hiểu được công dụng của những thứ này.
Ánh mắt hắn dừng lại ở thuốc trị liệu. Tâm niệm vừa động, ống nghiệm trong suốt chứa thuốc đã xuất hiện trong tay.