“Dạ Chiêu.” Cố Minh Hi gọi Dạ Chiêu, kể lại phiền não một lượt, tìm kiếm sự giúp đỡ: “Ta bây giờ nên làm thế nào?”
Dạ Chiêu có chút bất ngờ, Cố Minh Hi thế mà lại tìm y cầu giúp đỡ.
“Ngươi có mục tiêu gì?”
“Kiếm tiền, tích cóp Huyền Thạch.”
“Ngươi muốn thức tỉnh thể chất?”
Cố Minh Hi rũ mắt: “Rất khó để không muốn đi.”
“Đó xác thực là một mục tiêu không tồi.” Nếu là mười vạn Huyền Thạch, có lẽ Lăng có thể khôi phục không ít, nói không chừng thật sự có thể trực tiếp giúp Cố Minh Hi thức tỉnh thể chất.
Có điều, tích cóp mười vạn Huyền Thạch, đối với Cố Minh Hi hiện tại mà nói hơi khoa trương.
Dạ Chiêu suy nghĩ một chút liền hiểu mục tiêu thật sự của Cố Minh Hi: “Ngươi muốn đổi lấy Tinh Nguyệt Dược Điể'?”
“Ừm.”
Mộc Hệ Linh Mạch ngoại trừ trở thành Linh thực sư ra, làm Luyện dược sư cũng là một lựa chọn không tồi. Mộc Hệ Linh Mạch và linh mạch hệ Hỏa đều rất thích hợp luyện dược, trong Cảnh Vân Thành Mộc Hệ Linh Mạch hiếm hoi, nhưng người có linh mạch hệ Hỏa lại không tính là ít. Bởi vậy Luyện dược sư không tính là khan hiếm.
Tất nhiên, Luyện dược sư cường đại ở đâu cũng hiếm có cả.
Cuốn sách “Tinh Nguyệt Dược Điển” này nghe tên đã biết có liên quan đến luyện dược, từ đó nói không chừng có thể tìm được phương pháp thức tỉnh thể chất khác. Hơn nữa, trở thành một Luyện dược sư đối với hắn hiện tại là lựa chọn thích hợp nhất.
“Luyện dược à...” Dạ Chiêu sờ sờ cằm: “Nhắc mới nhớ, chỗ ngươi vẫn còn Huyền Thạch đúng không?”
“Cái này thì vẫn còn...” Cố Minh Hi bỗng có dự cảm không tốt lắm, mấy viên Huyền Thạch này trong tay hắn còn chưa ấm chỗ đâu.
“Thế này đi, thu của ngươi năm viên Huyền Thạch, ta cho ngươi một quyển sách luyện dược, thế nào?” Trong mắt Dạ Chiêu lấp lánh tinh quang.
Biết rõ sẽ như vậy nhưng Cố Minh Hi vẫn không thể từ chối.
Không có sở trường, muốn kiếm tiền quá khó, nếu hắn lợi dụng sức mạnh Mộc Hệ Linh Mạch đi săn bắn. giá trị con mồi thế nào chưa cần nói, rất có khả năng bị người khác phát hiện. Vậy thì được không bù nổi mất.
Hắn nghiến răng: “Ta đổi.”
“Lựa chọn sáng suốt.” Dạ Chiêu vô cùng tán thưởng Cố Minh Hi: “Yên tâm, ngươi sẽ không hối hận đâu.”
Lúc đó vạn bất đắc dĩ chọn Cố Minh Hi làm ký chủ cũng là một lựa chọn sáng suốt.
Dạ Chiêu lần này tuyệt đối không nhắc tới chuyện có thể trả dần, Cố Minh Hi có chút không tình nguyện lấy số Huyền Thạch còn lại ra đưa cho Dạ Chiêu.
Nhận được Huyền Thạch, Dạ Chiêu cũng giống như chép lại công pháp trước đó, dùng cây bút không biết từ đâu ra chép lại một quyển sách liên quan đến luyện dược, giao cho Cố Minh Hi.
Cố Minh Hi lúc nhận sách hơi nhíu mày. Là ảo giác sao? Hình như thân ảnh Dạ Chiêu ngưng thực hơn một chút? Dạ Chiêu cần Huyền Thạch?
Hắn vẫn rất cảm kích Dạ Chiêu, nếu Dạ Chiêu có gì cần giúp đỡ, hắn cũng muốn cố gắng hết sức giúp y. Nhưng Dạ Chiêu cái gì cũng không nói.
Không, Cố Minh Hi chợt hiểu ra.
Không phải Dạ Chiêu cái gì cũng không nói, là vì hắn không một xu dính túi nghèo rớt mồng tơi, Dạ Chiêu cho dù có mở miệng cũng chẳng có tác dụng gì, cho nên mới cái gì cũng không nói.
Hắn không khỏi nắm chặt nắm đấm. Quả nhiên, kiếm tiền mới là quan trọng nhất.
Đưa sách xong, bóng dáng Dạ Chiêu biến mất, Cố Minh Hi nhìn quyển sách trong tay.
Tên sách: “Nhất Cấp Luyện Dược Nhập Môn”.
Cái tên này... trông có vẻ rất đơn giản. Không biết có phải do Dạ Chiêu viết ra hay không, mấy chữ trên bìa sách đều mang theo vài phần ý vị thanh lãnh túc sát.
Nội dung bên trong ngược lại khiến Cố Minh Hi có chút kinh ngạc.
Cái này... Trong sách có chừng cả ngàn phương thuốc cấp một, hơn nữa còn bao gồm phương pháp luyện chế vô cùng tỉ mỉ.
Cố Minh Hi thậm chí có một loại cảm giác, có quyển sách như vậy, cho dù hắn vẫn là Kim Hệ Linh Mạch, nói không chừng đều có thể thử luyện dược một chút. Tuy đây chỉ là ảo giác của hắn mà thôi.
Luyện dược cũng không dễ dàng như vậy, phải học thủ quyết chuyên môn, còn có rất nhiều kỹ xảo độc đáo, không phải chuyện đơn giản. Cũng không phải nói người Kim Hệ Linh Mạch thật sự không có chút thiên phú nào, dù sao thiên phú và ngộ tính thứ này cực kỳ không nói lý lẽ.
Có người không có linh mạch thích hợp luyện dược, nhưng nếu ngộ tính cực tốt, mượn một số ngoại lực cũng chưa chắc không thể luyện dược. Tất nhiên trường hợp này cũng không có bao nhiêu.
Muốn trở thành Luyện dược sư cần làm rất nhiều chuẩn bị, ví dụ như Dược hỏa dùng để luyện dược, lò luyện đan, còn có dược liệu cần thiết... Cố Minh Hi vừa mới lại thành kẻ nghèo kiết xác, chuẩn bị những thứ này lại là một cửa ải khó.
Hắn không nhịn được thở dài một tiếng. Cuộc đời có lẽ chính là được đắp nặn từ những vấn đề đi.
Thôi bỏ đi, giải quyết từng cái một là được.
Mấy trang đầu của Luyện dược nhập môn là cơ bản trong cơ bản, lần lượt là Khống Hỏa Quyết để điều khiển Dược hỏa, Thối Dược Quyết để tôi luyện dược liệu, “Tinh Nguyệt U Lộ Quyết” sử dụng trong quá trình luyện chế thuốc, vân vân. Trong đó một phần là tâm quyết, một phần là thủ quyết, đều cần trải qua lượng lớn luyện tập mới có thể thành thạo.
Dù sao cũng không có tiền, Cố Minh Hi mất nửa tháng để ghi nhớ kỹ phần cơ bản, đồng thời trải qua lượng lớn luyện tập. Hiện tại, hắn đã có thể sử dụng thành thạo những thủ quyết này rồi.
“Vậy thì, đã đến lúc bắt đầu thực hành.”