Nhóm Chém Gió Xuyên Vị Diện

Chương 12: Cức Dịch Đằng

Trước Sau

break

Đây là một loại thực vật ăn thịt người.

Chúng có thể cộng sinh với bất kỳ loại cây cao lớn nào trong rừng, hàng năm khi đến tháng sáu và tháng chạp đều là mùa săn bắn của chúng.

Cức Dịch Đằng trong thời kỳ săn bắn sẽ tấn công tất cả sinh vật sống đi vào lãnh thổ của nó, đầu tiên là phóng gai độc mang theo nọc độc làm con mồi ngất xỉu, sau đó dây leo của Cức Dịch Đằng sẽ trói chặt con mồi đã ngất đi, kéo đến dưới gốc cây Cức Dịch Đằng sinh trưởng, tiếp đó dùng cái gai sắc nhọn nhất trên dây leo xuyên thủng con mồi, chôn vào trong đất, trở thành chất dinh dưỡng cho Cức Dịch Đằng cũng như cây cối trong khu vực này sinh trưởng.

Mức độ hung tàn có thể thấy được.

Đáng chết.

Cố Minh Hi lần này thật sự cảm thấy mình xui xẻo rồi.

Bây giờ đâu phải mùa săn bắn của Cức Dịch Đằng.

Nhưng một khi bị Cức Dịch Đằng nhắm trúng, cũng không dễ dàng toàn thân trở ra như vậy.

Cức Dịch Đằng chỉ quá mức tích cực vào tháng sáu và tháng chạp, chủ yếu là vì gai độc khổng lồ dùng để xuyên thủng con mồi chỉ mọc ra vào hai tháng này.

Nhưng những lúc khác, nếu có con mồi xông vào lãnh thổ của Cức Dịch Đằng cũng sẽ không dễ dàng được buông tha.

Cố Minh Hi quá lâu không tới bên này, thậm chí không biết nơi này mọc ra một cây Cức Dịch Đằng từ lúc nào.

Hắn không biết cách thức Cức Dịch Đằng phát hiện con mồi, tốc độ hiện nay không bằng thời kỳ linh mạch hoàn hảo, cũng không thể vận dụng sức mạnh tăng tốc độ.

Dù nhìn thế nào cũng chỉ có thể đối đầu với cây Cức Dịch Đằng này.

“Cẩn thận, ma thực kia đã đạt đến cấp hai.” Bóng dáng Dạ Chiêu không biết đã hiện ra từ lúc nào, bay trên vai Cố Minh Hi.

Cố Minh Hi sửng sốt: “Cấp hai?”

Cho dù hắn từng là thiên tài ai ai cũng biết trong Cảnh Vân Thành, thực lực cũng chỉ mới đạt tới Thối Huyết Cảnh hậu kỳ mà thôi, đó là trong tình trạng linh mạch hoàn chỉnh, hiện tại thực lực hắn giảm sút một chút, cũng không cách nào hồi phục Huyền Lực, sức mạnh dùng một chút thiếu một chút...

Đối đầu với ma thực cấp hai... nghĩ thế nào cũng không phải hành động sáng suốt.

“Bây giờ ta chạy còn kịp không?” Cố Minh Hi hỏi một câu vô cùng không có tiền đồ.

Lời còn chưa nói xong, liên tiếp mấy cái gai độc đã phóng về phía hắn, Cố Minh Hi lập tức né tránh, thoát được một đòn tấn công, khóe mắt bỗng nhận ra điều gì đó, xoay người nhào về phía Dạ Chiêu!

“Ngươi làm gì vậy?”

Cùng với giọng nói của Dạ Chiêu truyền đến là một luồng sức mạnh vô cùng cường đại đẩy Cố Minh Hi ra ngoài.

Cùng lúc đó, trong mắt Cố Minh Hi, gai độc của Cức Dịch Đằng xuyên qua cơ thể vốn đã bán trong suốt của Dạ Chiêu.

Hắn mới nhớ ra, Dạ Chiêu hình như không phải là người tồn tại chân thực.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, hắn đã chật vật rơi xuống đất.

Bóng dáng Dạ Chiêu xuất hiện trước mắt hắn, mày hơi nhíu lại, giọng nói cũng mang theo vài phần tức giận: “Ngươi vừa rồi bị cái gì vậy?”

“Ngươi không sao thì tốt rồi.” Cố Minh Hi nhếch khóe miệng, nở một nụ cười.

Dạ Chiêu là người đầu tiên vươn tay với hắn sau khi hắn xảy ra chuyện, nói cho hắn biết hắn còn có thể tiếp tục tu luyện.

Tóm lại, Dạ Chiêu không sao thì tốt rồi.

Nụ cười này của hắn chọc vào mắt Dạ Chiêu một cái.

“Đồ ngu, ta đâu cần ngươi tới cứu, ngược lại vừa rồi vì cứu ngươi một phen đã tiêu hao của ta không ít sức mạnh.” Sắc mặt y khó coi: “Mau nghĩ cách giải quyết cây ma thực kia đi.”

“Được.” Cố Minh Hi vốn tưởng mình rơi từ trên cây xuống hẳn là sẽ bị thương, lại phát hiện hình như không có cảm giác gì?

Hắn cũng không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng vận chuyển Huyền Lực, phát động bộ pháp tốc độ nhanh hơn tiếp cận cây Cức Dịch Đằng kia.

Gai độc của Cức Dịch Đằng chỉ có thể phóng từ xa, cự ly gần không thể sử dụng. Cố Minh Hi cũng không biết đây là nguyên lý gì, tóm lại lúc này cách Cức Dịch Đằng gần một chút ngược lại sẽ an toàn hơn.

Rất nhanh, hắn đã tiếp cận Cức Dịch Đằng, dao găm trong tay được rót vào sáu thành Huyền Lực cũng thuận thế cắm vào thân cây.

Động tác của Cức Dịch Đằng cũng không chậm hơn hắn, chỉ trong khoảnh khắc này, bụng Cố Minh Hi bị Cức Dịch Đằng quấn lấy, gai nhọn trên dây leo đâm rách da hắn.

Chỉ có gai độc Cức Dịch Đằng phóng ra và cái gai cuối cùng dùng để kết liễu mới có kịch độc, gai nhọn bình thường mọc trên dây leo độc tính rất yếu.

Đúng lúc này, Cố Minh Hi điều khiển Huyền Lực, lan tràn đến vị trí tập trung sức mạnh nhất của dây leo, giải phóng hoàn toàn sức mạnh.

Dây leo bị Huyền Lực ngang ngược đánh tan, từng khúc đứt đoạn.

Nhân cơ hội này, Cố Minh Hi dùng dao găm rạch dây leo đang trói mình ra, ngay sau đó đấm một quyền vào thân cây, một quyền này hắn dùng hết tất cả sức mạnh còn lại, nhắm ngay vị trí mạnh nhất.

Đây là tất cả Huyền Lực còn lại của hắn.

Nếu không giết được Cức Dịch Đằng, vậy thì cái mạng nhỏ của hắn e rằng phải để lại nơi này rồi.

Nhưng kỳ lạ là, Cố Minh Hi cũng không quá không cam lòng.

Hắn cạn kiệt sức lực, ngã xuống đất, lại hiếm khi cười một cái.

Hóa ra là vậy.

Cho dù là trong lúc săn bắn, không địch lại đối thủ bị giết chết, cũng tốt hơn nhiều so với việc chết đi một cách nhục nhã.

Tuy hắn không muốn chết, nhưng dây leo dường như vẫn đang giãy dụa, có vẻ chỉ có thể tới đây thôi.

Cố Minh Hi có chút tiếc nuối.

Tuy nhiên, như vậy cũng không tệ.

Hắn nhắm mắt lại, chờ đợi Cức Dịch Đằng cho hắn một đòn cuối cùng.

Nhưng cũng không đợi được.

“Cố Minh Hi, tỉnh lại đi.”

Giọng nói của Dạ Chiêu vang lên.

Cố Minh Hi mở mắt ra, cành lá Cức Dịch Đằng cách đó không xa tản mát trên mặt đất, dường như đã không còn dư lực tấn công hắn nữa.

Mà trên đỉnh đầu hắn, Dạ Chiêu mặt không cảm xúc nhìn xuống.

Không biết có phải ảo giác hay không, Dạ Chiêu hình như nhỏ hơn trước một chút?

Nhưng ý nghĩ này chỉ lóe lên trong đầu Cố Minh Hi một cái, so với chuyện này, hắn quan tâm đến Cức Dịch Đằng hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương