Nhặt Tiên Nữ Về Làm Vợ

Chương 7: Thu Quỳnh sắp phát điên

Trước Sau

break

Tiếng đập cửa hung hãn, rầm rầm như muốn phá tan cánh cửa gỗ mục nát khiến bụi đất từ trên mái nhà tranh rơi lả tả xuống đầu Quỳnh.

Cô nheo mắt, cảnh giác lùi lại phía sau một chút: Chẳng lẽ đây là một tên cướp đang đến tìm gã kia? Gã vũ phu to xác hôm qua chính là tên cầm đầu băng đảng này sao?

Trời đất ơi!

Trong phút chốc, Quỳnh suýt nữa thì nhảy dựng lên, da gà nổi khắp người: Lẽ nào kiếp này số phận an bài mình phải làm vợ của một tướng cướp cả đời sao?

Không đời nào! Chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra!

Trong ổ cướp thì làm gì có người tử tế? Toàn là những kẻ cùng hung cực ác, giết người không ghê tay, xấu xa tận cùng xương tủy!

Mình đường đường là con nhà gia giáo, là người có học thức, lại là một doanh nhân hiện đại, sao có thể hạ mình làm vợ cướp được? Nghe nói trong ổ cướp về cơ bản đều là đàn ông, dương thịnh âm suy, lại còn là loại đàn ông thô lỗ, vô cùng trắc nết!

Lỡ như tên cầm đầu này sau này cướp được một người đàn bà khác trẻ trung, xinh đẹp hơn, anh ta có thẳng tay ném một người ngang ngược, không biết chiều chuộng như mình cho đám lâu la dưới trướng của anh ta hưởng dụng không?

Nghĩ đến cảnh một đám đàn ông bặm trợn, râu ria xồm xoàm, người ngợm dơ bẩn thay nhau làm nhục mình, Quỳnh bất giác rùng mình, nuốt nước bọt ừng ực vì sợ hãi.

Cô ngửa mặt lên trời than dài một tiếng đầy bi ai: Toi rồi, toi thật rồi, lần này chạy đằng trời cũng không thoát, phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cô thật sự phải chết thêm lần nữa mới giải thoát được?

Chết thì không đáng sợ, cô đã chết một lần rồi. Nhưng điều đáng sợ là, nhỡ đâu ông trời thấy cô không biết trân trọng sinh mệnh, lại trừng phạt cho linh hồn cô xuyên không vào thân xác một bà góa già bốn năm mươi tuổi, rồi lại ép cô phải sống cặp với mấy lão già góa vợ, răng rụng hết trong làng thì sao?

Đầu óc lơ mơ, rối bời đủ loại viễn cảnh kinh khủng, Quỳnh nhất thời đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng, sự bình tĩnh và sắc sảo thường ngày biến đâu mất tăm!

May mà cô cũng không phải người bốc đồng, hít sâu vài hơi, cuối cùng lý trí cũng quay trở lại.

Không đúng, gã vũ phu kia chắc chắn không phải là tên cầm đầu cướp! Nếu anh ta thật sự là đại ca một phương, sao có thể ở một nơi rách nát, tường vách trát bùn nứt toác thế này? Lại còn bị người ta đứng bên ngoài đập cửa mà không dám ho he? Anh ta cùng lắm cũng chỉ là một tướng cướp tép riu, loại tiểu tốt vô danh, độc ác nhưng bất tài mà thôi!

Nghĩ đến việc mình lại bị một kẻ thảm hại như vậy làm nhục, Quỳnh không khỏi cảm thấy ghê tởm, dạ dày quặn lên từng cơn...

“Đại ca, anh có ở trong đó không? Mở cửa cho em!”

Trời ạ?

Đại ca?

Đây chẳng phải là cách xưng hô đặc trưng trong băng đảng của bọn cướp sao?

Trong nháy mắt, cái đánh giá vừa rồi sụp đổ, thân phận của tên Đại trong lòng Quỳnh lại từ một tên tép riu thăng cấp biến thành tên cầm đầu sừng sỏ!

Tiếng đập cửa dồn dập kèm theo tiếng gọi í ới khiến Quỳnh bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Cô cúi đầu nhìn xuống thân thể mình, quần áo xộc xệch, lem luốc, bộ dạng này của mình tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy!

Cô vội vàng nhìn quanh quất, nhưng cái nhà rách nát trống huơ trống hoác, đến con chuột cũng không có chỗ nấp này khiến Quỳnh bỗng có xúc động muốn giết người.

Mẹ kiếp, chẳng lẽ bắt mình phải chui rúc trốn trong đống củi khô kia à?

“Tú, Mai, hai đứa đang làm gì đấy? Sao lại đập cửa nhà anh trai ầm ầm thế kia?”

Đang lúc Quỳnh suy nghĩ nát óc làm sao để dọa người ngoài cửa đi, thì một giọng nói già nua, khàn khàn của một bà lão bỗng vang lên từ phía hàng rào.

“Bà Lễ, không có gì đâu ạ, anh cả trước khi đi có dặn cháu giặt quần áo cho anh ấy, ai dè anh ấy lại sơ ý khóa cửa mất, đi mà chẳng để lại chìa. Thế là cháu không vào được để lấy đồ.”

Giọng của người phụ nữ tên Mai vang lên, lanh lảnh và giả tạo.

Bà Lễ nghe lời Thị Mai nói, nheo mắt nhìn ổ khóa to tướng trên cửa, vẻ mặt đầy ngờ vực:

“Nó dặn mày giặt quần áo á? Tao thấy lạ đấy, lần nào cũng là thằng Đại nó tự giặt, nó có bao giờ nhờ vả ai đâu. Vợ chồng chúng mày không phải là nhân lúc nó không có nhà, định phá khóa vào nhà ăn trộm đồ đạc đấy chứ?”

Thị Mai thấy suy nghĩ đen tối trong lòng bị bà Lễ nói trúng phóc, mặt đỏ bừng lên rồi chuyển sang tái mét, trong lòng tức giận nhưng vẫn cố gân cổ cãi:

“Bà Lễ, bà nói bậy bạ gì thế? Nhà anh cả thì có cái khỉ gì để trộm chứ? Hai gian nhà rách nát, hai bộ quần áo cũ mèm, cháu trộm về làm giẻ lau à?”

Bà Lễ vốn rất không ưa vợ chồng người cháu này, hai đứa thanh niên chân tay khỏe mạnh mà lười chảy thây, ngày nào cũng chỉ biết ăn bám, bòn rút của người anh cả thật thà, đúng là loại vô lương tâm hiếm thấy!

“Vậy à? Nhà anh cả mày đúng là không có gì thật, tiền bạc nó đổ mồ hôi sôi nước mắt tích cóp bao năm không phải để dựng nhà cho thằng Tú thì cũng đưa cho nhà mày làm sính lễ rước dâu rồi. Nếu nó đã khóa cửa thì cứ đợi nó về rồi nói, cái ổ khóa đồng này cũng đáng giá mấy chục đồng đấy, phá ra thì phí.”

Văn Tú đứng bên cạnh, thấy bà Lễ cứ nhìn chằm chằm mình với ánh mắt soi mói, da mặt mỏng cuối cùng cũng đỏ lên vì ngượng: “Vậy nghe lời bà Lễ ạ. Mai này, đợi chiều anh cả về rồi nói chuyện sau, lúc đó bảo anh ấy đưa cho chúng ta một chìa khóa dự phòng, đỡ phải lúc cần lại không vào được.”

Bà Lễ nhìn quanh một lượt như để canh chừng: “Tao thấy vậy là tốt nhất, không thì hàng xóm láng giềng lại dị nghị anh em ruột thịt mà như phường trộm cướp. Tao phải về đây, bọn trẻ ở nhà đang chờ ăn trưa.”

Nhìn bóng lưng còng còng của bà Lễ rời đi khuất sau bụi tre, Thị Mai cuối cùng cũng không nhịn được nữa, buông lời chửi rủa cay độc:

“Mụ già chết tiệt! Liên quan quái gì đến mày mà xía vào, nhiều chuyện coi chừng chết sớm!”

Tuy chuyện gì Văn Tú cũng nghe lời vợ răm rắp, nhưng lúc này dù sao ngoài đường vẫn có người qua lại, anh ta sợ hãi kéo tay Thị Mai giật nhẹ: “Thôi, em nói bé thôi, đừng để người ta nghe thấy lại mang tiếng, không thì anh cả biết được lại tức giận!”

“Hừ! Tức giận? Anh ta có cái quyền gì mà tức giận? Anh ta là anh ruột cùng cha cùng mẹ với anh, chúng ta vào lấy chút đồ ăn, ít gạo của anh ta thì có sao? Anh ta lại còn đề phòng khóa chặt cửa, đây không phải là cố tình keo kiệt, không muốn cho chúng ta hưởng chút lộc nào à?

Lại còn nữa, một kẻ thô kệch, cục mịch mà suốt ngày cũng bày đặt hiếu kính này nọ, anh ta tưởng cái xó núi khỉ ho cò gáy này là nhà cao cửa rộng, biệt phủ gì chắc? Đồ già vô dụng, ế vợ, để xem lúc già rồi ốm đau anh ta trông cậy vào ai, chẳng phải cũng phải lạy lục vợ chồng mình sao!”

Nghe người đàn bà la lối om sòm, giọng chua loét vọng vào tận trong sân, Quỳnh đứng nấp sau cánh cổng gỗ cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề: Cặp nam nữ vô liêm sỉ này hóa ra là em trai và em dâu quý hóa của tên khốn kia!

Nhớ lại chuyện gã súc sinh đó đã thô bạo với mình tối qua, trong lòng Quỳnh bỗng trào lên một cảm giác hả hê.

Cho mày ác này! Mày đáng đời có một cặp em trai em dâu vô lương tâm, tham lam như đỉa đói như vậy! Sau này cứ để chúng nó bòn rút, chọc mày tức chết đi cho khuất mắt tao!

Đang mải chửi rủa trong đầu, bụng Quỳnh bỗng réo lên một tràng dài “rột rột”, cô đưa tay sờ bụng.

Cái dạ dày lép kẹp, trống rỗng, hình như từ lúc xuyên qua đến giờ một giọt nước cũng không có! Cơn đói cồn cào bắt đầu hành hạ cô.

Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn!

Chuyện gì cũng mặc kệ, ăn là chuyện lớn nhất lúc này!

Quỳnh lảo đảo, tay vịn vào tường đất, tìm đường vào bếp. Cô vốn không mong có đồ ăn sẵn trong cái nhà nghèo nàn này, chỉ định tìm chút gạo hay khoai sắn để tự nấu.

Thế nhưng, khi cô mở nắp chiếc nồi gang đen sì ra, một mùi canh gà thơm nồng, béo ngậy xộc thẳng vào mũi.

Lập tức, nước miếng túa ra, cái bụng cô rất phối hợp kêu lên ùng ục liên hồi.

Vừa định đậy nắp nồi trước lại để tìm bát đũa, cô phát hiện trên cái nồi phía sau còn có một cái chậu gỗ úp ngược đè lên thứ gì đó. Quỳnh từ nhỏ đã sống với bà nội ở nông thôn, loại bếp lò đắp bằng đất sét này cô quá quen thuộc, bèn đặt nắp nồi lên bệ cửa sổ đầy bụi cạnh bếp.

Cô đưa tay nhấc chậu gỗ ra, bên dưới là một nồi cơm gạo lứt màu đỏ sẫm, hạt cơm nở bung nhưng trông rất khô.

Nhìn nồi cơm cứng ngắc, rời rạc này, Quỳnh chửi thầm một tiếng. Tuy cô sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nhưng sống hơn hai mươi năm, kinh tế cũng khá giả, nhà có khổ đến mấy cũng chưa từng phải ăn cơm gạo xấu, sần sùi thế này.

Trong lòng cô hận chết sự bất cẩn của mình, nếu không phải cô quá tự phụ, tin người, thì giờ đây cô vẫn đang sống hạnh phúc, ăn sung mặc sướng trong thế giới hiện đại của mình, chứ không phải chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy, ăn uống kham khổ này!

Quỳnh đã biết từ những ký ức dồn dập, hỗn độn trong đầu rằng đây không phải là mình thật sự, mà là một kẻ xui xẻo cùng tên là Đỗ Thu Quỳnh!

Một kẻ tội nghiệp, nhu nhược bị chính cô em gái kế hãm hại hòng chiếm đoạt chồng chưa cưới giàu có, rồi tàn nhẫn đẩy cô xuống dòng sông này để diệt khẩu!

Khi Quỳnh bưng một bát lớn cơm gạo xấu chan ngập canh gà, ngồi vắt vẻo trên đống củi khô trong sân mà ăn ngấu nghiến, trong lòng cô điên cuồng chửi rủa cái con ngốc nguyên chủ Đỗ Thu Quỳnh. Sao trên đời lại có người ngốc đến mức đối xử với đứa con riêng của mẹ kế như chị em ruột thịt, thậm chí ngày nào cũng đem quá nửa quà cáp, tiền bạc chồng chưa cưới tặng mà dâng tận tay cho ả Đỗ Thuý Vân độc ác kia!

Kết quả thì hay rồi, nuôi ong tay áo, để chúng nó thông gian với nhau, cắm sừng lên đầu, còn mình thì mất mạng nơi sông nước lạnh lẽo!

Mẹ kiếp, con ngốc này ở đâu ra vậy? Tức chết đi được!

Nếu không phải vì con ngốc này, cô Quỳnh “bá đạo” đánh khắp làng không đối thủ như cô lại phải lưu lạc đến cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này chịu khổ sao?

Nghĩ đến đây, Quỳnh nghiến răng nghiến lợi gặm miếng xương gà cái “rắc”, như thể đang gặm đầu cái con ngốc Đỗ Thu Quỳnh, lại như đang gặm nát xương ả Đỗ Thuý Vân, và càng giống như đang nhai tươi nuốt sống tên khốn Đại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc