Đầu dây bên kia, Kinh Yến Xuyên im lặng hồi lâu rồi khẽ cười: "Được, tớ biết rồi."
Trong lòng Vân Chức dâng lên một nỗi chua xót, cô nói một câu xin lỗi rồi định cúp máy, nhưng lại nghe cậu nói tiếp: "Vân Chức, nếu một ngày nào đó cậu rảnh, cậu có thể liên lạc với tớ, bất cứ... lúc nào cũng được."
"Được..."
Nửa giờ sau, Vân Chức đưa chiếc bánh bao nướng nóng hổi vào tay Thẩm Tự Thần, rồi lẳng lặng ngồi xuống cuối giường bệnh. Thẩm Tự Thần rất nhạy cảm nhận ra tâm trạng của cô, hỏi một câu: "Sao thế?"
"Em từ chối cậu ấy rồi."
"Vậy em thất vọng điều gì?"
"Vì em nhận ra, bản thân không buồn như em tưởng. Rõ ràng là em đã từng thích cậu ấy mà."
Thẩm Tự Thần cảm thấy bánh bao nướng trong tay thật thơm, anh cắn một miếng lớn, hai má phồng lên: "Nếu cậu ta và Bùi Đạt Lệ cùng rơi xuống nước, em cứu ai trước?"
Câu hỏi vừa thốt ra, Vân Chức liền nhìn anh với ánh mắt đầy oán niệm.
Thẩm Tự Thần: "Câu hỏi này vừa đưa ra, chẳng phải đã có đáp án rồi sao?"
"A a a." Vân Chức nằm vật ra giường bệnh, dang tay chân ra thành hình chữ "Đại" (大), "Phiền chết đi được."
Thẩm Tự Thần: "Một người bạn học qua đường cả tuần không nói quá ba câu, và một người bạn tốt sớm tối có nhau, không có khả năng so sánh."
"Chắc là em thực sự không thích cậu ấy đến thế." Vân Chức ngồi dậy, "Thẩm Tự Thần, thích một người là cảm giác thế nào hả?"
Thẩm Tự Thần ngồi song song với cô bên mép giường: "Khoảnh khắc chụp được dải ngân hà rực rỡ nhất, cũng không bằng niềm vui khi nhìn thấy cô ấy mỉm cười."
Vân Chức quay sang nhìn anh: "Anh từng thích ai rồi à?"
"Ừ."
"Lúc trước còn bảo là không có!"
"Lừa em đấy."
"Trong miệng anh rốt cuộc có mấy câu là thật lòng hả."
Thẩm Tự Thần cười khẽ, không đáp lại.
Tính tò mò của Vân Chức bùng lên: "Rốt cuộc là ai thế?"
"Dựa vào cái gì mà phải nói cho em biết."
"Chậc, nhìn không ra nhé, Thần Thần nhà ta còn giấu bí mật nhỏ trong lòng cơ đấy, thật sự không phải hoa khôi trường Trung học số 2 à?"
"Không phải." Thẩm Tự Thần cúi đầu ăn bánh bao, thản nhiên nói: "Cô ấy chỉ là một cô gái bình thường, nhưng là duy nhất trong lòng anh."
"Yêu sâu đậm thế, sao còn chưa ở bên nhau?"
"Cô ấy không thích anh, cô ấy thích người khác."
"Mẹ ơi, tại sao lại có đứa con gái không thích anh mà lại đi thích người khác được nhỉ!!!"
Thẩm Tự Thần nhìn cô: "Em nói xem?"
"Chắc chắn cô ta vừa ngốc vừa mù rồi. Em nói 'bạch nguyệt quang' của anh như thế, anh không giận chứ?"
"Không, rất thích nghe, nói nhiều chút đi."
Đúng lúc này, Vân Kiêu Nghị tay xách nách mang bước vào phòng bệnh: "Thế nào rồi Thần Thần, đỡ hơn chưa cháu? Chú vừa tan làm là đi mua thức ăn về hầm canh gà mang qua cho cháu đây."
"Đêm nay nằm viện theo dõi, không có việc gì thì mai cháu được ra viện rồi, cảm ơn chú ạ." Thẩm Tự Thần vẫn không nhịn được mà nhắc nhở điều ông mãi không nhớ, "Đừng gọi cháu là Thần Thần."
Thấy bánh bao nướng trên tay Thẩm Tự Thần, Vân Kiêu Nghị mở hộp cơm giữ nhiệt, múc một bát canh gà đưa cho anh: "Ăn cái này sao mà no được, chú hầm canh gà cho cháu đây, tẩm bổ đi."
"Cảm ơn chú Vân ạ." Thẩm Tự Thần nhận lấy bát, nhấp một ngụm canh vàng óng, thơm nồng.
"Ơn huệ gì, cháu cứ như con trai ruột của chú vậy, đừng khách sáo, có việc gì cứ gọi điện cho chú."
"Vâng ạ."
Vân Chức ghé sát Thẩm Tự Thần, nói nhỏ: "Làm con trai của bố em hạnh phúc lắm phải không."
Thẩm Tự Thần gật đầu.
"Cái đó... phía mẹ anh ấy, còn cơ hội không?"
"Cơ hội không lớn lắm."
Vân Chức thở dài.
Một lát sau, Chu Ấu Mỹ cũng đi tới, nhìn thấy Vân Kiêu Nghị, biểu cảm bà có chút không tự nhiên: "Anh Vân, anh đến rồi à?"
"Ừ." Vân Kiêu Nghị đưa quả táo đã gọt vỏ cho bà một cách tự nhiên, "Cô ăn đi."
"Cảm ơn anh Vân."
Thẩm Tự Thần: "Đó chẳng phải là gọt cho cháu sao?"
"Chú... sẽ gọt quả khác cho cháu."
Vân Chức quan sát hai người họ cứ ngượng ngùng kiểu gì ấy, xem ra cũng không hẳn là hoàn toàn vô vọng.
"Thẩm Tự Thần, anh đi theo em. Bố, mẹ, con tìm Thẩm Tự Thần có chút việc, hai người cứ nói chuyện đi." Nói xong, cô lôi tuột Thẩm Tự Thần ra khỏi phòng bệnh.
Thẩm Tự Thần: "Anh là bệnh nhân."
"Không sao hết."
"Có sao đấy, anh đang bệnh."
"Đã chết được đâu mà lo, để bố mẹ nói chuyện, chúng ta ra hoa viên dạo chút." Vân Chức vừa kéo vừa lôi anh đi.
Thẩm Tự Thần: "Vừa nãy... em gọi mẹ anh là gì cơ?"
"Em gọi là gì..." Vân Chức lập tức phản ứng lại, mặt xoẹt một cái... đỏ bừng lên, cô bịt miệng: "Ối trời đất ơi!!!"
Tiếp theo đó, Thẩm Tự Thần mặt không cảm xúc nhìn cô "A a a" điên cuồng đấm vào tường.
"Xấu hổ quá đi mất! A a a cái đồ óc lợn này! Sao cái miệng lại nhanh hơn cái não thế không biết!"
Thẩm Tự Thần bước tới, âu yếm xoa đầu cô: "Không sao cả."
Sớm muộn gì cũng phải gọi thôi.
...
Khoảng thời gian ngắn ngủi trong phòng bệnh dường như không làm mối quan hệ giữa Chu Ấu Mỹ và Vân Kiêu Nghị tiến triển thêm bao nhiêu. Nhưng Vân Chức cũng chẳng quản được nhiều thế nữa, vì cô sắp đi học đại học rồi!
Trước khi khởi hành, Vân Kiêu Nghị đặc biệt đưa Vân Chức đến mộ của chú Cảnh ở ngoại ô. Mộ của chú Cảnh nằm ở nơi rất hẻo lánh, xung quanh trồng đầy hoa mẫu đơn đỏ rực, trên bia mộ không có ảnh, cũng không khắc chữ. Vân Chức từng nghe bố kể, vì sợ bọn tội phạm ma túy tìm đến người nhà chú Cảnh trả thù nên ngay cả bia mộ cũng không được để tên. Cảnh sát phòng chống ma túy là như vậy, thầm lặng vô danh, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Đặc biệt... chú Cảnh còn là cảnh sát chìm, lại càng là đối tượng trả thù số một của bọn chúng.
Vân Chức đặt một bó hoa cúc trắng trước mộ, Vân Kiêu Nghị mở một chai rượu trắng, rưới trước mộ: "Con gái chúng ta mai đi học đại học rồi, trước khi đi, tôi đặc biệt đưa nó đến thăm ông."
"Nó rất ngoan, không ốm đau bệnh tật gì, lại rất có tiền đồ, đỗ đại học rồi đấy." Vân Kiêu Nghị lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt, nhìn Vân Chức đang cúi đầu xem điện thoại, nói nhỏ với bia mộ: "Tôi không phụ sự ủy thác của ông, ông yên tâm, yên tâm đi..."
"Bố đang lầm bầm cái gì đấy?" Vân Chức cất điện thoại, tò mò nhìn sang.
"Nói chuyện lòng với chú Cảnh của con thôi." Vân Kiêu Nghị gọi cô lại: "Lại đây lạy chú Cảnh một cái, gọi một tiếng Bố đi."
"Tại sao phải gọi là Bố?"
"Chú Cảnh không có hậu duệ, chú ấy là anh em của bố, con của bố cũng là con của chú ấy."
"Chẳng phải bố bảo chú ấy còn có một đứa con gái sao."
"..." CPU của Vân Kiêu Nghị cháy sạch trong một giây, "Khụ, cái đó... thời gian lâu quá bố quên mất, đúng... đúng là có một đứa con gái."
"Thế thì tình anh em của hai người 'pha-ke' quá đấy, chuyện này mà cũng quên được."
"Nói bậy, bọn bố là tình nghĩa vào sinh ra tử đấy! Bảo gọi thì cứ gọi đi, sao mà lắm lời thế."
Dù hay cãi chày cãi cối với bố nhưng Vân Chức vẫn ngoan ngoãn quỳ xuống bái lạy tấm bia không chữ: "Bố Cảnh, bố đừng trách bố con nhé, ông ấy già rồi nên trí nhớ suy giảm, nhưng ông ấy lúc nào cũng nhớ đến bố đấy, toàn kể cho con nghe chuyện của bố, bảo bố là anh hùng lớn, lúc trước triệt phá tập đoàn ma túy biên giới, bố là người lập công đầu đấy ạ."
Vân Kiêu Nghị bước tới, khoác vai Vân Chức: "Đi thôi."
"Vâng."
Trên đường về nhà, Thẩm Tự Thần gửi tin nhắn cho cô: "Mai mấy giờ đi?"
Đám mây mềm mại: "Ngủ dậy thì đi, dù sao Đại học Nam Khê cũng gần nhà."
Uống nhiều nước: "Dậy thì gọi anh."
Đám mây mềm mại: "Chi vậy?"
Uống nhiều nước: "Cùng đi."
Đám mây mềm mại: "Không cần đâu!!"
Vân Chức không muốn đi cùng anh chút nào. Lên đại học rồi, lại không cùng chuyên ngành, cô chẳng muốn ai biết mình có liên hệ gì với Thẩm Tự Thần cả. Suốt thời tiểu học, trung học, họ cứ dính lấy nhau suốt ngày, Vân Chức đã bỏ lỡ biết bao nhiêu cơ hội yêu đương sớm rồi đấy. Chính vì bên cạnh có một anh trúc mã là hotboy trường nên chẳng có nam sinh nào dám tỏ tình với cô cả.
Uống nhiều nước: "Em không nghĩ rằng mình không có ai theo đuổi là vì anh đấy chứ?"
Đám mây mềm mại: "Chứ còn gì nữa?"
Uống nhiều nước: "Haiz."
Đám mây mềm mại: "[Khinh bỉ]"
Buổi tối, Vân Kiêu Nghị giúp Vân Chức thu dọn hành lý, ông cứ không yên tâm: "Cái đó... lên đại học có bị bạo lực học đường không nhỉ?"
"Chắc là hiếm lắm ạ."
"Nếu bị ai bắt nạt thì gọi điện cho bố."
"Không bị bắt nạt đâu mà. Mọi người đều là người lớn cả rồi, hơn nữa con từ nhỏ đến lớn có bao giờ bị bạo lực học đường đâu."
"Vì có Thẩm Tự Thần ở bên cạnh con, ai mà dám bắt nạt con chứ."
"Đúng rồi, bạn tốt của con đều ở Đại học Nam Khê mà, Khê Khê, anh Lệ, Thẩm Tự Thần đều ở đó, càng không có ai bắt nạt được con đâu."
Vân Kiêu Nghị lúc này mới hơi yên tâm một chút: "Có việc gì thì tìm Thần Thần, nó thông minh, nó sẽ giúp con định liệu."
"Bố đừng gọi anh ấy là Thần Thần, anh ấy không thích xưng hô đó đâu."
"À, thế sao?"
"..." Đúng là già thật rồi mà.
Vân Kiêu Nghị giúp cô sắp xếp vali ngăn nắp: "Sinh hoạt phí một tháng 800, chắc là đủ rồi."
Vân Chức: "Đủ cái con khỉ, ít quá! Thêm đi bố."
Vân Kiêu Nghị: "Thêm năm mươi nữa, không thể nhiều hơn."
"Ít nhất phải ba nghìn." Vân Chức giơ ba ngón tay ra, "Mới đủ dùng."
"Con đang mơ mộng giữa ban ngày đấy à?"
"Còn bảo tình cha như núi! Ba nghìn cũng không cho con!" Vân Chức lăn lộn ăn vạ trên giường, "Ba nghìn thôi! Con còn phải mua mỹ phẩm nữa! Ba nghìn mới thể hiện được tình yêu của bố dành cho con!"
"Tình cha như núi không thể hiện qua tiền bạc." Vân Kiêu Nghị phớt lờ cô, "Bố xem trên tivi, sinh viên người ta mỗi tháng có 800 tệ sinh hoạt phí, vừa học vừa làm, Tết đến còn mua thực phẩm chức năng cho bố mẹ, báo hiếu bố mẹ kia kìa."
"Không đủ không đủ không đủ!"
Cuối cùng sau một hồi mặc cả, quyết định sinh hoạt phí là 1k5 tệ.
"Bố không cho con sinh hoạt phí, lại chẳng có vợ, bình thường bố mua cái áo 100 tệ cũng chẳng nỡ." Cô hậm hực nói, "Bố để dành tiền làm gì chứ."
"Để dành tiền là để sau này mua nhà cho con. Bố xem kỹ rồi, khu Tiêu Sơn nhà to đẹp lắm, môi trường cực tốt."
"Con không cần bố mua nhà, giờ bố đưa tiền mua nhà cho con, để con làm một sinh viên đại học vui vẻ không tốt hơn sao!"
Vân Kiêu Nghị: "Con nằm mơ đi."
Buổi tối, Vân Chức nằm trên giường "buôn dưa lê" điện thoại với Thẩm Tự Thần, anh thì vừa đọc sách vừa nghe nhạc.
"Sinh hoạt phí đại học của anh bao nhiêu một tháng?"
Thẩm Tự Thần: "Không có."
"Thảm thế cơ à." Vân Chức đang định an ủi thì Thẩm Tự Thần nói tiếp: "Ông nội đưa cho anh một chiếc thẻ, có thể quẹt vô hạn."
Vân Chức: ... Quyết chiến với lũ nhà giàu các người!
Vân Chức: "Anh làm bố em có được không? Khóc mất."
Thẩm Tự Thần: "Được."
"Thế thì thể hiện thành ý đi, đưa tiền đổi giọng đây."
Cúp điện thoại xong, Thẩm Tự Thần liền quăng cho cô một phong bao lì xì 200 tệ, Vân Chức hớn hở nhận lấy. Nhận xong mới gõ chữ: "Lừa anh đấy, đồ ngốc. [Cười trộm]"
Tin nhắn còn chưa kịp gửi đi thì trong mười phút tiếp theo, lì xì không dứt, cái này nối tiếp cái kia hiện ra. Vân Chức nhận đến mỏi cả tay, khóe miệng cười không khép lại được.
Đám mây mềm mại: "Bố ơi!!!! [Quỳ xuống]."