Nhật Ký Săn Tội Phạm Của Nữ Phóng Viên

Chương 26

Trước Sau

break

"Tin tức của anh ta quan trọng đến mức nào mà anh ta khoe khoang dữ vậy?" Lâm Thư Nguyệt tò mò hỏi.

Lý Minh Phương liếc mắt nhìn quanh, hạ giọng hơn nữa, "Nghe đâu anh ta chụp được ảnh tổng giám đốc tập đoàn Quảng Thịnh dẫn cô vợ trẻ 18 tuổi đi du lịch."

Chỉ một ánh mắt đầy ẩn ý của Lý Minh Phương, Lâm Thư Nguyệt lập tức hiểu vấn đề.

Quảng Thịnh là tập đoàn sản xuất đồ điện lớn nhất ở Bằng Thành. Họ bắt đầu chuyển sang xây dựng thương hiệu riêng và đạt được thành công lớn nhờ giá cả phải chăng cùng chiến lược marketing tốt. Chuyện tổng giám đốc tập đoàn giàu có này có quan hệ ngoài luồng cũng chẳng lạ lùng gì.

Hiểu nhưng Lý Minh Phương cũng không nói thêm. Dù đã thân hơn trước, nhưng để chia sẻ những chuyện "động trời" hơn, có lẽ cần thêm thời gian.

Sau bữa trưa, hai người về văn phòng, tranh thủ nghỉ ngơi. Đến 1 giờ 30 chiều, Lâm Thư Nguyệt cảm thấy ngồi trong phòng tin tức thật vô vị, nên quyết định đeo túi, ra ngoài.

Trong môi trường này, phóng viên thường xuyên ra ngoài công tác, nên việc cô rời văn phòng không khiến ai chú ý, ngoại trừ Lý Vĩ Sinh. Anh ta hậm hực nhìn cô rời đi, sau đó cũng xách máy ảnh và rời khỏi chỗ làm.

Dọc đường, Lâm Thư Nguyệt vừa đi vừa quan sát mọi người qua hệ thống thiện ác mà cô có được. Phần lớn giá trị thiện ác của người dân đều dao động quanh mức trung bình, không quá rõ rệt. Điều này khiến cô thấy thú vị, như đang khám phá một quy luật nào đó.

Không để ý, cô đã đi đến khu phố sau ở Bình Hồ. Đây là nơi tập trung nhiều quán net, tiệm trà sữa, nhà sách, và cửa hàng bida. Khung cảnh nhộn nhịp, tiếng cười nói xen lẫn tiếng gõ phím từ các quán net.

Nhìn một vòng, Lâm Thư Nguyệt không khỏi mỉm cười. Cô quyết định bước vào một tiệm net gần đó. "Đã lâu rồi mình chưa chơi game"

Lâm Thư Nguyệt ho khẽ một tiếng, bước vào tiệm net gần nhất.

Lâm Thư Nguyệt là một game thủ chính hiệu, hầu hết các tựa game hot trên thị trường cô đều từng chơi qua. Mỗi tuần, cô luôn dành một đêm để thức trắng chơi game. Thói quen này hình thành từ thời cấp hai và chưa bao giờ thay đổi. Ngay cả những ngày bận rộn, cô vẫn cố dành vài phút để chơi cho đỡ "ngứa tay".

Xuyên không về năm 2004, thời đại không có smartphone, cũng chẳng có chiếc laptop mà ông nội cô đã mua tặng khi cô vào đại học, khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Xem ra phải nhanh chóng kiếm một cái máy tính thôi”, cô nghĩ thầm.

Tiệm net thời này khác xa với những quán cà phê Internet hiện đại. Không gian ở đây chỉ có thể dùng từ "sơ sài" để miêu tả.

Vừa bước vào, bên trái là quầy thu ngân, phía sau là kệ nước ngọt, mì gói và vài món ăn vặt lặt vặt. Bên phải là một hàng máy tính bàn xếp ngay ngắn, chiếc nào cũng đang có người sử dụng. Ở giữa căn phòng, những chiếc máy tính khác được bày sát nhau trên các bàn gỗ. Không khí ngột ngạt với mùi khói thuốc, mùi mì gói hòa lẫn tiếng gõ phím, tiếng hét thất vọng của những người thua game. Không gian ồn ào khiến Lâm Thư Nguyệt không khỏi nhớ lại những lần cô chơi game trong yên tĩnh với chiếc tai nghe xịn.

Cô quan sát xung quanh, nhận ra phần lớn khách ở đây chỉ tầm 15-16 tuổi. Ở thời hiện đại, cảnh này gần như không còn nữa. Nhưng cô cũng chẳng ngạc nhiên vì biết rằng quy định quản lý độ tuổi vào tiệm net thời này còn rất lỏng lẻo.

Lâm Thư Nguyệt đăng ký tài khoản, tìm một chiếc máy tính ở góc khuất và đăng nhập. Giao diện của máy tính khá đơn giản, ngoài phần mềm cơ bản, chỉ có ứng dụng chat và một trình quản lý game. Cô mở trò chơi “Chống Khủng Bố Tinh Anh”, một tựa game mà cô cực kỳ yêu thích trước khi xuyên không.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương