Nhật Ký Nuôi Gia Đình Sau Khi Bị Xét Nhà

Chương 24

Trước Sau

break

Văn Lan nghe được lời khen thì mới thở phào nhẹ nhõm. Trong hai tháng qua, bà ấy trải qua quá nhiều chuyện, từ một chủ mẫu của một gia tộc danh giá, bà ấy phải vào lao ngục, sau đó mất phu quân, dung mạo cũng bị hủy.

Bà ấy không thể nói ra những lo lắng, chỉ đành chôn sâu trong lòng.

Bà ấy biết ai cũng gặp khó khăn. Trong nhà, nam nhân là Tống Phó Tuyết và Tống Chẩm Qua, họ cũng đâu dễ chịu gì? Trong ngục, đường huynh đệ là đối tượng bị tra tấn nặng nhất, cả người đầy thương tích, thê thảm tới mức người ta không nỡ nhìn.

Còn chưa kể đến lão thái thái và ba đứa trẻ.

Lẽ ra bà ấy phải gánh vác gia đình, vậy mà mặt bị thương, dung mạo đáng sợ, bà ấy không tiện gặp người.

Để Tống Miên, một đứa trẻ chạy đôn chạy đáo, trong lòng bà ấy day dứt không yên.

Hận thù, sự sợ hãi, nỗi đau mất phu quân, sự mơ hồ,… Gần như muốn nuốt chửng bà ấy. Nhưng Tống Miên vẫn có thể đứng thẳng lưng, chống đỡ cho cả nhà, vậy cớ gì bà ấy còn mãi tự oán tự thương?

Văn Lan mím môi, mỉm cười với Tống Miên, giọng nói dịu dàng: “Đại bá mẫu sẽ mau chóng thích nghi với cách sống của người dân ở thôn quê.”

Bà ấy dùng mu bàn tay khẽ chạm vào vết sẹo trên mặt rồi cười nhẹ.

Tống Miên ôm bát cháo, ngoan ngoãn gật đầu.

“Nhất định đại bá mẫu sẽ làm được!”

Ánh mắt nàng cong cong, chứa đầy ý cười.

Tống Phó Tuyết thấy tinh thần cả nhà khá lên nhiều, ông cũng thở phào, cười nói: “Hôm nay là ngày họp chợ lớn, bánh nhân thịt bán chạy lắm. Lát nữa ta sang nhà người bán thịt dặn trước, để dành năm cân thịt lợn. Nhân tiện ta nói luôn, chợ nhỏ để năm cân, chợ lớn để mười cân. Miên Miên thấy sao?”

Tống Miên không có ý kiến gì.

Cũng gần đúng với những gì nàng đã tính toán trước đó.

Giữa mùa hè oi ả, cũng chỉ có lúc chập tối mấy đứa trẻ mới dám ra ngoài.

Tống Trạc dắt Tống Trì ra ngoài chơi. Hai cậu bé chuyển đến đây đã lâu, vậy mà vẫn chưa kịp “khai phá bản đồ mới”.

Tống Miên thấy hai đứa nắm tay nhau, dặn một câu đừng ra bờ sông, rồi thu lại ánh nhìn.

Ngoài kia vang lên tiếng trẻ con cười đùa ầm ĩ, nàng mong là hai đứa có thể hòa nhập với bọn trẻ trong thôn.

Ai ngờ…

Chỉ chốc lát sau, Tống Trì đã quay về, mắt ngấn nước.

Hai đứa nhỏ cũng được xem là kiên cường, gặp phải chuyện tịch thu gia sản lớn như vậy mà cũng đã biết chịu đựng.

Không ngờ bọn chúng vừa ra ngoài chưa đến nửa chén trà, đã khóc lóc chạy về.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

Nàng xắn tay áo lên, nếu có kẻ nào dám bắt nạt mấy đứa trẻ nhà mình, nàng sẽ đánh cho một trận. Dù sao thì… Bây giờ nàng mới mười bốn tuổi, vẫn được xem là trẻ con.

Hốc mắt Tống Trì đỏ hoe, cậu bé lao vào lòng nàng, khóc nức nở: “Đệ thấy có người ăn kẹo…”

Phải rồi, cậu bé mới có năm tuổi thôi.

Tống Miên cảm thấy xót xa trong lòng. Nàng dùng khăn vải lau mặt cho cậu bé, dịu giọng nói: “Tiểu Trì ngoan, đợi mai tỷ về, tỷ mua kẹo cho đệ ăn, được không?”

“Vâng.”

Tống Trì nín khóc, ngượng ngùng cười, đỏ mặt giải thích: “Chỉ là… Đệ thấy người ta có kẹo nên đệ ghen tị thôi.”

Những thứ mà trước kia cậu bé muốn ăn là ăn được, giờ đột nhiên không còn thuộc về mình nữa, không được ăn nữa, cậu bé chưa hiểu hết, vẫn nhịn được, nhưng trong lòng lại thấy tủi thân.

Trái tim Tống Miên như tan ra thành một dòng nước.

Đêm xuống, trong thôn vẫn còn khá nhộn nhịp. Người trong làng ngồi trước cửa hóng mát, trò chuyện cùng gia đình, hàng xóm.

Đến khi ánh trăng chiếu xuống, tiếng nói chuyện dần lắng đi.

Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng chó sủa xa xa.

Và ánh trăng.

Buổi chiều Tống Miên đã ngủ đủ, lúc này nàng không buồn ngủ. Nàng ngồi trước cửa, phe phẩy quạt lá, vừa hóng mát vừa xua muỗi.

Cách đó không xa, Tống Phó Tuyết trở về khiến cả một tràng tiếng chó sủa vang lên.

Tống Miên cười với ông, rồi thấy Tống Phó Tuyết ngồi xuống bên cạnh mình.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương