Nhật Ký Nuôi Gia Đình Sau Khi Bị Xét Nhà

Chương 17

Trước Sau

break

Bây giờ phụ thân nàng còn đang bị thương, nếu ông còn bị đánh nữa, e là có linh tuyền cũng khó cứu.

Nam tử mặc áo gấm thấy nàng như vậy, sắc mặt càng thêm u ám, ông ta đập chiếc quạt gấp trong tay, tạo ra tiếng “bốp bốp”.

“Tống Nhị! Ngươi đúng là có tiền đồ quá nhỉ!”

Mặt ông ấy đen như đáy nồi. Ông ấy ném một nắm tiền đồng xu lên sạp bánh, cười lạnh: “Năm xưa ngươi cao quý biết bao, giờ cũng có ngày sa sút thế này sao?”

Mấy đồng xu lăn leng keng, có đồng xu rơi trên bàn, có đồng xu rơi xuống đất.

Tống Miên căng thẳng quay đầu nhìn phụ thân, nàng thấy vẻ mặt Tống Phó Tuyết vẫn không đổi. Ông thong thả nhặt từng đồng tiền xu, bỏ vào hòm, rồi gói hết bánh bằng lá sen, giọng nói trong trẻo: “Bánh của quý khách đây.”

Trong mắt của nam tử mặc áo gấm tựa như có lửa bốc lên, ông ta căm phẫn nhìn Tống Phó Tuyết chằm chằm.

“Tống Nhị! Ta chờ ngày ngươi quỳ xuống cầu xin ta!”

Tống Phó Tuyết: “Ừ.”

Nam tử hầm hầm cầm bánh bỏ đi.

Tống Miên liếc nhìn sắc mặt phụ thân, không dám nói gì. Hai người lặng lẽ thu dọn sạp hàng.

Khi Tống Miên nhấc tấm thớt lên, nàng thấy phía dưới thớt có một thỏi bạc. Nàng giật mình, vội đặt lại và ra hiệu cho Tống Phó Tuyết, mặt nàng đầy vẻ sợ hãi.

Tống Phó Tuyết cụp mắt, khẽ nói: “Cất đi, không sao.”

Tống Miên: !

Lúc này trong lòng nàng có đầy sự khó hiểu.

Nàng chỉ đành đợi ông giải thích rõ ràng cho mình.

Sau khi Tống Miên và Tống Phó Tuyết cùng nhau thu xếp xe đẩy xong xuôi, Tống Phó Tuyết nở nụ cười nhạt: “Đi mua ít đồ đi. Mua thêm mấy cái thùng gỗ cho tiện tắm rửa, rồi mua thêm gạo. Nếu sau này việc buôn bán vẫn tốt thế này, chúng ta không cần ăn gạo lứt nữa.”

Tống Miên nghe vậy, trên mặt cũng hiện ra ý cười. Quả thật nếu xét riêng điều này thôi thì đây cũng đã là chuyện vui lớn.

“Vâng, con cứ nhìn thấy gạo lứt là đau khổ, không muốn ăn.”

Hai người đi mua gạo. Hai người nghĩ đến việc người nhà bị giày vò lâu ngày trong ngục, thân thể suy nhược, người nhà thật sự không chịu nổi việc thủ hiếu kiêng mặn nên họ dứt khoát mua một con gà trống to khỏe mang về hầm, bồi bổ cho mọi người thật tử tế.

Tống Miên và Tống Phó Tuyết mua sắm xong xuôi, không dám chậm trễ, lập tức trở về. Càng gần trưa, trời càng oi bức.

Hai người vừa về đến nhà, đã thấy có một đám người tụ tập trước cửa. Tim Tống Miên chợt thắt lại, nàng nhìn Tống Phó Tuyết một cái, hai người cùng bước nhanh đến.

“Có chuyện gì vậy?” Tống Phó Tuyết hỏi người đứng vòng ngoài.

“Nhà họ Tống đang dạy trẻ con đọc sách, bọn ta đứng nghe cho vui thôi.”

Tống Phó Tuyết: “…”

Cuối cùng tảng đá trong lòng cũng được hạ xuống.

Ông còn tưởng là Cẩm Y Vệ quay lại đánh hồi mã thương.

Tống Miên cũng giật mình, tim đập “thình thịch”, đến lúc nàng biết không có chuyện gì thì mới dám thở phào.

“Cả nhà các người, già trẻ trai gái đều từng đi học sao?” Triệu thẩm chống người lên hàng rào, thấy Tống Miên thì mắt sáng rực.

“Vâng.” Tống Miên dè dặt đáp.

Theo lý mà nói, Tống gia vừa bị đập cho tan nát, nhà họ không nên phô trương.

Nhưng nàng đã nghĩ kỹ lại, cả nhà họ phải sống khổ sở, thiếu thốn trong thôn làng thế này, đối với bên trên mà nói, e rằng họ cũng chỉ là con rùa mắc cạn, chẳng đáng để những người ở trên cao bận tâm.

Nàng đẩy xe vào góc tường, phủ rơm lên, lúc này mới để ý thấy Tống Trạc đang dạy Tống Trì đọc sách.

Dòng họ Tống gia vốn xem trọng việc học, trước kia còn có tộc học riêng. Nhưng đến khi Tống gia bị Thuận Đức Đế ra tay thanh trừng, ngay cả tộc học cũng bị dẹp sạch. Cẩm Y Vệ trực tiếp biến thành một đội phá dỡ, đến cái ghế mà cũng không để lại cho họ.

Giờ con cháu Tống gia muốn đọc sách thì cũng chẳng có phu tử nào dám đến thôn Tống gia để dạy.

Họ chỉ có thể tự xoay xở.

Người ngoài không rõ, nhưng với người trong thôn Tống gia, vốn là họ hàng bản tộc, dù nhánh chính của Tống Chuẩn đã bị hoàng đế chém đầu, song trong thôn vẫn còn dây mơ rễ má, có nhà còn chưa vượt quá năm đời, tự nhiên biết rõ lai lịch của họ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương