Nhật Ký Nuôi Gia Đình Sau Khi Bị Xét Nhà

Chương 15

Trước Sau

break

Bên nhà Triệu thẩm ở sát vách, chỉ cần Triệu thẩm hô một tiếng là cả đám người cùng làm việc, cảnh tượng ấy thật khiến người ta ngưỡng mộ.

Nàng cũng muốn được như vậy.

“Bọn ta tự làm được rồi, vết thương cũng sắp khỏi hẳn.” Tống Phó Tuyết nói, cảm nhận được sự đau nhức ở trên cơ thể.

Trong suốt một tháng qua, không biết đã có bao nhiêu người chết ở trong tay Cẩm Y Vệ, hai người họ còn trụ được đến bây giờ, cũng chỉ vì còn trẻ, thân thể còn khỏe.

“Con giã thuốc hiệu quả hơn.” Tống Miên cười nhẹ.

Tống Phó Tuyết: “…” Ừ, đúng thật.

Quả nhiên từ lúc nàng ra tay, vết thương của họ nhanh lành hẳn.

“Hôm nay con phải quấn băng cho ta thật kỹ, ta cùng con đi bán bánh nhân.” Tống Phó Tuyết vừa nói vừa chỉ nàng cách quấn vải.

Tống Miên tròn mắt: “Phụ thân bị thương thế này mà còn muốn ra ngoài sao?”

Lần trước việc Tống Miên đem trâm bạc đi cầm là bất đắc dĩ, nàng chỉ là đứa trẻ cao lưng chừng, khi nàng đến nơi thì người ta chẳng thèm để ý, thậm chí có nhìn cũng không thấy nàng. Ngay cả nam nhân trưởng thành bình thường còn phải kiễng chân, huống hồ chiều cao của nàng vốn chẳng nổi bật.

“Chút thương tích vặt.” Dù Tống Phó Tuyết đau tới mức nhăn răng nhăn mặt, nhưng trước mặt nữ nhi, ông vẫn tỏ ra thản nhiên như mây gió.

Tống Miên nhìn ông một cái với vẻ nghi ngờ, rồi dặn dò: “Vậy người đi rửa mặt súc miệng đi, đại bá mẫu sắp làm xong nhân thịt rồi, lát nữa chúng ta đi ngay.”

Họ phải đến thị trấn trước khi mặt trời mọc, còn phải chiếm chỗ, nhào bột,… Đợi khi họ thu xếp xong xuôi, hẳn là dân chúng cũng bắt đầu đi chợ.

“Vừa hay ngày mai là ngày đôi, sẽ có phiên chợ lớn, chắc sẽ đông người lắm.” Tống Miên mỉm cười, trong lòng dâng lên chút hy vọng.

Nàng không dám chắc bánh của mình có bán chạy hay không, nhưng ít nhất nàng vẫn có sự mong đợi.

Trong Kim Bình Mai, Võ Đại Lang bán bánh nướng mà còn mua nổi một căn nhà hai lầu ở huyện Thanh Hà. Nàng làm bánh nhân thịt, chẳng mơ mua nhà mua lầu, chỉ mong ăn no mặc ấm, hẳn là không quá đáng.

Tống Phó Tuyết gật đầu.

Hai người húp một bát cháo, ăn một quả trứng luộc, rồi dùng xe đẩy chở đồ đạc lên thị trấn.

Khi ấy trời còn chưa sáng hẳn, chỉ có một tầng ánh sáng mờ ảo le lói.

Đến khi họ tìm được chỗ bày hàng trong chợ, trời đã lờ mờ sáng.

Tống Miên bắt đầu nhào bột. Ban đầu nàng chỉ dám nhào một ít để thử, chuẩn bị sẵn tinh thần nước nhiều thì thêm bột, bột khô thì thêm nước.

“Bên cạnh có người bán lá sen, ta đi mua một ít về để lát nữa gói bánh.” Tống Phó Tuyết nhóm than xong, để lửa cháy từ từ, sau khi ông nhìn quanh một vòng thì mới vỗ trán, sực nhớ ra.

Tống Miên: !

Quả nhiên là lần đầu nàng đi làm ăn, tưởng mình đã tính chu toàn, rốt cuộc vẫn thiếu đồ.

May mà ở đây là phiên chợ lớn, thứ gì cũng có.

Từ kim chỉ nhỏ nhặt đến xe ngựa lớn, không thiếu thứ gì.

Nàng nhào bột xong thì để đó cho bột nghỉ, sau đó nàng đặt chảo lên chậu than đợi nóng.

Bên trái nàng là một bà cụ bán cháo, bên phải là một ông cụ bán bánh bao. Nàng bận rộn một lúc, sau khi nàng nghe hai người trò chuyện mới nhận ra, hóa ra họ là một đôi phu thê già cùng bán hàng.

“Bà ơi, hay là chúng ta đổi chỗ cho nhau?” Tống Miên có chút ngại ngùng.

“Không cần đâu, cô nương bán gì thế?” Bà lão nhìn nàng, cười hiền.

“Con bán bánh nhân thịt, lát nữa mời bà nếm thử.” Tống Miên vội nói.

Đúng lúc ấy, Tống Phó Tuyết xách một xấp lá sen trở về.

Than cũng đã đỏ lửa, ngọn lửa rất mạnh. Ông dùng tro ép bớt, giữ lửa ở mức vừa phải, rồi đứng xem nàng gói bánh.

Tống Miên còn chưa thuần thục, miễn cưỡng nặn bột thành hình tròn. Nàng quét một lớp dầu mỏng lên chảo, đặt bánh vào rán, rồi quay sang gói chiếc tiếp theo.

Dần dần, trong chảo đã có đầy những chiếc bánh nhân thịt cỡ bàn tay. Có chiếc bánh đã được rán vàng đều và giòn rụm, tỏa ra mùi thơm đặc trưng của bánh nhân thịt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương