Tống Miên nắm chặt cây trâm bạc trong tay, ngắm nhìn hoa văn hình dơi tinh xảo, các cạnh đã mòn đến sáng bóng, đủ thấy đây là vật thường được đeo hàng ngày.
“Đợi bán bánh kiếm được tiền rồi, cháu sẽ chuộc lại ngay lập tức.”
Mọi người trong nhà này đều rất tốt.
Nàng đang ngẩn ngơ nhìn cây trâm bạc thì từ bên cạnh, một bàn tay đầy rẫy vết thương vươn tới, đón lấy cây trâm.
“Cây trâm này là đại bá của cháu mua lúc thi đỗ cử nhân đấy.”
Giờ trâm còn đây, người lại chẳng còn.
Nàng ngước mắt lên, thấy sắc mặt Tống Phó Tuyết trắng bệch, nhưng lại thanh tú đẹp đẽ đến lạ. Thấp thoáng đâu đó vẫn thấy được phong thái của trạng nguyên lang năm xưa “Tài hoa tuấn tú, sáng trong như ngọc”.
Ấy vậy mà giờ đây vết thương chồng chất, từ gò má đến thân mình, tay chân, hiếm có chỗ da thịt nào lành lặn. Trong ngục không được chữa trị, ra ngoài rồi cũng chỉ có nắm cây kế hái ở đầu ruộng, giã nát đắp vào làm thuốc, trên người càng là xanh xanh tím tím, nhìn vô cùng đáng thương.
Nhưng dung mạo ông vẫn tuyệt thế, sống lưng thẳng tắp, phảng phất cốt cách của hoa mai tỏa hương trong giá rét.
Tự có một phần ngạo cốt không thể bẻ gãy.
Tống Miên nhìn ông chốc lát mới thu lại ánh mắt, nhận lấy cây trâm ông đưa lại rồi nói: “Phụ thân, vết thương của người còn nặng lắm, hay là đừng dậy đi lại nữa.”
Tống Phó Tuyết nhìn cái sân đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm, nén xuống nỗi bi phẫn trong lòng.
“Chí của phụ thân ta chưa tỏ, oan của huynh ta chưa rửa, chút vết thương nhỏ này thì tính là gì.”
Nhắc tới chuyện này, mấy người đều im lặng, nhất thời không nói gì.
Tống Phó Tuyết không muốn không khí trở nên nặng nề, bèn cố tỏ ra thoải mái: “Vết thương của ta không hề gì, sáng mai ta sẽ đi cùng con đến tiệm cầm đồ.”
Nói nhiều một chút là Tống Phó Tuyết lại ho khan một tràng, ho đến đỏ bừng cả mặt, một lúc sau mới dứt.
Thấy ông như vậy, nàng lấy một chiếc bát, lúc rót nước đun sôi để nguội bèn thuận tay nhỏ vào đó vài giọt nước linh tuyền. Loại nước linh tuyền này vị rất ngon, lại có công hiệu cường thân kiện thể, thích hợp nhất với cơ thể suy nhược của ông lúc này.
Thiết nghĩ dù có thương tích gì, uống nước linh tuyền xong cũng sẽ mau khỏi hơn.
“Tiểu Miên càng ngày càng hiểu chuyện rồi.”
Tống Phó Tuyết vừa dứt cơn ho lại không kìm được mà cất lời khen ngợi.
Tống Miên ngước mắt lên, mím môi cười.
“Mai hãy đi đổi bạc ạ, hôm nay không kịp nữa rồi.”
Đương lúc giữa hạ, thấp thoáng có dấu hiệu đại hạn, nhiệt độ cao đến mức vô lý, vào lúc nóng nhất, vốn không ai dám đi lại bên ngoài.
Ngày hôm sau, trời còn tờ mờ sáng đã nghe thấy một tràng tiếng ho khan, sau khi dứt cơn ho là tiếng sột soạt mặc y phục.
Tống Miên bị đánh thức, cũng dậy mặc y phục.
Vì phải ra ngoài nên nàng không mặc áo tang bằng vải gai, mà thay bằng bộ trực xuyết vải bông kiểu dáng bình thường. Lúc ra cửa đứng cùng một chỗ với Tống Phó Tuyết, trông hai người quả thực có vài phần giống nhau.
“Đi thôi.”
Tống Phó Tuyết lo sức chân mình không đủ, bèn chống cây gậy của lão thái thái, chậm rãi đi ra ngoài.
“Bá mẫu con làm chủ mẫu nhà cao cửa rộng quen rồi, ở những việc nhỏ nhặt, ngược lại không chu toàn bằng người trẻ tuổi như con. Năm nay con mười bốn tuổi, thoạt nhìn còn có thể coi như thằng nhóc choai choai sai vặt được, cũng là thiệt thòi cho con rồi.”
Tống Miên nghe giọng nói khàn khàn của ông, rũ mắt đáp: “Thiệt thòi gì chứ ạ? Phụ thân nhìn xem dọc đường chúng ta đi tới đây, có biết bao nhiêu tiểu cô nương.”
Nàng lại thấy may mắn vì không xuyên không vào chốn nội trạch.
Dẫu mất đi cảnh gấm vóc lụa là, cơm ngọc áo hoa, nhưng nàng có thể làm một chú chim tự do.
Hai người đi bộ tới trấn trên thì trời đã sáng hẳn. Lúc đến tiệm cầm đồ, trên đường phố người qua kẻ lại tấp nập, náo nhiệt vô cùng.
Tiếng rao hàng của những người bán rong, cờ hiệu quán rượu, cờ hiệu tiệm vải hai bên đường phấp phới trong gió, còn có mùi thơm thức ăn ập vào mặt, tất cả hội tụ lại thành một làn khói lửa nhân gian bình dị.