Người đàn ông mặc đồ đen thu roi lại, lẳng lặng đứng sau cánh cửa, cơ thể rắn chắc của hắn ta không khác gì dụng cụ, chỉ đang chờ đợi người đàn ông kia ra lệnh, đến nhìn cũng chẳng liếc nhìn dù chỉ một cái.
Đến tận lúc này, quan hệ của bọn họ như nào thì vừa nhìn đã hiểu ngay....
Chủ nhân, người huấn luyện, địa vị đê tiện nhất chính là của cô, chó cái.
Người đàn ông ra lệnh cho người mặc đồ đen rót đầy nước vào ‘chậu nước’ của chó cái, Chu Vãn lại được người đàn ông kia ra lệnh bò giống chó cái tới chỗ chậu nước, lè lưỡi liếʍ nước, thật sự là phải nói là ung dung dùng lưỡi uống nước. Sau khi Chu Vãn bị ăn roi, cô đã thức thời hơn, hơn nữa còn biết nhếch cao mông lên, hai chân tách rộng ra, theo như lời người đàn ông kia nói ‘Chó cái nên để lộ âʍ đa͙σ và vυ" dâm.’
Người đàn ông mặc áo đen vẫn im lặng, hoàn thành tất cả mệnh lệnh của người đàn ông kia.
Người đàn ông kia nói: “Uống chậm quá, cho em thêm một phút để uống.” sau khi kết thúc một phút, Chu Vãn vẫn chưa uống hết, người đàn ông mặc áo đen chẳng chút nhẹ tay, chân dẫm lên ót cô, khuôn mặt cô bị đè ngập trong chậu nước, cô không ngừng ho sặc sụa.
...
“Chủ nhân, chó cái có thể ŧıểυ ra chưa ạ?”
Chu Vãn đặt tay lên cặp vυ" đầy đặn của mình, bên trên còn dính nước trong suốt, cô ngẩng đầu lên nhìn đèn trần, hai chân banh rộng ra.
“Tay, tự mình chơi đùa vυ" đi.”
Tay Chu Vãn niết đầu vυ" đã cảm nhận được vυ" cứng lên từ lâu rồi, đầu ngón tay cô nhẹ nhàng xoa nắn nó, cảm giác tê dại và xấu hổ cùng nhau kéo tới, cô lặp lại: “Chủ nhân, chó...Chó cái có thể ŧıểυ chưa ạ?”
“Sắp tới.”
Cô nói lắp, sắp tới.
Chân run lên, sắp tới rồi.
Đôi mắt chớp chớp, sắp tới.
Chu Vãn lặp lại vô số sự thay đổi, nội tâm xấu hổ và giận dữ cuối cùng không nhẫn nhịn được nữa, cô tê liệt ngã xuống mặt đất, vòng kim loại trên cổ vang lên âm thanh, khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta thương tiếc: “...Rốt cuộc anh là ai! Không bằng anh giết chết tôi đi...”
Đáp lại cô là một roi đánh tới.
Sau đó đối phương bình tĩnh nói một địa chỉ, là nơi mẹ và cha cô đang ở, dễ dàng khiến cô rơi vào trạng thái sụp đổ.
Không biết đã lặp lại biết bao nhiêu lần lời khẩn cầu được ŧıểυ ra, Chu Vãn nở nụ cười méo mó, thuần thục nắm lấy cặp vυ" của mình, ngón tay xoa nắn đầu vυ" tới sưng tấy lên, thành kính ngẩng đầu nhìn lên đèn trần, chất lỏng màu vàng đã nhịn lâu chảy ra ngoài.
Cửa mở ra, đôi chân thẳng dài đập vào mắt.
Cô bò trên mặt đất, hơi ngẩng đầu lên nhưng chỉ nhìn tới bụng của người mặc đồ đen. Cô nhỏ giọng, mang chút vui sướиɠ nói: “Ngài.”
Người đàn ông ra lệnh cho cô gọi hắn là ‘ngài’. người mặc đồ đen phụ trách việc vệ sinh và ăn uống cho cô, dường như hắn ta là người câm, sau khi dùng vòi sen rửa sạch sàn nhà và cô, hắn ta sẽ đặt đồ ăn lên bồn cầu, rồi im lặng rời đi.
Đồ ăn cũng xem như là có dinh dưỡng, cô cũng không bị giám thị khi ăn, bởi vì nếu không ăn, âm thanh của người đàn ông trên đèn trần sẽ vang lên, tiếp đó là sự trừng phạt kéo tới.
Lúc đầu cô đưa lưng về phía đèn trần, vừa ăn vừa khóc thút thít, nhưng khi người đàn ông xuất hiện, hắn hỏi cô, cô mới biết camera có mọi góc phòng.