Nguyễn Điềm có được sự đãi ngộ như hiện tại hoàn toàn là nhờ ông nội Lục. Trong tiểu thuyết, cô thường xuyên đến thăm ông, cùng ông đánh cờ hoặc đi câu cá.
Tóm lại, ông nội Lục rất quý Nguyễn Điềm. Ban đầu ông đã muốn Lục Yến kết hôn với cô. Tuy ông có ép buộc Lục Yến, nhưng thực tế nếu Lục Yến không thực sự mủi lòng mà đồng ý cưới, ông nội Lục cũng đã tính đến chuyện nếu không thể để Nguyễn Điềm làm cháu dâu, thì sẽ để cô làm em gái Lục Yến, nhận làm cháu gái nuôi của mình.
Nguyễn Điềm đi thăm ông nội Lục cũng không quên mang theo quà cáp. Chỉ là đợt này cô mua sắm online quá nhiều đồ, việc lục tìm món quà cho ông trong đống kiện hàng cũng tốn không ít công sức.
Nhưng hiện tại dưới trướng Nguyễn Điềm có rất nhiều người làm, họ đồng tâm hiệp lực, chẳng mấy chốc đã tìm thấy thứ cô cần.
Nhìn đống bưu kiện chất cao như núi, Nguyễn Điềm thầm nghĩ, đống này để lần sau khui tiếp vậy.
Dù sao đối với cô, khui bưu kiện là một cách xả stress cực tốt. Không chỉ vậy, vì giờ cô còn chẳng nhớ nổi mình đã mua bao nhiêu món đồ yêu thích, nên mỗi lần khui hàng đều mang lại cảm giác hồi hộp như đang bốc thăm trúng thưởng vậy.
Đến biệt thự cũ của nhà họ Lục, quản gia đón tiếp Nguyễn Điềm cực kỳ nhiệt tình, những người làm trong trang viên cũng vậy.
Trang viên này khác hẳn với căn biệt thự Nguyễn Điềm đang ở. Nơi đây phong cảnh hữu tình nhưng quy mô thì rộng lớn như cả một khu đô thị thu nhỏ. Nguyễn Điềm muốn đi gặp ông nội Lục còn phải ngồi xe chuyên dụng trong khuôn viên.
Ngồi trên xe, đeo kính râm, tận hưởng làn gió thu man mác. Nhìn vườn trái cây trong trang viên, mắt Nguyễn Điềm sáng bừng lên, không ngờ chỗ ông nội lại có cả một vườn cây thế này.
Ông nội Lục thấy Nguyễn Điềm thì cười hớn hở. Ông trông rất hiền từ, nhưng Nguyễn Điềm không tin ông thực sự là người dễ tính như vậy, hoặc có thể nói ông chỉ hiền từ với mỗi mình cô thôi.
Đối với Lục Yến, ông nội là một người cực kỳ nghiêm khắc. Chính vì thế, khi ông thể hiện khía cạnh "anh hùng xế chiều" trước mặt Lục Yến, anh mới mủi lòng đồng ý kết hôn với cô.
Ông nội Lục: "Trái cây tươi ngoài vườn đấy, cháu nếm thử đi."
Những quả táo thơm giòn thực sự rất ngon, ngon hơn hẳn những loại Nguyễn Điềm tự mua. Cô ăn hết quả này đến quả khác. Thấy Nguyễn Điềm nhiệt tình như vậy, nụ cười của ông nội càng thêm rạng rỡ.
Nguyễn Điềm không quên tặng quà cho ông nội. Đó là những món đồ mới lạ, có cái giá không đắt nhưng rất hợp để giải trí lúc rảnh rỗi. Ví dụ ông nội thích đánh cờ, cô liền mua cho ông bộ cờ Tỷ Phú, có vẻ ông cũng đặc biệt hứng thú với trò này.
Cả một buổi chiều, Nguyễn Điềm dạy ông nội chơi. Có lẽ do cô thực sự quá "gà", hoặc không có thiên bẩm kinh doanh, cô chỉ biết cảm thán: "Ông nội ơi, cháu chẳng thể chơi cùng ông trò này rồi, ông tìm người khác chơi cùng đi ạ."
Ông nội Lục cười lớn: "Lần tới ông sẽ mang bộ này đi rủ lão Chu chơi cùng!"
"Lão Chu" này Nguyễn Điềm có biết, trong tiểu thuyết viết rằng ông nội Lục và lão Chu hồi trẻ luôn nhìn nhau không thuận mắt. Nguyên nhân cũng đơn giản thôi, ngày xưa em gái lão Chu thích ông nội Lục, nhưng ông lại không thích bà ấy, khiến bà ấy buồn khổ suốt một thời gian dài. Hai người vốn là bạn bè, cũng vì chuyện này mà sau này thường xuyên đấu khẩu.
Giờ đã về già, hai người vẫn cứ ghét bỏ nhau nhưng lại thường xuyên tụ tập đánh cờ, câu cá, đi chơi cùng nhau. Trong tiểu thuyết, vì chuyện của Nguyễn Điềm và Lục Yến mà lão Chu này còn thường xuyên mỉa mai ông nội Lục.
Sau khi Nguyễn Điềm về phòng nghỉ ngơi, ông nội Lục nói với quản gia: "Lục Yến cũng lâu rồi chưa về nhà nhỉ."
Nói đoạn lại lộ vẻ hối hận: "Ông xem, Điềm Điềm là một cô gái tốt như thế, sao ta có thể bắt nó gả cho thằng Lục Yến cơ chứ. Hồi đó thà để nó làm cháu gái ta, rồi ta tìm cho nó một người đàn ông tốt hơn còn hơn!"
Nhắc đến Lục Yến, ông nội Lục chỉ thấy đau đầu. Ông thực sự không biết anh giống tính ai! Cả ngày chỉ có công việc và công việc, ông thấy anh thà kết hôn luôn với công việc cho rồi. Ngày xưa khi ông đi làm, trong đầu chỉ mong được nghỉ hưu sớm để tận hưởng cuộc sống. Còn Lục Yến bây giờ, chắc chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nghỉ hưu đâu nhỉ?
...
Nguyễn Điềm cứ ngỡ đầu bếp ở biệt thự riêng nấu ăn đã ngon lắm rồi, không ngờ đồ ăn bên phía ông nội còn ngon hơn gấp bội.
Ở đây, Nguyễn Điềm và Lục Yến có hẳn một tòa nhà riêng để ở, thế nên cô quyết định ở lại nhà ông luôn.
Trưa ngủ đến khi tự tỉnh, chiều theo ông nội ra vườn bận rộn, rồi lại cùng ông đánh cờ thưởng hoa. Sau vài ngày, "người làm thuê" như Nguyễn Điềm chỉ thấy cuộc sống này quá đỗi hạnh phúc, đây chính là cuộc sống nghỉ hưu lý tưởng trong mơ!
Quản gia mang nước ép dưa hấu cô yêu cầu tới, Nguyễn Điềm mỉm cười cảm ơn. Nghe vậy, quản gia cũng lộ vẻ hiền hậu, ông đặc biệt yêu quý phu nhân này.
Nguyễn Điềm ngồi trên ghế nằm, nhấp một ngụm nước dưa hấu, đưa mắt ngắm nhìn vườn rau của ông nội. Đối với cô, đây là sự thư thái về mặt tâm hồn, không cần lo nghĩ công việc, không cần lo chuyện kiếm tiền.
Hồi mới tốt nghiệp, Nguyễn Điềm thấy tâm thế mình rất tốt, nhưng sau khi đi làm thì thực sự quá mệt mỏi. Bây giờ cô cảm thấy mình như được quay lại trạng thái hồi mới ra trường vậy.
Ông nội Lục: "Mấy ngày nay ở đây chắc cháu thấy hơi buồn chán phải không?"
Nguyễn Điềm không ngờ ông nội lại nghĩ như vậy. Không lẽ ông tưởng cô ở đây chỉ là để gượng ép bầu bạn với ông sao? Cuộc sống điền viên này cô thích chết đi được ấy chứ!
Căn hộ cô mua trước đây làm sao có chỗ để trồng rau quả. Cuộc sống nghỉ hưu mà cô từng mơ ước chính là như thế này đây, mà còn chưa chắc đã thực hiện được, vì kiểu nghỉ hưu này nếu không có nền tảng kinh tế thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Ông nội Lục: "Có muốn đi xem show thời trang không? Hay lên du thuyền chơi một chuyến cũng được."
Đúng là ông nội của Lục Yến có khác!
Nhìn Nguyễn Điềm lại chạy ra vườn hái táo cho mình, ông nội thở dài: "Con bé chẳng hứng thú với mấy thứ đó đâu. Nếu bảo là Lục Yến đi cùng, chắc chắn nó sẽ hào hứng ngay."
Quản gia: "Phu nhân dành trọn chân tình cho đại thiếu gia mà."
Nguyễn Điềm người hoàn toàn không biết ông nội và quản gia đang nghĩ gì về mình vừa ăn táo vừa nhẩm tính nằm hưởng thụ thêm vài ngày nữa rồi mới định ra ngoài dạo chơi. Còn hiện tại, cô lười chẳng muốn động đậy.
Ông nội Lục: "Đã bao lâu rồi nhỉ, để ta gọi điện cho nó, lần này nó không thể từ chối ta được nữa đâu."
Quản gia không trả lời, nhưng đoán chừng lần này Lục Yến sẽ không từ chối việc quay về. Dù sao lần trước anh cũng đã từ chối một lần rồi.
...
Công việc của Lục Yến rất bận. Khi ông nội gọi điện bảo anh về, anh đang ở trong văn phòng.
Trước đây ông nội không như vậy, nhưng từ khi Lục Yến cưới Nguyễn Điềm, ông luôn tìm cách tạo cơ hội cho hai người ở bên nhau. Lục Yến không muốn về, nhưng đó là ông nội anh.
Lục Yến gần như do một tay ông nội nuôi nấng. Sau khi bố mẹ anh ly hôn đã khiến ông nội tức đến ngã bệnh. Về sau ông chăm sóc Lục Yến, nhận ra thiên phú thông minh của anh nên đã trực tiếp giao lại công ty cho anh luôn. Vì thế tình cảm giữa hai ông cháu sâu đậm đến mức nào thì ai cũng rõ.
Lục Yến: "Ông nội, dạo này cháu hơi bận."
Ông nội Lục: "Hay là thế này đi, anh đừng gọi tôi là ông nội nữa, anh gọi cái máy tính trước mặt anh là ông nội đi!"
"......."
Khi Lục Yến về đến nơi thì ông nội đã định đi nghỉ. Anh ngồi xuống nói chuyện, nhưng ông nội chẳng nể nang gì, cũng chẳng buồn tiếp chuyện anh.
Ông nội Lục: "Lúc này anh về đây không đi tìm vợ anh đi, đến chỗ tôi làm gì."
"........"
Dạo này ông nội bận lắm, không chỉ Nguyễn Điềm bận mà ông cũng bận. Nguyễn Điềm bận rộn với cuộc sống nghỉ hưu điền viên, còn ông nội thì bận luyện tập cờ Tỷ Phú để thi đấu với lão Chu, rồi bận chơi game. Thêm nữa, giờ ông chuẩn bị đi ngủ, mà trước khi ngủ ông còn định đọc tiểu thuyết một lát, hôm qua tác giả vừa dừng đúng lúc cao trào!
Lúc Lục Yến đi ra, ông nội còn cảm thán: "Cháu trai sao mà so được với cháu dâu của ta chứ. Nếu anh thực sự thương ông già này thì đối xử tốt với vợ anh một chút!"
Lục Yến nhìn người ông ngày càng già yếu của mình, rũ mắt im lặng.
Ông nội Lục lấy điện thoại ra, gương mặt hồng hào mở ứng dụng lên, nói: "Thằng cháu thật phiền phức, tác giả cập nhật mấy phút rồi! Trông cái vẻ của nó chắc còn định thức đêm tâm sự với mình, ai rảnh mà tiếp nó chứ."
...
Nguyễn Điềm từ phòng tắm bước ra, đang đắp mặt nạ. Phải công nhận mặt nạ đắt tiền có khác, cô cảm thấy da dẻ mình dạo này càng ngày càng trắng trẻo mịn màng. Đắp mặt nạ, mở bộ phim đang cày dở, tiện tay khui thêm vài cái bưu kiện, cuộc sống này đúng là quá sướng.
Thấy Lục Yến xuất hiện, Nguyễn Điềm vô cùng kinh ngạc. Nhưng nghĩ lại đây là biệt thự cũ, ông nội cũng ở đây, chắc anh về vì ông nội, cô cũng hiểu ra. Nhưng vấn đề là, Lục Yến vào phòng ngủ của cô thì hai người sẽ ngủ nghê thế nào?
Lục Yến không nói lời nào, đi tắm rồi thay đồ ngủ, sau đó lấy chăn ra nằm trên sofa.
"........"
Ông chồng "nhân vật công cụ" hay chuyển tiền của cô sao có thể ngủ sofa được!
Nguyễn Điềm: "Ông xã, anh ngủ trên giường đi, em ngủ sofa. Sao có thể để anh ngủ sofa được chứ!"
Nếu có thể, Lục Yến cũng muốn chung sống hòa thuận với Nguyễn Điềm, dù sao vì ông nội anh cũng không muốn ly hôn. Anh nhìn chằm chằm cô rồi hỏi: "Cô muốn tôi ngủ giường, hay là muốn ngủ cùng tôi?"
Nguyễn Điềm: ???
Lục Yến cảm thấy mình cần phải nói chuyện nghiêm túc với Nguyễn Điềm. Nhớ đến dáng vẻ già yếu của ông nội, anh mở lời: "Chúng ta có thể ngủ cùng nhau, nhưng trước đó, tôi hy vọng cô có thể làm một người vợ đúng mực."
Nguyễn Điềm: ??? Cô chấn kinh, cô không hiểu, cô hoang mang...
Lục Yến: "Trước khi cưới chúng ta đã thỏa thuận rồi, cô có thể làm Lục phu nhân, ngoài việc cung cấp đãi ngộ của một phu nhân nhà họ Lục ra thì chúng ta không khác gì kết hôn giả. Là sau khi cưới cô mới bắt đầu đổi ý, thậm chí còn đeo bám tôi. Hiện tại, tôi có thể cùng cô làm vợ chồng thật sự, nhưng tiền đề là cô phải trở thành một người vợ khiến tôi hài lòng."
Anh nhìn cô: "Tôi hy vọng mỗi ngày cô đều có việc riêng của mình để bận rộn. Đừng làm phiền tôi, rảnh rỗi thì cứ đi mà tiêu tiền, đừng có nghĩ đến việc yêu đương lãng mạn gì với tôi cả. Tất nhiên, lúc rảnh tôi cũng sẽ cố gắng gặp cô, thỉnh thoảng có thể ra ngoài hẹn hò một lần."
Nói đến hẹn hò, trông anh có vẻ rất miễn cưỡng. Đối với anh, thời gian đó thà đi xem tin tức tài chính hoặc nghỉ ngơi một lát còn hơn. Hay là lúc hẹn hò hai người cùng xem tin tức tài chính nhỉ?
Nguyễn Điềm thầm nghĩ, trong nguyên tác có đoạn này không nhỉ? Chắc là có, vì từ lúc xuyên qua cô cũng chưa làm gì lệch khỏi thiết lập nhân vật cả. Cô nhìn Lục Yến, gương mặt tuấn tú với biểu cảm lạnh lùng, dường như cứ làm theo lời anh nói cũng khá ổn đấy chứ?
Nguyễn Điềm: "Ông xã, em nhất định sẽ là người vợ khiến anh hài lòng!"
Lục Yến: "Nguyễn Điềm, đừng tưởng tôi sẽ tin cô!"
Nguyễn Điềm: "Ông xã, em thật sự có thể mà. Anh biết đấy, em yêu anh, em sẵn sàng vì anh mà làm người vợ như thế!"
Quá sướng, thực sự quá sướng! Làm phu nhân hào môn kiểu này thì cô tình nguyện làm cả đời.
Lục Yến cười khẩy: "Nếu đã vậy, sao cô không tiêu tiền đi?" Nguyễn Điềm: "Ông xã, mấy ngày nay em hơi bận chăm sóc ông nội, khi nào rảnh em sẽ đi tiêu tiền ngay!"
Lục Yến: "Tốt nhất là như vậy."
Anh nhìn cô với ánh mắt sâu xa: "Đừng giống như lần trước, mua mấy thứ đồ rẻ tiền. Cô tưởng làm thế là tôi sẽ tin cô sao?"
"........"