Nhật Ký Cá Mặn Nằm Ngửa Ở Hào Môn

Chương 1: Chẳng phải đây chính là lời đồn huyền thoại: Chồng không yêu nhưng rất chăm chuyển tiền sa

Trước Sau

break

Nguyễn Điềm tan làm về nhà, vừa nằm trên sofa chọn món trên app giao hàng, vừa mở máy tính bảng tìm một bộ phim truyền hình để xem.

Có thể tưởng tượng ra cảnh lát nữa cô sẽ là một cô nàng hạnh phúc đến nhường nào, vừa ăn ngon vừa bật một lon Coca mát lạnh...

【Sếp Lý: Ngày mai giao bản phương án này cho tôi.】

"........"

Nhìn tin nhắn trên điện thoại, Nguyễn Điềm cảm thấy bầu trời như sụp đổ, lại phải tăng ca.

Đợi đến khi cô đạt được tự do tài chính để nghỉ hưu, cô sẽ lập tức từ chức ngay, mặc kệ bọn họ tự đi mà cạnh tranh với nhau!

Nguyễn Điềm vừa làm việc vừa tranh thủ ăn một miếng cơm hộp. Vì ăn chỉ là chuyện phụ, nên đến khi hoàn thành xong bản phương án theo yêu cầu của sếp Lý, hộp cơm của cô vẫn còn thừa hơn một nửa.

Cơm đã nguội thì cũng đành ăn tạm cho xong bữa vậy.

Nguyễn Điềm thầm tự an ủi mình: Công việc này lương cao, tuy sếp hơi nhiều chuyện và trông không được thông minh cho lắm, nhưng ít nhất vẫn chưa đến mức quá lố bịch. Đây chẳng phải là một ưu điểm sao?

Haha, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ thấy càng nghĩ càng thấy lố bịch thôi.

Đồng nghiệp của Nguyễn Điềm gửi tin nhắn muốn giới thiệu đối tượng xem mắt cho cô. Nhìn tin nhắn của bạn mình, Nguyễn Điềm đưa tay day day thái dương.

Độc thân không tốt sao? Nhất định phải giống như bạn mình, tan làm về nhà lại tất bật cùng chồng nấu nướng, rồi vài bữa nữa lại bận rộn chăm con? Vốn dĩ đã kiệt sức rồi, vừa quay đầu lại còn thấy gã đàn ông xấu xí của mình nữa chứ?

Nghĩ đến đó thôi là Nguyễn Điềm đã thấy tê dại cả da đầu.

【Đồng nghiệp: Anh chàng này điều kiện cực kỳ tốt, tin mình đi, ngoại hình cũng rất ưa nhìn.】 

【Đồng nghiệp: Lần trước anh ấy gặp cậu một lần đã thích ngay, nghe nói về nhà cứ ngẩn ngơ suốt đấy.】

 【Đồng nghiệp: Cậu đừng kén chọn quá, sau này lớn tuổi khó tìm bạn trai lắm, dù cậu xinh đẹp cũng không dễ đâu. Với lại, cậu không muốn sinh con sao? Nhìn con trai mình đáng yêu chưa này.】

 【Nguyễn Điềm: ......】

Nguyễn Điềm không phải người theo chủ nghĩa độc thân, nhưng chuyện kết hôn tìm đàn ông ấy mà, phải tìm người thật tốt hoặc người mình thích, nếu không thì kiếm tiền không vui hơn sao, hay là nghỉ hưu không sướng hơn?

Hơn nữa, cái người mà bạn cô nói ấy, Nguyễn Điềm nhớ là anh ta chẳng liên quan gì đến hai chữ "ưa nhìn" cả.

【Đồng nghiệp: Tóm lại cậu có đồng ý không? Đồng ý thì mình bảo anh ấy kết bạn WeChat rồi hẹn gặp mặt.】 

【Nguyễn Điềm: Người này không hợp đâu, cậu tìm mối khác giúp mình đi. Mình muốn tìm một người cao mét tám, cơ bụng tám múi, giàu có, sở hữu một gương mặt cực phẩm rồi quăng cho mình một tấm thẻ đen, bảo là công việc bận lắm, không có thời gian về nhà.】 

【Đồng nghiệp: ........】 

【Nguyễn Điềm: Sao cậu không nói gì nữa? Đi mà, giúp mình thoát ế đi.】 

【Đồng nghiệp: .........】 

【Nguyễn Điềm: Anh ấy không yêu mình cũng chẳng sao, tốt nhất là trong lòng có một "ánh trăng sáng". Khi "ánh trăng sáng" trở về thì lập tức quăng cho mình một tấm séc bảo ly hôn đi, phụ nữ đừng có mơ mộng hão huyền, tôi không bao giờ yêu cô đâu.】

Lần này, cô đồng nghiệp của Nguyễn Điềm im lặng hẳn. Có lẽ trong một thời gian dài sắp tới sẽ không dám làm phiền Nguyễn Điềm về chuyện này nữa.

Về mối quan hệ của họ á? Cô đi làm là để kiếm tiền, chứ không phải đi làm để kết bạn.

Ăn xong hộp cơm, cũng chẳng buồn cày tiếp phim, Nguyễn Điềm cầm điện thoại lên mạng tìm tiểu thuyết. Xem một lát cho buồn ngủ là có thể đi ngủ luôn.

Nguyễn Điềm hơi ngạc nhiên khi thấy nữ phụ trong truyện trùng tên trùng họ với mình. Nếu đã vậy thì thức đêm đọc cho hết đi, kẻo lỡ có xuyên sách thật thì sao.

Càng đọc, Nguyễn Điềm càng tức giận vì nữ phụ quá nhu nhược!

Là một phu nhân hào môn có tiền có sắc, chồng giàu không yêu, chỉ biết vứt tiền bảo cô biến đi. Chẳng phải đây chính là lời đồn huyền thoại: Chồng không yêu nhưng rất chăm chuyển tiền sao?

Xem kỹ lại lần nữa, quả nhiên đây là một cuốn tiểu thuyết mô-típ cũ rích. Cô đã nói rồi mà, với cấu hình của nữ phụ này, nhìn kiểu gì cũng thấy giống nữ chính truyện vả mặt cực sướng.

Thực sự quá buồn ngủ, Nguyễn Điềm mơ màng, truyện vẫn chưa đọc xong mà hai mí mắt đã đánh nhau dữ dội.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô lẩm bẩm: "Giá mà mình có một ông chồng như thế thì tốt biết mấy."

Ngoài cửa sổ, một trận mưa sao băng lướt ngang qua bầu trời, rực rỡ và lấp lánh.

...

Khi Nguyễn Điềm tỉnh dậy, việc đầu tiên cô nghĩ đến là chuyện đi làm. Cô vội vàng bật dậy khỏi giường, chẳng kịp xỏ dép đã định chạy vào nhà vệ sinh.

Cảm giác dưới chân thật sự quá đỗi mềm mại, Nguyễn Điềm dần dần tỉnh táo lại.

Nhìn phòng ngủ còn rộng hơn cả căn nhà của mình trước đây, trong mắt cô thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác, cứ ngỡ mình vẫn chưa tỉnh ngủ.

Vài phút sau, Nguyễn Điềm đứng trong phòng vệ sinh lộng lẫy, nhìn bóng mình trong gương sau khi vừa rửa mặt cho tỉnh táo.

Cô không ngờ nổi mình chỉ thức đêm đọc cuốn tiểu thuyết mà khi tỉnh dậy đã xuyên không rồi, còn xuyên thành cô nữ phụ nhu nhược mà mình vừa mắng xong.

Chỉ có điều hơi kỳ lạ là, tại sao cô và nữ phụ này lại giống hệt nhau, đến ngay cả nốt ruồi dưới gò má cũng nằm cùng một vị trí.

Nguyễn Điềm vẫn nghi ngờ mình đang nằm mơ, cô quay lại giường nằm tiếp.

Chiếc giường không biết trị giá bao nhiêu tiền, nằm lên đó Nguyễn Điềm cảm nhận được sự thoải mái tuyệt đối, ôm khít cơ thể, độ mềm cứng vừa vặn.

Khi tỉnh dậy lần nữa, Nguyễn Điềm vẫn ở trong căn phòng này. Lần này cô buộc phải tin rằng mình thực sự đã xuyên không. Không phải cứ ngủ một giấc là có thể xuyên về lại đâu.

Kéo rèm cửa ra, nhìn phong cảnh bên ngoài khu biệt thự, lòng Nguyễn Điềm có chút phấn khích. Bởi vì hiện tại hình như cô đã nắm trong tay kịch bản: Chồng giàu có và không yêu mình!

Trước khi xuyên không, bố mẹ Nguyễn Điềm đã ly hôn từ lâu, họ đều đã lập gia đình mới và có con riêng, chẳng mấy khi liên lạc với cô. Còn bạn thân thiết thực sự thì cô thấy mình cũng chẳng có ai, vì vậy Nguyễn Điềm không có gì luyến tiếc cuộc sống trước đây.

Ở đây có thể ngắm bình minh, biệt thự có sân vườn, cảnh sắc xung quanh tuyệt đẹp, trang thiết bị hoàn thiện. Không thể tưởng tượng nổi sống "nằm ngửa" ở đây sẽ hạnh phúc đến mức nào, đây chính là căn nhà trong mơ của Nguyễn Điềm!

Không, phải gọi là đại biệt thự trong mơ!

Đầu thu hơi se lạnh, gió thổi nhẹ, Nguyễn Điềm mới đóng cửa sổ lại.

Trong phòng luôn giữ nhiệt độ ổn định, hoặc có thể nói cả căn biệt thự này đều lắp đặt hệ thống điều hòa trung tâm, không sợ giá rét, mang đến cho Nguyễn Điềm một khí hậu dễ chịu nhất.

Đây chính là cuộc sống của người giàu sao, ngay cả việc "nằm ngửa" cũng có thể nằm một cách thoải mái hơn hẳn.

Nguyễn Điềm nằm trên giường ôm gối quan sát căn phòng.

Lúc tỉnh dậy lần nữa đã là buổi trưa. Nguyễn Điềm không phải đi làm nên tinh thần sảng khoái vô cùng, đã lâu lắm rồi cô mới được ngủ một giấc no nê thế này.

Biết thế này xuyên không sớm hơn, hôm qua lúc sếp Lý bảo cô tăng ca, lẽ ra cô nên trực tiếp quăng cái email từ chức vào mặt ông ta mới đúng.

Vì quá buồn ngủ nên Nguyễn Điềm vẫn chưa đọc hết nội dung cuốn tiểu thuyết. Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện đó cũng không quan trọng với cô lắm, cô có thể nằm yên đợi nhận tiền, hoặc nằm yên đợi ông chồng hào môn vứt séc bắt ký đơn ly hôn.

...

Trên bàn ăn có mười mấy món, toàn là những món Nguyễn Điềm thích.

Trong biệt thự có rất nhiều người làm, Nguyễn Điềm từ trên lầu đi xuống không nói lời nào, lẳng lặng tận hưởng bữa trưa của mình.

Buổi chiều, dì Lý tìm đến Nguyễn Điềm, mỉm cười nói: "Thưa phu nhân, đội ngũ tạo hình đã đến rồi ạ."

Nghe dì Lý nói, Nguyễn Điềm bắt đầu lục lại tình tiết tiểu thuyết để xem mạch truyện đã tiến triển đến đâu. Nhưng trong truyện cô chỉ là nữ phụ, đất diễn không nhiều, những chi tiết nhỏ nhặt như thế này lại càng không được nhắc tới.

Nhân viên đội ngũ tạo hình vừa thấy Nguyễn Điềm đã lập tức khen ngợi không ngớt lời.

"Lục phu nhân, làn da của phu nhân ngày càng đẹp hơn, đúng là trắng mịn như da em bé, đẹp tự nhiên." 

"Lục phu nhân cần gì phải tạo hình cầu kỳ đâu, cứ thế này đi ra ngoài thôi cũng đủ làm kinh động cả hội trường rồi." 

"Lục phu nhân thật biết cách phối đồ, bộ quần áo phu nhân mặc hôm nay thực sự rất thời thượng. Nghe nói phong cách chủ đạo trong show diễn năm nay của nhà A chính là phong cách này của phu nhân đấy ạ."

"Nằm ngửa" cả buổi chiều, chỉ mặc đại một chiếc áo thun rồi khoác thêm cái áo khoác ngoài, Nguyễn Điềm thật sự không biết mình thời thượng ở chỗ nào.

Chắc là vì cô có tiền nên trông mới thời thượng chăng?

Nhân viên đội ngũ tạo hình không chỉ biết thốt lên kinh ngạc trước vẻ đẹp của Nguyễn Điềm mà trình độ chuyên môn cũng cực kỳ lợi hại.

Nguyễn Điềm nhìn bóng mình trong gương, da trắng mặt xinh, nhan sắc được thăng hạng thêm một bậc, chính cô cũng không ngờ mình có thể xinh đẹp đến mức này. Nghĩ lại sự miêu tả về nữ phụ trong tiểu thuyết, những điều này có vẻ cũng hợp lý thôi. Trong truyện, chỉ riêng phần tả nhan sắc của nữ phụ này thôi cũng tốn không ít giấy mực đâu.

Dì Lý lại dẫn nhân viên đi tới, người nhân viên mang theo một bộ trang sức theo sau dì Lý.

Dì Lý nói: "Thưa phu nhân, đây là bộ trang sức mà lần trước ông cụ nói muốn tặng phu nhân, vừa mới được gửi tới ạ."

Đó là một bộ trang sức đá sapphire xanh, lấp lánh dưới ánh mặt trời, đẹp đến cực điểm.

Sống những ngày như thế này, Nguyễn Điềm thề là cô sẽ không bao giờ cảm thấy u uất lấy một phút nào!

Quả nhiên trang sức phải đeo cả bộ mới đẹp, sợi dây chuyền sapphire thiết kế tinh xảo càng tôn lên làn da trắng như tuyết của cô, trên tai còn có đôi bông tai tua rua dài cũng đính đá xanh. Những ngón tay đeo nhẫn sapphire khẽ vuốt lọn tóc, Nguyễn Điềm cảm thấy vô cùng hài lòng.

Dù không hiểu về thời trang, nhưng hiện tại trong lòng Nguyễn Điềm, đây chính là thời trang. Cái giá của đống đồ này chẳng lẽ chưa đủ để gọi là thời trang sao? Cô thừa nhận mình là người trần tục vậy đấy.

Đội ngũ tạo hình lại tiếp tục thốt lên những lời khen ngợi. Lần này họ khen rằng dù cô đeo trang sức quý giá, nhưng thứ khiến họ kinh ngạc nhất vẫn là nhan sắc của cô, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào vẻ đẹp của cô chứ không phải vào bộ trang sức.

Trước khi xuyên không, ngoại hình của Nguyễn Điềm cũng y hệt thế này, cô cũng từng nghe nhiều lời khen, nhưng thực sự chưa thấy ai biết nịnh nọt "thổi phồng" như đội ngũ tạo hình này. Dù Nguyễn Điềm có không thèm để ý đến họ, họ vẫn có thể giữ được sự nhiệt tình. Nếu Nguyễn Điềm có lườm họ một cái, họ sẽ lập tức nghi ngờ bản thân nói sai gì đó và vội vàng tìm cách dỗ dành cô đừng giận.

...

Tài xế đã chờ sẵn từ sớm, thấy Nguyễn Điềm đi ra, ông cung kính mở cửa chiếc Rolls-Royce: "Thưa phu nhân."

Nguyễn Điềm chuẩn bị lên xe, dì Lý đi theo phía sau giúp nâng tà váy. Đợi đến khi cô đã ngồi ngay ngắn trong xe, dì Lý cũng đã chỉnh lại tà váy cho cô thật gọn gàng.

Dì Lý dường như cũng không chịu thua kém, muốn so tài "nịnh hót" với đội ngũ tạo hình, dì nói: "Hôm nay phu nhân thật sự rất rạng rỡ."

Nguyễn Điềm khẽ gật đầu: "Cảm ơn dì."

Dì Lý nói tiếp: "Ông chủ nhìn thấy phu nhân chắc chắn sẽ bị phu nhân làm cho kinh ngạc đấy ạ."

Nguyễn Điềm: "........"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc