Nhà Thiết Kế Thời Trang Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược Thập Niên

Chương 9

Trước Sau

break

Gõ cửa vài tiếng, bên trong mới có người lên tiếng hỏi: "Ai đấy?"

"Bà ơi, là cháu ạ!"

Minh Minh nhảy cẫng lên gọi. Tần Niệm chắc chắn rằng cậu bé thật lòng quyến luyến bà Phùng.

Nghe thấy tiếng Minh Minh, cánh cửa mới được mở ra từ bên trong, để lộ một bóng người gầy gò nhỏ bé.

Tuổi tác của bà Phùng không còn nhỏ. Tuy lưng bà đã còng, nhưng trông bà vẫn rất khỏe mạnh. Mái tóc bà được búi thành một búi nhỏ cố định sau đầu, không rối một sợi nào, thoạt nhìn vô cùng gọn gàng.

Tần Niệm chủ động nở nụ cười: "Cháu chào bà, cháu là chị gái của Minh Minh. Nghe nói mấy ngày nhà xảy ra chuyện, bà đã chăm sóc em ấy rất nhiều, hôm nay cháu đặc biệt sang đây để cảm ơn bà ạ."

Cô gái và Minh Minh đứng cạnh nhau, hệt như một phiên bản phóng to, nhìn qua là biết ngay người một nhà. Cô nói chuyện lễ phép chừng mực, giọng nói lanh lảnh lại mang theo chút bi thương. Trong lòng bà Phùng lập tức thở dài một tiếng...

Đều là những người đáng thương...

"Vào đi."

Bà quay người bước vào trong nhà trước. Bước chân bà nhỏ nhắn, thoạt nhìn không được vững vàng cho lắm. Lúc này Tần Niệm mới phát hiện ra, bà Phùng vậy mà lại có bàn chân bó gót.

Vừa rồi mới gặp có chút căng thẳng nên cô không để ý, bây giờ nhìn lại cách ăn mặc của bà, bà đang mặc một chiếc áo vải cài nút chéo kiểu dáng không mấy nổi bật. Thoạt nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng một người trong nghề như cô chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra, bất kể là đường cắt hay mũi kim, bộ quần áo này đều thuộc hàng nhất đẳng.

Lúc này cô cũng không dám nói nhiều nhìn nhiều, chỉ ôm Minh Minh đi vào trong nhà, đồng thời không quên đóng cửa lại.

Bố cục căn nhà giống hệt nhà Vương Mỹ Hoa, nhưng nhà bà Phùng rõ ràng đơn giản hơn một chút. Ngoài những đồ dùng sinh hoạt cơ bản, trong nhà không còn bất kỳ vật dụng thừa thãi nào khác.

Nhưng đệm trên ghế đẩu, khăn trải trên bàn, hay ga trải trên giường đều thể hiện sự khéo léo, hơn nữa món nào cũng vô cùng tinh xảo. Ngay cả cái ca uống nước cũng được mặc một chiếc áo nhỏ đan bằng kim móc, thật sự rất thú vị.

Thấy ánh mắt Tần Niệm dừng lại trên những món đồ nhỏ này, vẻ mặt luôn nghiêm nghị của bà Phùng hơi dịu đi: "Từ nay cháu sẽ qua đây ở à?"

"Vâng ạ, cháu về đón Minh Minh cùng chung sống, sau này sẽ ở đây luôn."

Khuôn mặt căng thẳng của bà Phùng thả lỏng ra, những nếp nhăn trên mặt dường như cũng thêm chút dịu dàng:

"Làm khó cháu rồi." Bà nói.

Trong lòng Tần Niệm dâng lên một dòng nước ấm. Bà Phùng đang đứng trên lập trường của cô để thông cảm cho cô. Cô cũng không tiếp tục chủ đề này, mà lấy tấm vải bông mịn đã chuẩn bị sẵn trong chiếc túi xách màu xanh quân đội ra:

"Bà ơi, cái này cháu tặng bà ạ, cảm ơn bà mấy ngày nay đã chăm sóc Minh Minh."

Vẻ mặt vừa mới dịu đi của bà Phùng lập tức nghiêm túc trở lại: "Cháu làm cái gì vậy? Lẽ nào bà vì những thứ này mới lo cho Minh Minh?"

"Tất nhiên là không phải ạ.” Tần Niệm vội vàng giải thích: “Cháu nghe Minh Minh nói bà lén lút mang đồ ăn sang, còn sợ em ấy ở một mình sợ hãi nên buổi tối sang ngủ cùng, cháu biết ngay là bà không màng danh lợi rồi. Nhưng người làm chị như cháu cũng thật lòng biết ơn ạ. Nếu không có bà giúp đỡ, mấy ngày nay Minh Minh còn không biết phải sống những ngày tháng thế nào. Bà đừng coi đây là quà cảm ơn của cháu, cứ coi như là con cháu hiếu kính với bậc bề trên, thành toàn cho tấm lòng của người làm vãn bối như cháu đi ạ."

Trong lòng bà Phùng dễ chịu hơn không ít, bàn tay bà vô thức vuốt ve tấm vải bông mịn. Cảm giác sờ vào mịn màng mềm mại, vừa chạm tay là biết chất liệu thượng hạng, trên thị trường hiện nay có bỏ tiền ra cũng không mua được.

Tần Niệm thấy tình hình có chuyển biến, cô vội vàng nháy mắt với Minh Minh. Bé Minh Minh rất hiểu ý chị gái, cậu bé lập tức tiến lên lắc lắc cánh tay bà Phùng:

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc