Thế nhưng cơ thể Tần Niệm lại chẳng hề nhúc nhích, tay vẫn giữ nguyên tư thế giơ lên, tỏ vẻ vô tội nhìn mấy người đang kinh ngạc trong phòng:
“Mọi người đều thấy rồi nhé, tôi không hề động vào, là cô ta tự ngã đó.”
Rồi lại nhe răng cười với Tần Thanh Thanh đang nằm giữa đống chăn đệm, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác:
“Thích diễn kịch thế này thì đoàn văn công hợp với cô lắm đấy. Nghe nói họ đang tuyển người, nếu cô gia nhập thì chắc chắn sẽ thành nòng cốt cho xem!”
Mới có một lúc mà đã giở bao nhiêu trò với cô rồi. Tần Niệm đoán rằng cô ta sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để hãm hại mình nên mới thử một chút.
Vốn nghĩ không mắc câu cũng chẳng sao, coi như phủi hộ cô ta mấy vảy gàu ngứa mắt trên vai là được, không ngờ thử cái trúng ngay.
Mặt Tần Thanh Thanh đỏ bừng, cô ta không ngờ tay Tần Niệm lại chẳng hề cử động chút nào. Giờ đây đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của cả nhà đang nhìn chằm chằm vào mình, cô ta chỉ đành làm ra vẻ tủi thân, nghiến răng nói:
“Chị Niệm, xin lỗi chị, là em hiểu lầm.”
Tần Niệm lười đôi co với cô ta, người nhà họ Tần cũng đâu phải kẻ ngốc, để tự họ suy nghĩ đi.
Hồn ma nhỏ phía sau vỗ tay khen hay. Thực ra lúc Tần Thanh Thanh vừa bước vào, cô bé đã muốn lao tới, may mà bị hồn ma lớn giữ chặt mới không giở trò lên người Tần Thanh Thanh. Giờ thấy Tần Niệm trút giận thay mình, cô bé vui vẻ hơn hẳn, ngay cả cơ thể trong suốt cũng sáng rõ hơn một chút.
Thấy Tần Niệm định đi ra ngoài, cô bé hét với theo: “Đừng quên lấy cái túi của em!”
Nghe vậy, Tần Niệm dừng bước. Vốn dĩ cô không định mang theo thứ gì, nhưng đã là đồ của nguyên chủ thì cô sẽ mang đi.
Thế là cô quay người lại, lấy chiếc ba lô màu xanh quân đội trên ghế xuống, khoác lên người, bình thản đi lướt qua những người nhà họ Tần đang có sắc mặt phức tạp. Nhưng đến cửa, cô lại dừng bước như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu nói với Tần Thanh Thanh đang chật vật ngồi dậy từ đống chăn đệm:
“Lần sau diễn kịch thì phải chịu khó đầu tư vốn liếng một chút. Muốn ngã thì cứ nhắm nền xi măng mà ngã, đập đầu chảy máu loang lổ thì mới giống thật. Chứ cái kiểu tính toán kỹ lưỡng rồi ngã vào đống chăn như cô, quá giả!”
Nói xong, cô cũng chẳng thèm để ý đến sắc mặt đặc sắc của từng người trong nhà này, cứ thế nhảy chân sáo đi ra ngoài.
Đi ra từ nhà họ Tần, Tần Niệm vừa tò mò đánh giá tình hình xung quanh, vừa bước về phía cổng khu tập thể trong ký ức.
Nhà họ Tần sống ở khu tập thể xưởng cơ khí. Khu tập thể này được quy hoạch từ nhiều năm trước, là nơi sinh sống của toàn bộ nhân viên trong xưởng.
Tòa nhà hai tầng ở tận cùng phía bắc là nơi ở của các lãnh đạo chủ chốt trong xưởng cơ khí, đi về phía giữa là những ngôi nhà trệt có sân riêng, ra đến rìa ngoài là những ngôi nhà bình thường với một khoảng sân chung cho nhiều hộ gia đình sinh sống.
Nhà họ Tần sống ở vị trí chính giữa, thuộc kiểu sát cạnh khu nhà hai tầng nhưng lại không thể chen chân vào đó.
Tần Đại Hải, người bố nuôi của nguyên chủ, có tâm nguyện cả đời là chuyển vào khu nhà hai tầng kia để tận hưởng cảm giác làm lãnh đạo cấp cao. Cho nên ông ta dồn hết tâm trí vào công việc, rất ít khi lo liệu chuyện trong nhà.
Dù là cảnh tượng kẻ đi người ở vừa rồi, ông ta vẫn chỉ giữ vẻ mặt âm trầm mà không nói một lời.
Người mẹ nuôi Lâm Quý Mai thì không có chủ kiến gì, lại còn nhẹ dạ cả tin, ai nói thêm vài câu là bà ta có thể thay đổi ý định ngay, đúng là một người dễ bề dao động.
Anh trai Tần Kiến Quốc tính tình hiền hòa, đối xử với Tần Niệm cũng không tồi, là một người tốt bụng.
Còn về phần chị dâu Mạnh Ngọc Trân và cô ả trà xanh Tần Thanh Thanh kia, Tần Niệm khẽ nhíu mày, ác ý của họ quá đỗi rõ ràng, che đậy thế nào cũng không giấu nổi.