Vợ Lý Trụ Tử vốn dĩ vẫn còn đang mạnh miệng, nhưng vừa nghe thấy Tần Niệm nói sẽ đi tìm lãnh đạo của mình, hơn nữa còn đọc vanh vách tên của người đó ra, bà ta bắt đầu có một chút hoảng sợ.
Ở bên cạnh, có người thì thầm to nhỏ: "Nghe nói bố của con ranh Tần Niệm này từng là chủ nhiệm xưởng cơ khí đấy. Chắc chắn là ông ta có quen biết với lãnh đạo của bà rồi. Biết đâu con ranh này lại có thể nói chuyện được với lãnh đạo của bà thật đấy..."
"Đừng, đừng mà.” Vợ Lý Trụ Tử vội vàng đổi sang vẻ mặt tươi cười: “Cô Tần, cô tuyệt đối đừng đi tìm lãnh đạo của chúng tôi! Cô xem, đây chẳng phải đều là hiểu lầm sao? Tôi thật sự không có ý đó, tất cả là lỗi của tôi, do cái miệng tôi tiện! Cô tuyệt đối đừng chấp nhặt với tôi!"
Tần Niệm không thèm để ý đến bà ta, cô tiếp tục nói: "Sau đó tôi còn phải đến Ủy ban Cách mạng một chuyến, báo cáo cặn kẽ với cấp trên, rằng trong khu nhà tập thể của chúng ta có người dám nghi ngờ quyết định của Ủy ban Cách mạng, dám gọi người mà Ủy ban Cách mạng đã công nhận là phần tử xấu! Một người như vậy lẽ nào lại không đáng phải tiếp nhận cải tạo tư tưởng sao?"
Vợ Lý Trụ Tử quả thực sững sờ, cái gì cơ? Còn định đến Ủy ban Cách mạng để kiện cáo ư? Chuyện này chẳng phải là muốn lấy mạng chị ta sao!
Tần Niệm đưa mắt nhìn quanh mọi người, lời nói ra nghe như thỉnh cầu, nhưng lại luôn khiến người ta có cảm giác như đang cảnh cáo.
"Các vị hàng xóm láng giềng hôm nay đều có mặt ở đây, mọi người nhất định phải làm chứng giúp tôi, xem bà ta đã gọi chúng tôi là phần tử xấu như thế nào!
Hơn nữa, chắc chắn rằng không chỉ có một mình bà ta coi chúng tôi là phần tử xấu, ức hiếp chúng tôi một cách trắng trợn như vậy!
Còn ai có ý kiến riêng ở sau lưng thì chúng ta cứ nói thẳng ra hết đi, lát nữa cùng nhau lên Ủy ban Cách mạng để tiếp nhận cải tạo!"
Lúc này trong lòng tất cả mọi người đều bắt đầu đánh trống lô tô, có ai sống sung sướng quen rồi lại muốn đi tiếp nhận cải tạo chứ, ai nấy đều hận không thể lập tức rũ sạch quan hệ với vợ Lý Trụ Tử để bo bo giữ mình.
"Cháu Tần này, từ lúc cháu vừa chuyển đến là bác đã quý cháu rồi, bác luôn coi cháu như con gái ruột vậy, bác tuyệt đối không có chút suy nghĩ nào coi cháu là phần tử xấu đâu nhé."
Bác Trịnh ỷ vào việc bình thường hay tiếp xúc với Tần Niệm nên đã bước lên bày tỏ thái độ đầu tiên.
"Bác Trịnh, bác xem bác nói gì kìa, bác đã giúp đỡ cháu rất nhiều việc! Chắc chắn là bác sẽ không ức hiếp chị em cháu rồi, ai đối xử tốt với cháu, ai đối xử tệ với cháu, cháu đều nhớ rõ, bác đối xử với cháu rất tốt mà!"
Tần Niệm thân thiết nắm lấy tay bác Trịnh, cô nói năng vô cùng ấm áp, làm cho bác Trịnh vừa đắc ý vừa cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt.
Những người xung quanh vừa nhìn thấy tình hình này, biết rằng cô gái nhỏ đều ghi nhớ hết trong lòng, bấy giờ liền vội vàng thi nhau lên tiếng bày tỏ thái độ.
Người này nói: "Cháu Tần à, thím cũng thấy cháu điểm nào cũng tốt, sao lại có một cô gái lương thiện đến thế cơ chứ, thím thật sự yêu quý cháu từ tận đáy lòng!"
Người kia lại bảo: "Mặc dù nhà thím và nhà các cháu không tiếp xúc nhiều, nhưng thím tuyệt đối không hề coi các cháu là phần tử xấu đâu! Mọi người đều sống chung trong một khu nhà, nếu cháu là phần tử xấu, vậy chúng ta sống cùng một khu với cháu thì chẳng phải chúng ta cũng là phần tử xấu sao!"
"Đúng thế, đúng thế!"
Đi một vòng, không ngờ tất cả mọi người đều lên tiếng khẳng định tuyệt đối không hề có ý khinh thường chị em nhà họ Tần và bà Phùng, chỉ còn lại một mình vợ Lý Trụ Tử đứng ngây ra đó như trời trồng!
Vừa nãy các người chẳng phải cũng muốn bắt bà Phùng may quần áo cho sao? Cớ sao bây giờ lại tỏ ra như thể chuyện này chẳng có chút liên quan gì đến các người vậy!